Chương 1290: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 1290: Vô Đề

Sau đó, Giang Tả mang theo cự kiếm rời khỏi Nguyên tố phong bạo. ͏ ͏ ͏

Ngay khi hắn rời đi, Nguyên tố phong bạo dừng lại, sau đó biến mất. ͏ ͏ ͏

Bảy Ma pháp sư khác trực tiếp rơi xuống biển. ͏ ͏ ͏

Thấy vậy, Thanh Liên lập tức bảo Miện Vân đưa cô đi cứu người. ͏ ͏ ͏

Thanh Liên chính là nhiệt tình như vậy, còn quan tâm đến những người đó hơn hai người Lôi Lệ Nhĩ. ͏ ͏ ͏

Giang Tả cũng trước tiên trở lại boong tàu, sau đó ném cự kiếm trên mặt đất, nói: ͏ ͏ ͏

- Nhặt được. ͏ ͏ ͏

Cự kiếm nói: ͏ ͏ ͏

- Ba, nhẹ nhẹ thôi. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ cau mày hỏi cự kiếm: ͏ ͏ ͏

- Ngươi tại sao gọi anh ấy là ba? ͏ ͏ ͏

Cự kiếm: ͏ ͏ ͏

- Ngươi muốn biết? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ gật đầu: ͏ ͏ ͏

- Ừm. ͏ ͏ ͏

Cự kiếm: ͏ ͏ ͏

- Gọi tôi ba, tôi sẽ nói cho cô. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nhướng mày, nhưng không tức giận, đặc biệt nhìn về phía Giang Tả, không cho hắn xen vào. ͏ ͏ ͏

Sau đó, Tô Kỳ nhìn cự kiếm, nói: ͏ ͏ ͏

- Ngươi có biết ba của ngươi là gì của ta không? ͏ ͏ ͏

Cự kiếm cảnh giác nói: ͏ ͏ ͏

- Ba tôi cũng là ba của cô sao? ͏ ͏ ͏

Ha ha. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt không thể nhịn được nữa. ͏ ͏ ͏

Nhưng vẫn phải kìm lại. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ sắc mặt đặc biệt tối tăm, sau đó nói: ͏ ͏ ͏

- Không phải, hắn là lão công của ta. Lão công, ngươi có biết nó nghĩa là gì không? Nó có nghĩa là song tu đạo lữ, đơn giản hơn nghĩa là chúng ta là vợ chồng. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ còn chưa kịp nói xong, cự kiếm đã quỳ xuống đất, nó lập tức nói: ͏ ͏ ͏

- Mẹ, vừa rồi mặt trời quá to, con trai nhìn không rõ, mẹ đã vất vả rồi. ͏ ͏ ͏

- Hahaha, ôi không được rồi, Tiểu oán phụ thành mẹ thành rồi. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt không thể nhịn được cười. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ cũng rất phiền muộn, cự kiếm này một chút tiền đồ cũng không có, như thế đã trực tiếp gọi mẹ. ͏ ͏ ͏

Không biết xấu hổ, cô vẫn là một cô gái. ͏ ͏ ͏

Phi phi phi, cô vẫn còn là một phụ nữ có chồng trẻ, chưa có sinh con. ͏ ͏ ͏

Ừm, sớm đã không còn là cô gái nữa. ͏ ͏ ͏

Tất nhiên, nếu Giang Tả sẵn sàng coi cô như cô gái, cô không phản đối. ͏ ͏ ͏

Mấy người Lôi Lệ Nhĩ ở một bên nhìn sững sờ. ͏ ͏ ͏

Đây có phải là Nguyên tố phong bạo buộc họ phải gọi là ba? ͏ ͏ ͏

Quả nhiên, cảm giác thật mất mặt. ͏ ͏ ͏

Nhưng sức mạnh của nó là không cần bàn cãi, nhưng tại sao nhìn thấy những người này, không phải gọi là ba thì gọi mẹ? ͏ ͏ ͏

Vậy Ma pháp sư bọn họ là gì? ͏ ͏ ͏

Hay nói bây giờ bọn họ được xem là cái gì? ͏ ͏ ͏

Con cháu cả sảnh đường chưa? ͏ ͏ ͏

Bọn Tô Kỳ không rối rắm chuyện này, các cô muốn biết cự kiếm này xảy ra chuyện gì. ͏ ͏ ͏

Giang Tả suy nghĩ một chút rồi nói: ͏ ͏ ͏

- Xem như Nguyên tố pháp bảo đi, là hình thái đặc biệt của Quang Nguyên tố. Không biết có ghi trong sách hay không. ͏ ͏ ͏

Trên thực tế, Giang Tả cũng chưa từng thấy hình thái này. ͏ ͏ ͏

Đời trước, hắn sẽ không đi Nguyên tố tầng diện gì đó. ͏ ͏ ͏

Lúc này, Giang Tả lấy sách ra, hắn lật lật mấy trang, sau đó đóng quyển sách Ma pháp lại rồi đưa cho Tô Kỳ: ͏ ͏ ͏

- Anh không hiểu. ͏ ͏ ͏

Trên đó đều là các văn tự cổ, xem hiểu mới có vấn đề. ͏ ͏ ͏

Ngay sau đó, Giang Tả lại nói: ͏ ͏ ͏

- Không nên mở những cái không thể mở, mấy thứ trong đó đều là những Nguyên tố chưa được học qua. Nếu cưỡng ép sẽ rất nguy hiểm. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ gật đầu, sau đó đưa sách cho Tĩnh Nguyệt tỷ: ͏ ͏ ͏

- Sư tỷ, chị biết là em ít đọc sách mà. ͏ ͏ ͏

Mặt Tĩnh Nguyệt tràn đầy vẻ bất lực, em mà ít đọc sách? ͏ ͏ ͏

Đi khắp cái Thánh địa này cũng không tìm ra ai học nhiều hơn em đâu. ͏ ͏ ͏

Tuy nhiên, quả thực Tô Kỳ không hiểu nhiều về văn tự cổ. ͏ ͏ ͏

Nhiều nhất cũng chỉ được Đoạn Kiều chỉ điểm cho một chút mà thôi. ͏ ͏ ͏

Ngay lập tức Tĩnh Nguyệt không nhiều lời nữa, bắt đầu tra tìm cuốn sách Ma pháp. ͏ ͏ ͏

Lúc này, Tô Kỳ hỏi thanh cự kiếm: ͏ ͏ ͏

- Ngươi có thể làm gì? ͏ ͏ ͏

Thanh cự kiếm nói: ͏ ͏ ͏

- Ta có thể bay, hơn nữa bay rất nhanh, còn có sức tấn công của ta là siêu cấp lợi hại, tốc độ công kích bằng mắt thường không thể thấy được. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nói ͏ ͏ ͏

- Còn gì nữa không? ͏ ͏ ͏

Thanh cự kiếm suy nghĩ một lúc rồi trả lời ͏ ͏ ͏

- Ồ, ta còn rất sáng, có thể xua tan mọi tà ma. Những người khác cũng gọi ta là Quang chi thần kiếm. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏

- Chỉ thế thôi sao? ͏ ͏ ͏

Thanh cự kiếm rất xấu hổ, sau khi suy nghĩ một chút nó lại nói: ͏ ͏ ͏

- Không đao thương nào có thể tổn hại tới ta, dù nước hay lửa cũng không thể ảnh hưởng đến, ta còn có thể thủ có thể đánh. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ lắc đầu nói: ͏ ͏ ͏

- Cảm thấy vẫn thật vô dụng. ͏ ͏ ͏

Thanh cự kiếm hơi lo lắng nói: ͏ ͏ ͏

- Mẹ của ta ơi, ta nghĩ rằng ta còn có thể sống lâu hơn một chút. ͏ ͏ ͏

Lúc này, thanh kiếm đang lơ lửng giữa không trung, vì chứng tỏ rằng nó không có ý nào khác nên nó bay rất thấp. ͏ ͏ ͏

Dù sao thì ba vẫn đang quan sát ở bên cạnh, ba quá đáng sợ. ͏ ͏ ͏