Chương 1292: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 4 lượt đọc

Chương 1292: Vô Đề

Tĩnh Nguyệt lắc đầu: ͏ ͏ ͏

- Chưa từng nghe nói, nhưng mà chỉ dựa vào một thanh kiếm thì không thể làm được đúng không? Cũng cần không ít Ma pháp sư Quang hệ chứ? ͏ ͏ ͏

Đạo sư trả lời: ͏ ͏ ͏

- Tất nhiên càng nhiều càng tốt. ͏ ͏ ͏

- Như vậy à. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt suy nghĩ một chút rồi nói: ͏ ͏ ͏

- Đáng tiếc là chúng tôi không bán, càng không thể cho. ͏ ͏ ͏

Vị Đạo sư lập tức nói: ͏ ͏ ͏

- Tại sao? Chúng tôi cũng không phải vì lòng ích kỷ của chính mình, chỉ có ở trong tay chúng tôi uy lực của thanh kiếm này mới có thể phát huy một cách tốt nhất... ͏ ͏ ͏

Trước khi để cô ấy nói xong, Tĩnh Nguyệt đã cười và nói ͏ ͏ ͏

- Đúng rồi, còn một điều nữa mà tôi quên nói. ͏ ͏ ͏

Đạo sư khó hiểu: ͏ ͏ ͏

- Cái gì vậy? ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt nhẩm pháp quyết, sau đó một lực bài xích cực lớn từ tay cô quét ra ngoài. ͏ ͏ ͏

Trực tiếp đánh những pháp sư kia bay khỏi boong tàu, sau đó đẩy Tiên Minh thuyền ra. ͏ ͏ ͏

- Bye bye mọi người, tự chơi với nhau vui vẻ. ͏ ͏ ͏

Sau đó, Tĩnh Nguyệt nói với Tiểu oán phụ. ͏ ͏ ͏

- Đi thôi. ͏ ͏ ͏

Những pháp sư đó bị Tĩnh Nguyệt hất xuống nước, đầu tiên là chết lặng, sau đó là tức giận. ͏ ͏ ͏

Loại người gì đây. ͏ ͏ ͏

Nữ Đạo sư muốn lên tiếng mắng chửi, nhưng lại bị Lôi Lệ Nhĩ ngăn lại. ͏ ͏ ͏

- Giáo sư, quên đi. Dù gì họ cũng đã cứu chúng ta, hơn nữa nếu vô tình chọc giận họ, mạng chúng ta cũng có thể không còn. ͏ ͏ ͏

Đùa à, họ chỉ cần một chiêu đã có thể đánh bay tất cả bọn họ. ͏ ͏ ͏

Giết người khẳng định cũng như vậy. ͏ ͏ ͏

Không nhận ra tình hình, mạng nhỏ rất dễ mất đó. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

- Sư tỷ, như vậy có phải không tốt lắm không? ͏ ͏ ͏

Thanh Liên hỏi Tĩnh Nguyệt sau khi rời khỏi đó một quãng khá xa. ͏ ͏ ͏

Nhưng cô ấy không cảm thấy sư tỷ của mình đã làm sai điều gì, cô ấy biết cái gì phải hiểu. ͏ ͏ ͏

Sẽ không ngây ngốc đi trách người khác. ͏ ͏ ͏

Hơn nữa Thánh nữ sư tỷ cũng không sai. ͏ ͏ ͏

Họ đã cứu những người đó, đánh xuống biển thì như thế nào? ͏ ͏ ͏

Không quá phận, nhưng cô vẫn lo lắng về việc nó có ảnh hưởng xấu đến Thánh nữ sư tỷ hay không. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt xua tay nói: ͏ ͏ ͏

- Không phải hình dạng Thánh nữ nên làm chuyện gì xấu cũng không sao. Dù gì cùng lắm là một đệ tử nào đó của thánh địa đối với người khác ác độc, danh tiếng của thánh địa cũng không bị ảnh hưởng, những lão giả kia cũng không thể nói được gì. Quả nhiên có hai hình dạng thật là tốt. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt vô cùng vui vẻ. ͏ ͏ ͏

Tự nhiên cũng không quan tâm đến những điều nhỏ nhặt như vậy. ͏ ͏ ͏

Những người đó không có nhãn lực gì cả, thật ngây thơ. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ lúc này, mới hỏi: ͏ ͏ ͏

- Sư tỷ, cự kiếm rốt cuộc là cái gì? ͏ ͏ ͏

Khi được Tô Kỳ hỏi, Tĩnh Nguyệt bất lực nói: ͏ ͏ ͏

- Nói thế nào nhỉ, sách nói đó là một phương pháp rất cổ xưa, đã bị thất truyền từ lâu. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ hỏi: ͏ ͏ ͏

- Sau đó, thì sao? ͏ ͏ ͏

Giang Tả cũng đang nghe, ngay lập tức hắn đã có đáp án, vì vậy hắn cũng không cần phải tự nghiên cứu nó nữa. ͏ ͏ ͏

Đương nhiên là hắn sẽ không nghiên cứu, Ma pháp thì có gì tốt mà phải nghiên cứu. ͏ ͏ ͏

Khi đến thời điểm đạt được tu vi nhất định, chỉ cần nhìn vào là sẽ hiểu thôi. ͏ ͏ ͏

Ăn no để đi nghiên cứu. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt thở dài: ͏ ͏ ͏

- Sau đó, ư, sau đó trong sách nói, nếu một ngày nào đó may mắn gặp phải chuyện như thế này, người đó phát tài có. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ không hiểu: ͏ ͏ ͏

- Phát tài? Có thể bán được sao? ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt lắc đầu: ͏ ͏ ͏

- Chỉ cần có thứ này, chờ cho tu vi đầy đủ thì có cơ hội tiến hóa hoàn chỉnh lên cấp bậc Đại Đạo. Theo như lời của chúng ta thì thứ này được coi là Đạo quả hoàn chỉnh. Nó có thể giúp người tu luyện ngộ đạo. Nếu là Đại Đạo giả thì có thể nhòm ngó dấu vết cấp độ trong truyền thuyết. Tuy chỉ là dấu vết, nhưng đó cũng là cơ hội. Vạn nhất có thể thành công thì sao? ͏ ͏ ͏

Chính là vậy, Tĩnh Nguyệt mới không nói ra, cô ấy phát hiện vận may của Giang Tả thật sự rất tốt. ͏ ͏ ͏

Số phận người đàn ông này phải chăng có thể trở thành Đại Đạo giả? ͏ ͏ ͏

Chỉ cần tùy tiện câu cá mà cũng có thể nhận được cái kiểu nghịch thiên này. ͏ ͏ ͏

Vận khí tốt cũng không thể bắt nạt người khác như vậy chứ. ͏ ͏ ͏

Cự kiếm ở một bên nghe vậy rất vui vẻ: ͏ ͏ ͏

- Mẫu thân đại nhân, như vậy ta rất an toàn có phải hay không? Mấy người hiện tại sẽ không giết ta chứ? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ và Tình Nguyệt mặt đầy hắc tuyến, ngươi cũng biết sau này chúng ta sẽ giết ngươi sao? ͏ ͏ ͏

Nhưng nó đã đúng, bọn họ thực sự sẽ không giết nó bây giờ. ͏ ͏ ͏

Giữ nó lại, nó có thể hữu ích trong tương lai. ͏ ͏ ͏

Chỉ có Giang Tả biết thứ này là vô dụng. ͏ ͏ ͏

Đại Đạo cái gì, cảnh giới trong truyền thuyết chính là Chí cao. ͏ ͏ ͏

Chỉ có một chút cơ hội, thực tế là chẳng có hy vọng gì. ͏ ͏ ͏

Cấp bậc Chí cao không dễ đạt được như vậy đâu. ͏ ͏ ͏

Dù sao, đời trước hắn cũng không thấy mấy ai có thể chạm tới được. ͏ ͏ ͏

Cửu Tịch cũng là cấp bậc Chí cao đỉnh phong thì sao? ͏ ͏ ͏

Còn không phải là bị một chưởng của hắn làm cho tan nát. ͏ ͏ ͏

Nếu không phải bất tử, không biết đã chết từ bao giờ ͏ ͏ ͏

Sau đó, Tô Kỳ tiếp tục nhìn chằm chằm vào Giang Tả, khiến hắn cả người dựng lông mao. ͏ ͏ ͏

- Em làm sao vậy? ͏ ͏ ͏

Giang Tả không nhịn được hỏi. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏

- Sau này anh sẽ đánh vợ sao? ͏ ͏ ͏

Giang Tả theo bản năng nói: ͏ ͏ ͏

- Dự định sẽ như vậy, có chuyện gì? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ cười nói: ͏ ͏ ͏

- Không có. ͏ ͏ ͏

Giang Tả: ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏