Chương 1291: Vô Đề
Lúc này, Hồng Thự trực tiếp nhảy đến cự kiếm ở phía trên hai lần, phát hiện ở chỗ này vô cùng thoải mái. ͏ ͏ ͏
Sau đó, lập tức kêu lên với Tô Kỳ: ͏ ͏ ͏
- Cạc cạc. ͏ ͏ ͏
Cùng lúc, Đoạn Kiều cũng đi tới bên thanh cự kiếm, nói với Tô Kỳ: ͏ ͏ ͏
- Nữ chủ nhân, Tiểu Hồng nói ở đây thật thoải mái. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ không còn cách nào khác đành phải bảo: ͏ ͏ ͏
- Vậy các người chơi trước, nhưng không được phép mang về nhà. Thứ này quá ồn ào. ͏ ͏ ͏
Giang Tả ở một bên gật đầu, đúng vậy, quá ồn ào. ͏ ͏ ͏
Vẫn nên bỏ nó ở lại Thánh địa này đi. ͏ ͏ ͏
Ai thích chơi thì lấy chơi, không thì để nó tự chạy đi cũng được. ͏ ͏ ͏
Sau đó, Tô Kỳ đi đến bên người Giang Tả và nói với vẻ mặt nhăn nhó: ͏ ͏ ͏
- Con trai anh sao? ͏ ͏ ͏
Giang Tả mặt đầy hắc tuyến: ͏ ͏ ͏
- Không liên quan gì đến anh. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ bẻ ngón tay nói: ͏ ͏ ͏
- Em tính toán một chút, nếu đầu năm sau em có thai, chắc cuối năm là có thể sinh. Khi anh đưa con trai thực sự của anh ra ngoài, cẩn thận thanh kiếm đó lại oán trách anh. ͏ ͏ ͏
Giang Tả bình thản nói: ͏ ͏ ͏
- Chúng ta đều giống nhau. ͏ ͏ ͏
Nghe Giang Tả nói thế, Tô Kỳ liền nhéo eo của hắn. ͏ ͏ ͏
Khi thấy Giang Tả đau đớn, cô mới buông tay. ͏ ͏ ͏
Nếu không có người ngoài ở đây, cô sẽ không bỏ qua cho Giang Tả dễ dàng như vậy đâu. ͏ ͏ ͏
Còn Hồng Thự thì đã bảo thanh cự kiếm đưa chúng bay đi chơi rồi. ͏ ͏ ͏
Ai mà biết bọn chúng đang đi đâu. ͏ ͏ ͏
Lúc này, Thanh Liên cuối cùng đã cứu tất cả mọi người lên. ͏ ͏ ͏
Từ đầu đến cuối, Lôi Lệ Nhĩ và những người khác cũng không đi hỗ trợ. ͏ ͏ ͏
Chờ mọi người đều được cứu lên họ mới bắt đầu có phản ứng. ͏ ͏ ͏
Bọn họ đều quên mất chuyện này. ͏ ͏ ͏
May mắn Thanh Liên không bận tâm chút nào. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt và Tô Kỳ thậm chí càng không rảnh để đi quan tâm mấy người này có giúp đỡ hay không. ͏ ͏ ͏
Về phần Giang Tả, mong đợi hắn để ý tới người khác? ͏ ͏ ͏
Trừ khi Tô Kỳ không có ở bên cạnh. ͏ ͏ ͏
Mới có thể liếc qua một cái. ͏ ͏ ͏
Thời điểm những người này được đưa lên boong tàu, Tĩnh Nguyệt đã không ngại mệt mỏi để giúp họ lấy lại sự tỉnh táo. ͏ ͏ ͏
Tất cả những người bị thanh cự kiếm tra tấn đến thần trí mơ hồ. ͏ ͏ ͏
Có thể tưởng tượng được cự kiếm kia tàn bạo như thế nào. ͏ ͏ ͏
Lúc này, Tĩnh Nguyệt cũng đóng quyển sách Ma pháp lại trả cho Giang Tả. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ hỏi ͏ ͏ ͏
- Sư tỷ, tìm ra đáp án rồi sao? ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt gật đầu nói ͏ ͏ ͏
- Vật chất biến hóa rất bình thường, cùng lắm là Ma pháp do pháp khí cấp cao sử dụng, nhưng cũng không khải là loại pháp khí tốt nhất. Tuy nhiên cũng có một chút giá trị. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ gật đầu không nói gì. ͏ ͏ ͏
Giang Tả im lặng, Tĩnh Nguyệt tỷ nói dối. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nghe nội dung cũng đủ biết. ͏ ͏ ͏
Hắn không phải là người mù, đao kiếm thông thường như thế nào hắn còn không biết sao? ͏ ͏ ͏
Từ cấu tạo cơ bản của thanh cự kiếm kia, hắn biết bản chất của nó không hề đơn giản, nhưng vẫn không biết lợi ích cụ thể của nó ra làm sao. ͏ ͏ ͏
Bất quá để cho hắn nghiên cứu một chút, hắn chắc chắn sẽ biết thôi. ͏ ͏ ͏
Giờ nghiên cứu không tiện. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ đương nhiên biết Tĩnh Nguyệt không nói thật, hai người họ trao đổi ánh mắt liền có thể giao tiếp với nhau. ͏ ͏ ͏
Huống chi là còn mở miệng nói. ͏ ͏ ͏
Nhưng nếu Tĩnh Nguyệt muốn nói dối thì chỉ có một khả năng. ͏ ͏ ͏
Thanh cự kiếm đặc biệt đến mức Tĩnh Nguyệt không thể nói ra được, ít nhất là bây giờ cũng không tiện. ͏ ͏ ͏
Trừ phi giết người diệt khẩu. ͏ ͏ ͏
Nhưng Tĩnh Nguyệt vẫn đánh giá thấp những người này. Sau khi Ma pháp sư kia thấy học sinh của của mình đều ổn, mới nhắm mắt nói với Tô Kỳ ͏ ͏ ͏
- Vị tiểu thư này, chúng tôi có một thỉnh cầu quá đáng. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nhìn Đạo sư kia nói ͏ ͏ ͏
- Là cái gì? ͏ ͏ ͏
Tiểu thư thật là khó nghe, gọi cô là tiên tử thì hay hơn đó. ͏ ͏ ͏
Vị Đạo sư kia nói ͏ ͏ ͏
- Cô có thể nhường lại cho chúng tôi thanh cự kiếm đó không? À, chúng tôi có thể bỏ tiền để mua nó. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ lắc lắc đầu, mặc dù cô ghét thứ đó, nhưng dù sao thì nó cũng là một thứ lợi hại, để lại ở Thánh địa cũng tốt. ͏ ͏ ͏
Tại sao phải bán? ͏ ͏ ͏
Thấy Tô Kỳ từ chối, đạo sĩ kia vẫn còn muốn tranh thủ cho bằng được. ͏ ͏ ͏
Lúc này, Tĩnh Nguyệt đột nhiên hỏi: ͏ ͏ ͏
- Tuy rằng thanh cự kiếm này không tệ, nhưng mấy người tại sao lại nghĩ muốn mua nó? Có lý do gì sao? ͏ ͏ ͏
Vị đạo sĩ do dự chốc lát rồi nói: ͏ ͏ ͏
- Quả thực là có lý do. Sở dĩ chúng tôi ra khơi, cũng vì muốn tìm ma vật Quang hệ hoặc pháp bảo Quang hệ. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt tò mò hỏi: ͏ ͏ ͏
- Tại sao hết lần này tới lần khác chỉ cần Quang hệ? ͏ ͏ ͏
Lúc này, đạo sĩ kia càng do dự, cuối cùng bất lực, chỉ có thể nói: ͏ ͏ ͏
- Không biết tu luyện giới có truyền tai nhau tin tức này không? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ và Tĩnh Nguyệt nhìn, họ cũng không biết được tin tức gì cả. ͏ ͏ ͏
Đạo sĩ tiếp tục: ͏ ͏ ͏
- Trong Thiên Địa Ma pháp của chúng ta, có một tin tức từ một Ma Pháp sư hắc ám trong truyền thuyết truyền ra, nói Hắc Ám quốc độ đang đến, chỉ có ánh sáng mới có thể xua tan mọi thứ. ͏ ͏ ͏
Bây giờ Tô Kỳ và Tĩnh Nguyệt lại càng bối rối, Hắc Ám quốc độ là cái gì? ͏ ͏ ͏
Chưa bao giờ nghe qua. ͏ ͏ ͏
Ma pháp sư phương Tây gọi như vậy, tu luyện giới phương Đông thì gọi như thế nào? ͏ ͏ ͏
Được rồi, hoàn toàn không biết. ͏ ͏ ͏