Chương 1288: Vô Đề
Lúc này, các cô nhận ra, Nguyên tố phong bạo đã bao vây cả Tiên Minh thuyền. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ hỏi: ͏ ͏ ͏
- Muốn xông ra không? ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt suy nghĩ một chút nói: ͏ ͏ ͏
- Mặc dù bây giờ đánh lên là tốt nhất, nhưng vì an toàn vẫn ra ngoài rồi nói sau. ͏ ͏ ͏
Giang Tả đột nhiên nói: ͏ ͏ ͏
- Chờ một chút. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ ngạc nhiên hỏi: ͏ ͏ ͏
- Sao vậy? ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt cũng khó hiểu, em rể muốn phát huy sao? ͏ ͏ ͏
Nhóm người Lôi Lệ Nhĩ không biết Giang Tả là ai, chỉ biết những người này đều rất mạnh. ͏ ͏ ͏
Phân biệt không nổi. ͏ ͏ ͏
Giang Tả bình tĩnh nói: ͏ ͏ ͏
- Để anh đi xem trước một chút. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ lên tiếng từ chối: ͏ ͏ ͏
- Không được, quá nguy hiểm. ͏ ͏ ͏
Giang Tả xuất ra pháp bảo hộ thân rồi nói: ͏ ͏ ͏
- Còn có cái này không sao đâu. Hơn nữa, anh đối phó với mấy thứ như Nguyên tố phong bạo này có nhiều kinh nghiệm lắm. ͏ ͏ ͏
Lúc này, Tô Kỳ và Tĩnh Nguyệt mới nhớ tới, Giang Tả chính là nhờ đánh Nguyên tố mà nổi danh. ͏ ͏ ͏
Nghĩ lại Nguyên tố phong bạo cũng là một loại Nguyên tố, như vậy chắc đánh được mà nhỉ? ͏ ͏ ͏
Có lẽ có thể. ͏ ͏ ͏
Nhưng Tô Kỳ vẫn rất lo lắng, rối rắm nói: ͏ ͏ ͏
- Em cùng anh tiến lên. ͏ ͏ ͏
Giang Tả lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Không cần, khi nào gặp nguy hiểm em hãy lên. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ không tình nguyện, cuối cùng vẫn nhờ Tĩnh Nguyệt lôi kéo Tô Kỳ lại, nói với Giang Tả: ͏ ͏ ͏
- Vừa có cái gì không đúng thì chúng tôi liền xông lên. ͏ ͏ ͏
Giang Tả gật đầu, sau đó sờ sờ lên đầu Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Yên tâm đi, không có chuyện gì đâu. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ duỗi một ngón tay ra, nói: ͏ ͏ ͏
- Một phút, một phút không xuống được thì em liền xông lên. ͏ ͏ ͏
Giang Tả: ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏
Được rồi, một phút thì một phút đi. ͏ ͏ ͏
Cho nên điểm này chính là điểm phiền phức nhất của Tô Kỳ, ra tay không tiện chút nào. ͏ ͏ ͏
Mà sau khi Giang Tả đi lên, muốn nhìn xem thử Nguyên tố phong bạo tới cùng là cái gì. ͏ ͏ ͏
Có thể nói chuyện được như Nguyên tố phong bạo này là rất hiếm thấy, chớ nói chi là nói được tới vậy. ͏ ͏ ͏
Sau khi Giang Tả phóng ra, liền trực tiếp đạp lên không bay lên. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏
- Quả nhiên, không mang theo Tiểu oán phụ là đúng, không phải đi rất phóng khoáng đó sao. ͏ ͏ ͏
Một người và hai người không hề giống nhau. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Sư tỷ, em cảm thấy chị béo hơn em rồi đấy. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt lập tức trả lời lại: ͏ ͏ ͏
- Nói lung tung, dáng người của chị có thể nói là tỷ lệ hoàn mỹ đó. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Nhưng em lại gầy hơn. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt: ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏
Không muốn cùng Tiểu oán phụ này so đo. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏
Lúc này, Giang Tả đã đi vào trong Nguyên tố phong bạo. ͏ ͏ ͏
Hắn đi không nhanh, nhưng Nguyên tố phong bạo cũng sẽ không công kích hắn. ͏ ͏ ͏
Chỉ là hắn đi tới đâu, Nguyên tố phong bạo liền tản ra tới đó. ͏ ͏ ͏
Nói đùa à, những đồ chơi này mà cũng dám tới sao? ͏ ͏ ͏
Hỏa Nguyên tố tiểu đệ đã sắp đặt sẵn trận địa chờ đón quân địch rồi, chỉ là Nguyên tố phong bạo lại không đáng nhắc tới trước mặt họ. ͏ ͏ ͏
Vì đại ca, vì tiêu diệt kẻ địch của đại ca, bọn chúng không sợ đi thẳng về phía trước, không lùi bước. ͏ ͏ ͏
Ánh lửa đột nhiên xuất hiện xung quanh Giang Tả, xua tan hết Nguyên tố phong bạo, chỉ là Nguyên tố phong bạo sao có thể ngăn cản được lửa giận và sự nhiệt tình của Hỏa Nguyên tố. ͏ ͏ ͏
Nhóm người Lôi Lệ Nhĩ nhìn mà ngây người, cuối cùng không thể tin được mà nói: ͏ ͏ ͏
- Anh ta, anh ta là Pháp thần sao? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Chỉ là một Ma pháp sư bình thường thôi. ͏ ͏ ͏
Đạo sư nhìn qua Tô Kỳ, không nhịn được nói: ͏ ͏ ͏
- Ma pháp Sư bình thường có thể xua tan được Nguyên tố phong bạo sao? Trên người cậu ta có vầng sáng là do được các Nguyên tố công nhận, chẳng lẽ là Quang Nguyên tố? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ rất muốn nói, đây chẳng qua là nhiệt tình của Hỏa Nguyên tố thôi. ͏ ͏ ͏
Giang Tả vẫn luôn nói với cô rằng, dùng Nguyên tố rất phiền phức, nhất là Hỏa Nguyên tố tiểu đệ này. ͏ ͏ ͏
Vô cùng ồn ào. ͏ ͏ ͏
Líu ríu không ngừng. ͏ ͏ ͏
Cho nên, Giang Tả không thích Ma pháp là như vậy. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà cô cũng không có ý định giải thích, mà chuyện này cũng đã nhanh chóng được bỏ qua. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ cảm thấy không thể để cho Ma pháp sư tiếp cận Giang Tả, nghe nói những người này đều tương đối cởi mở. ͏ ͏ ͏
Không an toàn lắm. ͏ ͏ ͏
Đối với suy nghĩ của Tô Kỳ, Giang Tả không biết. ͏ ͏ ͏
Biết chắc cũng chỉ cười một tiếng, hắn cũng sẽ không có ý kiến gì. ͏ ͏ ͏
Với Giang Tả, người khác đều là râu ria. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà người khiến Tô Kỳ để ý thì nhiều, Tĩnh Nguyệt tỷ, dì nhỏ và Thanh Liên. ͏ ͏ ͏
Giang Tả cảm thấy hắn rất thua thiệt. ͏ ͏ ͏
Lúc này, Giang Tả đã đi tới phía trên Nguyên tố phong bạo. ͏ ͏ ͏
Giang Tả vừa đi lên liền nghe thấy có tiếng người kêu gào nói: ͏ ͏ ͏
- Cho dù là tới gần ta thì có thể làm gì ta được? Nói thật cho ngươi biết, ta cũng có ba đấy. ͏ ͏ ͏