Chương 1249: Vô Đề
Giang Tả đi ở trên mặt nước, hắn cũng không thèm để ý Huyết Sát, mà chỉ vừa đi vừa mở miệng nói:
- Phong ấn của anh gần như đã không còn, nếu như có thêm tôi hỗ trợ hẳn là lập tức là có thể ra ngoài.
Huyết Sát căn bản không tin, loại thủ đoạn dụ dỗ này có hữu dụng đối với hắn không?
Hắn chỉ biết dựa vào chính hắn, hắn leo lên là nhờ thực lực bản thân, căn bản không cần bất kỳ kẻ nào hỗ trợ, chớ nói chi là nhân loại xảo trá.
Không bao lâu sau, Giang Tả đã bước chân lên đảo nhỏ, hắn nhìn Huyết Sát nói:
"Tôi muốn xuất thủ, anh muốn nhìn xem không?"
Nghe thấy Giang Tả nói vậy, Huyết Sát vèo một tiếng trực tiếp chạy ra xa.
Đang có ý định giết hắn?
Bất kể là có phải hay không, Huyết Sát cũng không muốn lúc này, mất đi phân thân này.
Dù sao thiếu một phân thân chính là thiếu một phần lực lượng, lực lượng không đủ lỡ như không thể độ kiếp thì sao?
Giang Tả lắc đầu, thật ra ở khoảng cách gần như vậy cũng không tính là vây xem, hẳn là tính toán ở trong đó rồi.
Nhưng Giang Tả cũng không mở miệng nhắc nhở, không biết thì cũng không cần thiết để tiếp tục mở miệng nữa.
Lúc này, Giang Tả cất mặt nạ vào, sau đó lại thu Hộ Thân Pháp Bảo vào.
Pháp Bảo này quá yếu, không thu hồi sẽ rất dễ hỏng, hỏng thì dễ bị Tô Kỳ phát hiện.
Nếu không phải hiện tại hắn không dám rèn đúc, hắn thật muốn gia cố cho Hộ Thân Pháp Bảo này một chút.
Mỗi lần gặp chuyện đều phải thu lại, thật phiền toái.
Cũng may vẫn luôn nhớ được.
Mà sau khi Giang Tả thu lại, hắn buông ra tất cả giam cầm, tu vi của hắn nháy mắt phóng ra tới Tứ giai.
Mà vào thời khắc mấu chốt này, đại quân Hỏa Nguyên tố xuất hiện.
Đương nhiên, lần này Giang Tả không để ý đến bọn chúng, bởi vì rất nhanh bọn chúng sẽ phải rời trận.
Đúng vậy, Thiên kiếp đến.
Nháy mắt tu vi Giang Tả tản ra, một tia chớp lóe lên, trực tiếp đánh lên người Giang Tả.
Oanh!
Một tiếng kinh lôi từ trên trời giáng xuống, chấn nhiếp chúng sinh.
Tĩnh Nguyệt mang theo nhóm người Tô Kỳ rời khỏi Tiên Sơn, các cô tốn thời gian cũng không dài, dù sao sau khi xuống núi, rời khỏi Tiên Sơn rất đơn giản.
Mà khi các cô rời khỏi Tiên Sơn không xa, Tĩnh Nguyệt đột nhiên ngừng lại.
Tô Kỳ tò mò nói:
- Sư tỷ, có chuyện gì vậy?
Nơi này không có cái gì đáng để ở lại cho nên Tô Kỳ không rõ vì sao sư tỷ tự nhiên dừng lại.
Tĩnh Nguyệt nhìn xung quanh nói:
- Cảm giác biến mất.
Tô Kỳ dò hỏi:
- Cảm giác? Loại cảm giác đại nạn kia?
Tĩnh Nguyệt gật đầu:
- Ừm, đột nhiên biến mất, không biết có phải là đã cách đủ xa hay không.
Sau đó, Tĩnh Nguyệt lùi lại hai bước, nhưng sau khi lùi hai bước cô lại bước lên trước một bước.
Sau đó, lại lùi lại một bước, lại đi lên trước một bước.
Thanh Liên nhìn thấy Thánh nữ sư tỷ chơi vui như vậy, nhịn không được hỏi:
- Thánh nữ sư tỷ, có phải là nơi này chính là giới hạn của loại cảm giác này?
Tĩnh Nguyệt ngừng lại nói:
- Đúng là như vậy, như vậy chúng ta chỉ cần đứng ở bên ngoài giới hạn này thì sẽ an toàn, đến lúc đó quay lại video gửi lên mạng, nhất định có thể được rất nhiều người quan tâm.
Tô Kỳ không tức giận nói:
- Sư tỷ, trước một bước hẳn phải chết không nghi ngờ, sau một bước cũng không phải bình an vô sự, rất có thể là trọng thương ngã gục.
Tĩnh Nguyệt sửng sốt một chút, phát hiện lời này có đạo lý.
Cuối cùng nói:
- Lấy Miên Vân ra đi, chúng ta đứng xa một chút nhìn xem.
Lúc này, không biết Tiên Minh Thuyền đã đi đâu cho nên chỉ có thể dùng Miên Vân.
Bằng không chỉ có thể làm tảng băng nổi trên mặt biển, như vậy đẳng cấp quá thấp.
Mà ngay lúc nhóm người Tĩnh Nguyệt đi ra, không ít đệ tử Tiên Sơn cũng đi theo ra.
Thanh Liên nói:
- Thánh nữ sư tỷ, sao bọn họ cũng đi ra vậy?
Tĩnh Nguyệt suy đoán nói:
- Đại khái là bản thân Tiên Sơn tồn tại uy hiếp, sau khi rời khỏi Tiên Sơn chúng ta sẽ không sao.
Nhưng loại cảm giác đại nạn này dùng thật tốt, đáng tiếc rất ít xuất hiện, bằng không thì có thể dạo chơi khắp thế giới rồi.
Tô Kỳ trợn trắng mắt:
- Sư tỷ, cảm giác đại nạn là cảm giác đại nạn, cảm giác nguy cơ là cảm giác nguy cơ, không giống. Hơn nữa ai nói cảm giác được là có thể tránh được vậy? Khi em còn bé còn cảm giác Tả ca đối với em quá tốt, rõ ràng trong lòng là từ chối, nhưng cuối cùng còn không phải tiếp nhận sao. Mà cũng không đúng, đại nạn là đại nạn, nguy cơ là nguy cơ, làm sao sư tỷ cảm thấy được nguy cơ?
Tĩnh Nguyệt suy nghĩ một chút nói:
- Cảm giác đại nạn cũng là một loại với nguy cơ? Nhưng cụ thể thì chị cũng không biết giải thích thế nào.