Chương 1289: Vô Đề
Khi Giang Tả nghe thấy tiếng ồn ào, hắn không biết phải nói gì. ͏ ͏ ͏
Có lẽ ba của Nguyên tố phong bạo tương đối lợi hại. ͏ ͏ ͏
Sau khi rẽ mấy chỗ ngoặt, cuối cùng Giang Tả đã đến trung tâm của Nguyên tố phong bạo. ͏ ͏ ͏
Lọt vào trong tầm mắt là một thanh cự kiếm, thanh cự kiếm trong suốt sáng long lanh, phát ra ánh sáng nhạt, nhưng thanh cự kiếm này không có mũi nhọn. ͏ ͏ ͏
Điều mà Giang Tả quan tâm là trên thanh kiếm này có hai con mắt, hai mắt sáng rực. ͏ ͏ ͏
Thảo nào thị lực kém, hóa ra bị lòa. ͏ ͏ ͏
- Nhân loại ngu ngốc, ngươi định đến gọi ba sao? Ngươi cho rằng ngươi rất lợi hại? Để ta nói cho ngươi biết, ta cũng có ba, ngươi chỉ cần gọi ta là ba, đến lúc đó...ơ, ba? ͏ ͏ ͏
Khi Giang Tả đến gần, thanh kiếm liền ngẩn người. ͏ ͏ ͏
Sau đó, đôi mắt phía trên thanh kiếm đột nhiên mở to. ͏ ͏ ͏
Nó phủ nhận: ͏ ͏ ͏
- Không, ngươi không phải là ba ta, ba tôi cũng không dễ gần như ngươi. Ngươi xong rồi, dám giả làm ba ta, hãy chờ sự trừng phạt của ta. ͏ ͏ ͏
Thực tế, Giang Tả đã rất sửng sốt khi nghe thấy thanh kiếm gọi ba. ͏ ͏ ͏
Sau đó, phản ứng của thanh kiếm khiến hắn nhớ đến Môn Linh. ͏ ͏ ͏
Nhưng làm sao môn linh có thể ở đây? ͏ ͏ ͏
Điều đó không quan trọng, nếu nó động thủ. ͏ ͏ ͏
Vậy không có gì phải khách sáo. ͏ ͏ ͏
Giang Tả lãnh đạm nói: ͏ ͏ ͏
- Đánh chết. ͏ ͏ ͏
Vào lúc này, thanh cự kiếm đã phát ra ánh sáng chói mắt. ͏ ͏ ͏
Sức mạnh rất lớn. ͏ ͏ ͏
Bên ngoài, Tô Kỳ và những người khác tự nhiên nhìn thấy ánh sáng. ͏ ͏ ͏
Uy áp của ánh sáng này quá mạnh mẽ, Tô Kỳ có chút lo lắng. ͏ ͏ ͏
Cả đạo sư cũng nói: ͏ ͏ ͏
- Trong Nguyên tố phong bạo, có một Quang ma pháp rất mạnh, có thể cắt đứt mọi thứ. Chúng tôi đã bị bắt bởi Quang ma pháp này. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ hỏi: ͏ ͏ ͏
- Mạnh như thế nào? ͏ ͏ ͏
Đạo sư nói: ͏ ͏ ͏
- Không phải ma đạo sư thì không thể đánh lại. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ bị dọa sợ, không nói hai lời lập tức ngự kiếm bay lên, chuyện quan trọng như vậy, người này sao có thể không có nói trước chứ. ͏ ͏ ͏
Nhưng vừa mới nhảy lên, đã có một tiếng hét lớn trên bầu trời: ͏ ͏ ͏
- Ah, đừng đánh, đừng đánh, dừng lại đi. Ah ah ah, ba, ba, con sai rồi, con thật sự sai rồi. Dừng lại đi. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ liền dừng lại. ͏ ͏ ͏
Những người khác lại nhìn nhau. ͏ ͏ ͏
Giọng nói quen thuộc, ai cũng đã từng nghe qua. ͏ ͏ ͏
Mà sao nó hét thảm dữ vậy, hơn nữa, hình như nó đang kêu ba. ͏ ͏ ͏
Lúc này, Tĩnh Nguyệt hỏi Tô Kỳ: ͏ ͏ ͏
- Tiểu Giang, thật sự không đánh em sao? ͏ ͏ ͏
Xu hướng bạo lực này hơi nặng, làm Nguyên tố phong bạo trực tiếp kêu gào, trực tiếp đánh cho đến gọi là ba. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ suy nghĩ một chút nói: ͏ ͏ ͏
- Không sai, anh ấy nhiều nhất chỉ trợn mắt với em, sau đó không đếm xỉa em, làm sao có thể đánh em? Em không đánh anh ấy là tốt rồi. ͏ ͏ ͏
Tĩnh nguyệt không thể không nói: N ͏ ͏ ͏
- Tiểu Giang thật thương em. ͏ ͏ ͏
Nói đến đây, Tô Kỳ rất tự hào: ͏ ͏ ͏
- Đúng, đúng, em cũng nghĩ vậy. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ không còn lo lắng khi nghe thấy tiếng hét thảm của Nguyên tố phong bạo. ͏ ͏ ͏
Cô đột nhiên cảm thấy rằng có thể hiểu được lý do tại sao mấy Nguyên tố tiểu đệ kia nghe lời. ͏ ͏ ͏
Bạo quân. ͏ ͏ ͏
Nhưng nó sẽ cắn trả lại? ͏ ͏ ͏
Đối với còn đường Ma pháp của Giang Tả, Tô Kỳ có chút lo lắng. ͏ ͏ ͏
Mặc dù hắn rất lợi hại rất yêu nghiệt, nhưng vẫn lo lắng. ͏ ͏ ͏
Lúc này, thanh cự kiếm đã không còn mạnh nữa, nó sắp bị đánh gãy. ͏ ͏ ͏
Đánh phía trước có thể khó, nhưng Giang Tả phát hiện ra thanh cự kiếm này lại cùng tồn tại cùng cấp độ Nguyên tố, đã là vật của Ma pháp, lại là bản chất của Quang Nguyên tố. ͏ ͏ ͏
Vì vậy, nó ở cấp độ nguyên tố bị ngược như chó. ͏ ͏ ͏
Phải biết rằng Nguyên tố tiểu đệ của Giang Tả đều là những người có kinh nghiệm chinh chiến, một thanh cự kiếm Quang Nguyên tố cũng không đủ để vào mắt. ͏ ͏ ͏
Có thể đánh đến nó hoài nghi cuộc đời, dù sao cấp độ Nguyên tố, mọi người cũng chỉ có thể đánh tay đôi. ͏ ͏ ͏
Thanh cự kiếm chỉ có thể run rẩy, Giang Tả mới dừng lại. ͏ ͏ ͏
Hắn hỏi: ͏ ͏ ͏
- Môn linh? ͏ ͏ ͏
Cự kiếm nói ngay: ͏ ͏ ͏
- Ba, ba nhận ra con rồi sao? ͏ ͏ ͏
Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Tại sao ngươi lại ở đây? Không phải ở Thiên Thư Lăng sao? ͏ ͏ ͏
Cự kiếm giải thích: ͏ ͏ ͏
- Chính là như vậy, Thiên Thư Lăng có thứ gì đó, cho phép biến đổi hình dạng đi ra ngoài. Chờ Thiên Thư Lăng chuẩn bị mở cửa, chạy nhanh trở lại là được rồi. ͏ ͏ ͏
- Sau đó, biến thành như thế này? ͏ ͏ ͏
Giang Tả nói. ͏ ͏ ͏
Nhưng cụ thể là cái gì, hắn cũng không biết. ͏ ͏ ͏
Biến cánh cửa thành một cự kiếm, còn thành Nguyên tố, hẳn không phải thứ bình thường. ͏ ͏ ͏
Tất nhiên, hắn cũng có thể tạo ra thứ đó. ͏ ͏ ͏
Nhưng là, ai đủ rảnh rỗi để tạo ra thứ đồ chơi này, còn không bằng tạo ra thứ gì đó hay hơn. ͏ ͏ ͏
Trực tiếp biến ra người là được rồi. ͏ ͏ ͏
Cự kiếm nói: ͏ ͏ ͏
- Đúng vậy ba, vừa rồi con chơi với mấy người đó, đùa giỡn thôi. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Không thể nhắc đến chuyện trước đó. ͏ ͏ ͏
Cự kiếm cười gượng nói: ͏ ͏ ͏
- Ba nói gì vậy, hôm nay con lần đầu tiên nhìn thấy ba. ͏ ͏ ͏