Chương 1303: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 5 lượt đọc

Chương 1303: Vô Đề

Lúc này, Kiếm Thập Tam lên tiếng hỏi: ͏ ͏ ͏

- Tiểu hữu, còn hải sản không? ͏ ͏ ͏

Mặc dù không biết Kiếm Thập Tam muốn làm gì, nhưng chuyện này cũng chẳng có gì đáng để giấu giếm: ͏ ͏ ͏

- Ở chỗ Tô Kỳ còn rất nhiều, chỗ Tĩnh Nguyệt tỷ cũng còn, chỗ ông chủ bán đậu hũ chỉ còn một ít. ͏ ͏ ͏

Kiếm Thập Tam gật đầu: ͏ ͏ ͏

- Lát nữa tôi sẽ đi nói chuyện với ông chủ bán đậu hũ làm chút gì đó cho sư muội ăn. ͏ ͏ ͏

Giang Tả quay đầu nhìn Kiếm Thập Tam, có chút gì đó không phục. ͏ ͏ ͏

Mọi người rõ ràng ai cũng rất mạnh, tại sao con người này có được thiên phú nấu ăn mà hắn lại không có? ͏ ͏ ͏

Thực ra hắn cũng chẳng mấy khi muốn nấu ăn cho Tô Kỳ, đời trước rõ ràng mạnh như vậy nhưng mà vẫn không học được nấu nướng, điều này làm hắn thực sự không cam tâm. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

Chiều ngày hôm đó. ͏ ͏ ͏

Tiệm đậu hũ bị đánh sập. ͏ ͏ ͏

Ông chủ bán đậu hũ tuyệt vọng nhìn Kiếm Thập Tam. ͏ ͏ ͏

Nói thế nào nhỉ, ông chủ bán đậu hũ trước giờ luôn chuyên tâm nấu nướng, bạn bè cũng rất ít, Kiếm Thập Tam là một trong số đó. ͏ ͏ ͏

Cho nên Kiếm Thập Tam muốn gì, thông thường lão sẽ không từ chối, chứ đừng nói là việc giúp Kiếm Thập Tam theo đuổi Thánh nữ Nguyệt Tịch. ͏ ͏ ͏

Nhưng thực ra lão cũng chẳng giúp được chuyện gì lớn cả, chuyện có thể giúp được cũng chỉ là dạy nấu ăn gì đó mà thôi. ͏ ͏ ͏

Nhưng mà Kiếm Thập Tam học nấu nướng đúng là làm người khác không còn lời nào để nói. ͏ ͏ ͏

Lần trước khống chế tốt rồi, còn lần này thực sự là bùng nổ, Kiếm Thập Tam tiến bộ nhanh quá. ͏ ͏ ͏

Cho nên... cái tiệm nhỏ của lão thế mà mất rồi. ͏ ͏ ͏

Lúc này, Lộ Chân đã kịp đưa Tiểu Sồ cùng với Thiên Thần Hoa và Tố Thân Quả thụ chạy đi, nếu không, có khả năng cũng bị thương. ͏ ͏ ͏

Tiểu Sồ lo lắng nói: ͏ ͏ ͏

- Lộ Chân ca, ông chủ có sao không nhỉ? Sập rồi. ͏ ͏ ͏

Lộ Chân dắt theo Tiểu Sồ rời xa: ͏ ͏ ͏

- Không sao đâu, lúc nãy ông chủ cũng nói không cần lo lắng gì đâu, chúng ta chỉ cần nghe theo là được. Mẹ của anh cũng nói rồi, chuyện của người lớn, trẻ nhỏ không cần lo lắng đâu. Tiểu Sồ không cần quá quan tâm làm gì. ͏ ͏ ͏

Tiểu Sồ chớp chớp mắt, cảm giác như có chỗ nào không đúng lắm. ͏ ͏ ͏

Bây giờ Tiểu Sồ vẫn còn mang trên mình một cái mũ che ánh mặt trời cỡ lớn, Lộ Chân biết là vì Tiểu Sồ có tai. ͏ ͏ ͏

Vì muốn trông giống con người bình thường nên chỉ có thể đội mũ mà thôi. ͏ ͏ ͏

Mặc dù nói là không cần đội mũ vẫn có thể đi qua thị trấn Xuyên Hà một cách bình thường nhưng xuât hiện với hình dạng của con người vẫn tiện hơn rất nhiều. ͏ ͏ ͏

Cho nên tộc trưởng của bọn họ đã nói, có thể che thì cứ che, đừng gây ra bất cứ ảnh hưởng gì cho thị trấn nhỏ. ͏ ͏ ͏

Sau khi Lộ Chân và Tiều Tiểu Sồ sắp xếp xong xuôi cho Thiên Thần Hoa và Tố Thân Quả thụ, Lộ Chân lại muốn đưa Tiểu Sồ đi dạo xung quanh. ͏ ͏ ͏

Để cho Lộ Chân dắt theo Tiểu Sồ đi dạo phố, tim gan của ông chủ bán đậu hũ cũng lớn quá nhỉ. ͏ ͏ ͏

Mạc Danh Bắc cứ đi theo đằng sau liếc nhìn Thiên Thần Hoa, cuối cùng lại thở một hơi dài, đuổi theo bọn người Lộ Chân. ͏ ͏ ͏

Không có cách nào khác, hắn cũng không dám đụng đến Thiên Thần Hoa. ͏ ͏ ͏

Hắn biết, chỉ cần hắn đụng đến Thiên Thần Hoa, thanh kiếm bên kia sẽ lập tức đâm xuyên hắn. ͏ ͏ ͏

Không chút nể nang. ͏ ͏ ͏

Bằng không, cứ theo bọn người Lộ Chân, ít nhất thì Lộ Chân vẫn là một đứa trẻ tốt. ͏ ͏ ͏

Mạc Danh Bắc vừa rời đi, quán nhỏ bây giờ đã là một bãi đá cát bay mù trời. ͏ ͏ ͏

Nhìn vào có chút đáng sợ. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

Lúc này, Giang Tả vẫn đang trên đường về, về nhà của Tô Kỳ ở Thánh địa. ͏ ͏ ͏

Hắn cũng không vội vàng đi xem nhật ký. ͏ ͏ ͏

Nói sao nhỉ, không phải kiểu cực kỳ trùng hợp, cơ bản là hắn không đi xem. ͏ ͏ ͏

Cho nên chi bằng cứ thoải mái đi. ͏ ͏ ͏

Hắn bây giờ ngồi trên Cự kiếm, sau đó lại bật điện thoại lên, muốn xem gần đây có xảy ra chuyện gì không. ͏ ͏ ͏

Nhóm Cảm Tri số 1. ͏ ͏ ͏

Lục Nguyệt Tuyết: ͏ ͏ ͏

- Phá Hiểu đạo hữu lại mất tích lâu lắm rồi, không biết là đi đâu nữa. ͏ ͏ ͏

Mặc Ngôn tiên tử mặc hắc y: ͏ ͏ ͏

- Gần đây tôi có hỏi rồi, vẫn rất bình thường, chưa phát sinh chuyện gì lớn cả. ͏ ͏ ͏

- Có lẽ nào Phá Hiểu đại lão đã lặng lẽ tạ thế rồi không? ͏ ͏ ͏

- Thật, tôi thường nghe sư phụ nói, các vị đại tiền bối, thân thể trọng thương, quy ẩn liệu thương, sau đó đều tọa hóa. ͏ ͏ ͏

- Phá Hiểu đại lão rất có thể cũng như vậy. ͏ ͏ ͏

- Mọi người nói xem Phá Hiểu đại lão thích mộ chôn quần áo màu gì? ͏ ͏ ͏

- Tôi gần đây cảm thấy bảy màu khá ổn đó. ͏ ͏ ͏

Phá Hiểu: "Xanh lam đi, đem lại cảm giác vọng thiên." ͏ ͏ ͏

Mấy người trong nhóm vốn định trả lời, xong đều im lặng bó tay. ͏ ͏ ͏

Mặc Ngôn tiên tử mặc hắc y: ͏ ͏ ͏

- Haha, Phá Hiểu đại lão cũng ở đây sao, tôi vừa muốn làm mộ chôn quần áo cho Lục Nguyệt Tuyết và Xích Huyết Đồng Tử, nên muốn hỏi đại lão màu nào được. ͏ ͏ ͏

Đại lão nói đúng, tôi cũng cảm thấy màu đó phù với bọn họ, tôi liền cho người đi an bài. ͏ ͏ ͏

Đại lão khổ rồi, hẹn gặp sau. ͏ ͏ ͏

Mặc Ngôn cảm thấy bản thân cực kỳ đen đủi, mỗi lần hễ cứ muốn làm mộ chôn quần áo cho Phá Hiểu là y như rằng Phá Hiểu lại xuất hiện. ͏ ͏ ͏

Bị dọa đến nỗi suýt chết vì đau tim. ͏ ͏ ͏