Chương 1248: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 1248: Vô Đề

Lúc này, Giang Tả cũng yên tâm rất nhiều, nếu Trí Tuệ lão nhân đã nói như vậy chắc là Tô Kỳ sẽ không lo lắng.

Hiện tại phải làm chính là bình yên vô sự trở về.

Nhưng Tô Kỳ cũng đã rời khỏi, có phải hắn cũng nên rời khỏi hay không?

Tốt, vừa nghĩ đến đây Giang Tả đã trực tiếp phủ định, cơ hội độ kiếp tốt như vậy, từ bỏ thì quá đáng tiếc.

Thuận tiện tiễn tên kia một đoạn đường đi.

Ai biết sau khi hắn ra ngoài có thể đuổi theo hay không, nếu đuổi theo thì phiền phức.

Cho nên hắn không thích xuất hiện nửa sau của loại chuyện này, vẫn là một hơi xử lý mới thích hợp nhất.

Ngay khi sắp đến đích, toàn bộ hải quái đã tiêu tán mất, đại khái đối phương cũng không muốn hi sinh uổng phí.

Mà Giang Tả cũng thu hồi Tiểu Dã Miêu.

Sau khi thu hồi Tiểu Dã Miêu, Giang Tả nhìn thẻ triệu hoán, phát hiện Tiểu Dã Miêu đã trực tiếp đi ngủ.

Lại ngủ đông.

Hiện tại Giang Tả đã vững tin, thân là Hỗn Loạn cùng Hung Thú, Tiểu Dã Miêu chính là kẻ ăn no thì ngủ, tỉnh ngủ tìm đồ ăn.

Cái tên này thật có thể ăn no sao?

Sau đó, Giang Tả cũng mặc kệ, ngủ thì ngủ đi, ngày nào lại sẽ bị mạnh mẽ lôi ra.

Giống như lần trước.

Nói đến hắn đến bây giờ cũng không biết, khi đó Tiểu Dã Miêu là bị ai triệu hoán ra.

Xem ra có thời gian phải đi hỏi Tô Kỳ một chút.

Lúc này, Giang Tả đứng ở bờ biển, đối diện hắn chính là đảo nhỏ có phong ấn kia.

Mà biển sâu dưới đảo nhỏ chính là vị trí phong ấn.

Người đó chắc là ở phía dưới.

Sau khi đến đây, Giang Tả phát hiện khí tức cũng đã hoàn toàn khác biệt.

Không chỉ khác biệt, chính là cường độ cũng khác biệt, so sánh với đời trước thì mạnh hơn.

- Chậc chậc, đây là dự định trực tiếp độ kiếp sao?

Giang Tả mở miệng nói.

Lúc này, trên mặt nước xuất hiện thân ảnh của Huyết Sát, hắn nhìn Giang Tả, nhíu mày nói:

- Tam giai?

Giang Tả gật đầu:

- Sắp đến Tứ giai, muốn tới giết tôi sao?

Giết con mẹ ngươi ý, hắn cũng không phải là đồ ngốc, vừa rồi hắn đã là nhìn thấy Hỗn Loạn bị thu vào rồi.

Lúc này, đi giết chẳng khác nào đi chịu chết sao?

Nếu không phải Hỗn Loạn bị thu hồi, hắn cũng không dám ra ngoài.

Hoặc là nói phân thân căn bản không ra được.

Người này quả là vô sỉ, còn lại nói mình là Tam giai, thật không biết xấu hổ sao?

Tam giai có thể có thể chống cự Hỗn Loạn sao?

Cho dù là để Hỗn Loạn nhận chủ cũng vô dụng.

Không có thực lực xứng đôi, căn bản dùng không được Hỗn Loạn, càng không có mấy người sẽ thật thu Hỗn Loạn.

Dù sao ai biết Hỗn Loạn sẽ thí chủ lúc nào?

Huyết Sát lạnh lùng nhìn Giang Tả nói:

- Rốt cuộc cậu là ai?

Giang Tả nói:

- Có phải anh muốn kéo dài thời gian chờ phong ấn phá vỡ hay không? Hơn nữa phong ấn đã yếu như vậy, chờ sau khi anh phá phong ấn ra ngoài, có phải anh sẽ độ kiếp trở thành Đại Đạo giả hay không? Sau đó, có phải anh cảm thấy trở thành Đại Đạo giả thì người khác sẽ không làm gì được anh hay không?

Huyết Sát nhìn Giang Tả, hắn cũng không có trông cậy vào mình có năng lực chống lại đối phương, đối phương chính là người có thể mang theo Hỗn Loạn theo người, loại trò vặt này cơ bản không cần dùng đến.

- Sau đó, thì sao? Bây giờ cậu muốn động thủ? Cậu động thủ sẽ phải giúp tôi phá vỡ phong ấn, cậu cảm thấy có khác nhau sao?

Huyết Sát nói.

Giang Tả nói:

- Anh chẳng lẽ không nghĩ đến tôi có thể gia cố phong ấn sao?

Huyết Sát:

"..."

Nói thật, hắn không nghĩ đến.

Nhân loại hèn hạ vô sỉ.

Huyết Sát nhìn Giang Tả không nói gì, hắn còn có thể nói cái gì?

Ỷ vào bản thân lớn mạnh, lại có thể khi dễ người như thế.

Đương nhiên, hắn cũng thích như vậy, thế nhưng thích là khi dễ người, mà không phải bị người khi dễ.

Giang Tả nhìn thấy Huyết Sát không lời nói, nói:

- Hay là tôi giúp anh phá vỡ phong ấn?

Huyết Sát lặng lẽ đứng đấy, loại nhân loại vô sỉ này, sao hắn có thể tin?

Hắn tin mới là ngốc?

Chỉ cần cho hắn chút thời gian, lập tức sẽ có thể đi ra ngoài.

Phong ấn vẫn không thể trói được hắn.

Huyết Sát không trả lời, Giang Tả cũng không muốn nói nhiều.

Sau đó, đi về phía đảo nhỏ.

Nhìn thấy Giang Tả tới, Huyết Sát vô ý thức lùi lại.

Hắn không tin Giang Tả chỉ như biểu hiện ra ngoài, loại kẻ yếu nhìn thấy hắn có thể hời hợt như vậy?

Hiện tại nhân loại càng ngày càng không thể tin, ngay cả tin tưởng cơ bản nhất cũng không thể tồn tại.