Chương 1287: Vô Đề
Không biết vì sao, lúc đến đây cô vẫn nghĩ rất tốt, nhưng khi nghe thấy câu này, cô thực muốn rút kiếm chém qua. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏
- Tiểu oán phụ, chúng ta liên kết đi. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ gật đầu: ͏ ͏ ͏
- Em đi đánh gãy chân nó. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏
- Chị đi đánh vỡ đầu nó. ͏ ͏ ͏
Hai người trực tiếp bay ra tấn công. ͏ ͏ ͏
Nhưng lúc xuất phát, Tô Kỳ làm mặt với Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Chỉ là một tên tầm thường, không cần lo lắng. ͏ ͏ ͏
Giang Tả chỉ có thể gật đầu, hắn cũng biết một tên tầm thường. ͏ ͏ ͏
Phong bạo này vốn rất yếu, trông được nhưng không dùng được. ͏ ͏ ͏
Còn không đánh nổi Hỏa Nguyên tố thủ lĩnh. ͏ ͏ ͏
Nhưng trung tâm, thì có chút khó nói. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ bay ra, trực tiếp vung kiếm hướng chém hai chân của Phong bạo, Phong bạo rất linh hoạt, nó vốn muốn tránh đi. ͏ ͏ ͏
Nhưng kiếm pháp của Tô Kỳ rất quỷ dị, hoặc là nói thân pháp của cô rất quỷ dị, hoàn toàn không phải một Phong bạo như nó có thể né tránh được. ͏ ͏ ͏
Sau đó, xẹt một tiếng, chân gầy của Phong bạo trực tiếp bị chặt đấy. ͏ ͏ ͏
- A a a a. ͏ ͏ ͏
Phong bạo kêu lớn, dường như rất đau đớn. ͏ ͏ ͏
Sau đó, tiếp theo vang lên tiếng kêu gào của Phong bạo: ͏ ͏ ͏
- Các ngươi cho rằng ta phải kêu như vậy đúng không? Ha ha các ngươi nghĩ nhiều rồi, ta hoàn toàn không đau. ͏ ͏ ͏
Giang Tả ở phía dưới cau mày, hắn cảm thấy thằng cha này rất giống Vịnh Tê đê tiện. ͏ ͏ ͏
Cái này là đang giễu cợt vợ hắn, Giang Tả rất muốn đi tới cho nó biết thế nào là thảm hại. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà hắn vẫn nhịn được. ͏ ͏ ͏
Mà lúc này, Tĩnh Nguyệt đã đi lên trên đầu Phong bạo, cô không nói hai lời liền xuất một kích trí mạng. ͏ ͏ ͏
Công kích mạnh mẽ trực tiếp đánh nổ đầu của Phong bạo. ͏ ͏ ͏
Thanh Liên nhìn qua, nhịn không được nói: ͏ ͏ ͏
- Thánh nữ sư tỷ đúng là bạo lực. ͏ ͏ ͏
Lôi Lệ Nhĩ sững sờ nói: ͏ ͏ ͏
- Mạnh, vô cùng mạnh. ͏ ͏ ͏
Giang Tả chú ý nhất tất nhiên là Tô Kỳ, thấy cô cắt đứt chân của Phong bạo liền tự nhiên cảm thấy không tốt. ͏ ͏ ͏
Hắn sợ người bị đánh gãy chân tiếp theo có lẽ chính là hắn. ͏ ͏ ͏
Nói đến, Tô Kỳ dẫu sao cũng tốt như vậy, không đến mức thật sự đánh gãy chân của hắn chứ? ͏ ͏ ͏
Ừm, ừm, chắc chắn không đến mức đó. ͏ ͏ ͏
Ha ha. ͏ ͏ ͏
- Ôi ôi ôi, đầu của ta, tất nhiên không sao rồi. ͏ ͏ ͏
Đầu tiên Phong bạo kêu lên thảm thiết sau đó, thì nghiêm chỉnh trả lời. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà Tĩnh Nguyệt cũng không còn công kích nữa. ͏ ͏ ͏
Bởi vì người cần ra đã ra. ͏ ͏ ͏
Mặc dù chỉ một người nhưng cũng không thể thấy chết không cứu. ͏ ͏ ͏
Cho nên trực tiếp mang người về trên boong tàu. ͏ ͏ ͏
Lúc này, Tô Kỳ cũng đã quay về. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ vừa về tới bên cạnh Giang Tả, biểu hiện của cô cho thấy cô không hề bị thương gì cả. ͏ ͏ ͏
Giang Tả tự nhiên cũng sẽ không nói gì, dù có bị thương mà cô vẫn muốn đi, Giang Tả cũng sẽ không ngăn lại. ͏ ͏ ͏
Tu luyện giả mà không bị thương mới là không bình thường. ͏ ͏ ͏
Đương nhiên, nếu có người đuổi theo hành hạ Tô Kỳ thì tất nhiên là không được. ͏ ͏ ͏
Sau khi Tĩnh Nguyệt cứu người trở về liền thả xuống mặt đất. ͏ ͏ ͏
Lôi Lệ Nhĩ thấy được lập tức kêu lên: ͏ ͏ ͏
- Đạo sư? ͏ ͏ ͏
Đạo sư của Lôi Lệ Nhĩ là một nữ Ma pháp sư trung niên, sắc mặt của bà trắng bệch, vẻ mặt có chút hoảng hốt. ͏ ͏ ͏
Trong lúc mơ màng, bà ấy há miệng kêu: ͏ ͏ ͏
- Ba. ͏ ͏ ͏
Lôi Lệ Nhĩ sửng sốt một chút, nhưng cũng rất thông minh giả vờ lướt qua. ͏ ͏ ͏
Sau đó, cô lắc lắc đạo sư mình, nói: ͏ ͏ ͏
- Đạo sư, là con, con tìm người tới cứu chúng ta đó. ͏ ͏ ͏
Thanh Liên nhìn thấy đạo sư này còn mơ hồ, liền đưa qua một cái khẩu quyết tĩnh tâm, sau đó vị đạo sư kia liền tỉnh táo lại. ͏ ͏ ͏
Đương nhiên sau khi bà ấy thấy Lôi Lệ Nhĩ, lập tức hô lên: ͏ ͏ ͏
- Lôi Lệ Nhĩ? Con còn sống? Hay là đã chết? ͏ ͏ ͏
Lôi Lệ Nhĩ lập tức lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Không có, không có đâu, chúng ta được cứu rồi. ͏ ͏ ͏
Lúc này, vị đạo sư kia mới nhìn qua mấy người Tĩnh Nguyệt. ͏ ͏ ͏
Sau đó, cung kính nói: ͏ ͏ ͏
- Đa tạ ân cứu mạng của các vị, đúng rồi, có chuyện mà có lẽ các vị còn chưa biết. Tên Nguyên tố phong bạo kia thị lực có hạn, hắn thật ra không thấy chúng ta, toàn bộ đều là nhờ vào cảm giác. Chỉ cần không phát ra Nguyên tố Ma pháp thì hắn sẽ khó biết chúng ta ở đâu. ͏ ͏ ͏
Nhóm người Tĩnh Nguyệt sững sờ, vậy có phải nên nói rằng cái tên Nguyên tố phong bạo này sẽ không nhìn thấy tu luyện giả? ͏ ͏ ͏
Các cô ấy tự ẩn có hiệu quả đúng không? ͏ ͏ ͏
Lúc này, Thanh Liên nói: ͏ ͏ ͏
Các người còn có bao nhiêu người ở bên trong? ͏ ͏ ͏
Đạo sư nói: ͏ ͏ ͏
- Còn có bảy người, các người có thể... ͏ ͏ ͏
Chỉ là đạo sư còn chưa nói hết câu, Nguyên tố phong bạo đã cười nói: ͏ ͏ ͏
- Ha ha, vây quanh các người. Các người liền cho thị lực của ta kém thật sao? Không sai, các người đúng, thị lực của ta đúng là kém. Nhưng chiếc thuyền lớn như vậy, dù thị lực của ra có kém tới đâu cũng sẽ nhìn thấy được. Các người có phải ngớ ngẩn quá rồi không? ͏ ͏ ͏
Giang Tả: ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ: ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt: ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏
Thanh Liên: ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏
Người này thật sự là quá buồn nôn mà. ͏ ͏ ͏