Chương 1304: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 4 lượt đọc

Chương 1304: Vô Đề

Các ngươi nghĩ rằng cứ trải nghiệm nhiều lần dần quen là được sao? ͏ ͏ ͏

Không được đâu, lần nào Phá Hiểu đại lão cũng không có biểu hiện gì, càng đừng nói là nổi giận. ͏ ͏ ͏

Nhưng như vậy mới đáng sợ, ngươi không bao giờ biết được, liệu lần sau Phá Hiểu đại lão có nổi giận lấy mạng của ngươi hay không. ͏ ͏ ͏

Chỉ cần một lần thôi, Mặc Ngôn đã cảm thấy cô sắp phải đi đến cuối nhân sinh sáng chói này rồi. ͏ ͏ ͏

Xích Huyết Đồng Tử ở một bên bất lực nói: ͏ ͏ ͏

- Cô sợ vậy đừng nói nữa. Còn nữa, lần sau có thể đừng lôi tôi vào cuộc được không? Tôi đang sống tốt cơ mà. ͏ ͏ ͏

Mặc Ngôn không phục đáp trả: ͏ ͏ ͏

- Lần nào tôi cũng thực sự muốn biết được sự thật thôi mà, Phá Hiểu đại lão mất tích rồi, tất nhiên sẽ làm người ta liên tưởng đến những chuyện khác chứ. ͏ ͏ ͏

Xích Huyết Đồng Tử vừa gặm kem vừa nói: ͏ ͏ ͏

- Cô nghĩ nhiều rồi, những người không tu luyện tốt dễ sinh ra tâm ma lắm. ͏ ͏ ͏

Mặc Ngôn mặt không biểu cảm nói: ͏ ͏ ͏

- Lúc nãy tôi còn thấy Tử Phong đại sư huynh lén lén lút lút đi vào phòng của anh đấy. ͏ ͏ ͏

Nghe xong, Xích Huyết Đồng Tử bỗng biến mất như một con gió. ͏ ͏ ͏

Chắc chắn là trở về phòng của hắn. ͏ ͏ ͏

Đúng rồi, gần đây hắn còn tích góp được vài viên Linh thạch. ͏ ͏ ͏

Sau đó, Mặc Ngôn liên lấy Linh thạch ra rồi nói: ͏ ͏ ͏

- Nhưng mà khi tôi từ bên trong đi ra đã nhìn thấy đại sư huynh rồi. ͏ ͏ ͏

Nói xong Mặc Ngôn liền mở ác mộng không gian rồi đi vào trong. ͏ ͏ ͏

Vừa mới bước vào, Mặc Ngôn liền phát hiện tay của mình bị giữ chặt. ͏ ͏ ͏

Ngay phút giây bị bắt lại, Mặc Ngôn liền định ném ra pháp bảo ra tự bạo, cứ chạy trước rồi tính. ͏ ͏ ͏

Nhưng mà vừa mới lấy ra, liền phát hiện bản thân không cử động được nữa rồi. ͏ ͏ ͏

Sau đó, lại bị đẩy ra. ͏ ͏ ͏

Vừa ra ngoài, cô liền phát hiện người bắt cô lại chính là Lam Nguyệt sư tỷ, lúc này cô yên tâm hơn rồi. ͏ ͏ ͏

Lam Nguyệt nhìn pháp bảo trong tay Mặc Ngôn, sau đó tiện tay lấy xem một hồi rồi thu lại luôn. ͏ ͏ ͏

Mặc Ngôn: ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏

Lúc này, Lam Nguyệt mới buông Mặc Ngôn ra rồi nói: ͏ ͏ ͏

- Sư phụ có lệnh, thời gian này không cho phép Mặc Ngôn rời núi. ͏ ͏ ͏

Mặc Ngôn thực sự thắc mắc: ͏ ͏ ͏

- Tại sao chứ? Em không có đi đến bảo khố trộm đồ mà. ͏ ͏ ͏

Cô chỉ là lấy đi mà thôi. ͏ ͏ ͏

Cô còn để lại lời nhắn ghi rõ danh tính, vô cùng quanh minh chính đại. ͏ ͏ ͏

Nếu muốn bồi thường thì cứ đi tìm sư phụ của cô là được. ͏ ͏ ͏

Dù sao cô cũng là con riêng của sư phụ cô cơ mà. ͏ ͏ ͏

Lam Nguyệt lắc đầu: ͏ ͏ ͏

- Chị không biết. ͏ ͏ ͏

Nghe xong Mặc Ngôn kinh hãi nói: ͏ ͏ ͏

- Lẽ nào sư bá muốn giữ em lại rồi tìm cớ làm lớn chuyện ở chỗ sư phụ sao? ͏ ͏ ͏

Lam Nguyệt cũng bị một phen thất kinh: ͏ ͏ ͏

- Em nói cũng rất có lý, chị sẽ đi nói chuyện với sư phụ. ͏ ͏ ͏

Nói rồi Lam Nguyệt liền chạy mất hút. ͏ ͏ ͏

Mặc Ngôn: ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏

Một lúc sau lại truyền đến âm thanh của Lam Nguyệt: ͏ ͏ ͏

- Đúng rồi, vừa nãy chị nhìn thấy đại sư huynh để lại mảnh giấy ở chỗ của tiểu sư đệ, chị nhớ là nét chữ của em đấy. ͏ ͏ ͏

Mặc Ngôn: ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏

Không lâu sau, Xích Huyết Đồng Tử cũng đi ra. ͏ ͏ ͏

Nhưng mà trước khi xuất hiện, Xích Huyết Đồng Tử đã giúp Mặc Ngôn đặt sẵn giường bệnh rồi. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

Nhóm Cảm Tri số 1. ͏ ͏ ͏

Lục Nguyệt Tuyết: ͏ ͏ ͏

- Phá Hiểu đạo hữu, gần đây có rảnh không? ͏ ͏ ͏

Phá Hiểu: ͏ ͏ ͏

- Không rảnh. ͏ ͏ ͏

Câu trả lời ngàn năm như một, bọn họ nhận ra rằng bất kể lúc nào, chỉ cần hỏi Phá Hiểu có rảnh không là y như rằng câu trả lời sẽ là 'không rảnh'. ͏ ͏ ͏

Không cần biết đối phương là ai, mặt mũi vẫn không đủ lớn. ͏ ͏ ͏

Sau đó, Lục Nguyệt Tuyết lại gửi một tấm hình vào nhóm. ͏ ͏ ͏

Trên hình là một đóa hoa - loại Hắc Bạch chi hoa đan xen. ͏ ͏ ͏

Như giả như thật. ͏ ͏ ͏

Lục Nguyệt Tuyết: ͏ ͏ ͏

- Phá Hiểu đạo hữu có biết đây là hoa gì không? ͏ ͏ ͏

Giang Tả nhìn bông hoa này, cũng chẳng trả lời gì, chỉ hỏi lại một câu: ͏ ͏ ͏

- Có nhiều không? ͏ ͏ ͏

Liễu Y Y: ͏ ͏ ͏

- Nhiều lắm, nhà tôi nhiều chỗ có lắm. ͏ ͏ ͏

Sơ Thanh: ͏ ͏ ͏

- Phòng của Tình tỷ cũng có, cứ nhổ là lại mọc lên. ͏ ͏ ͏

Biên Hải Đao Khách: ͏ ͏ ͏

- Chỗ tôi cũng có nhưng mà không nhiều lắm. ͏ ͏ ͏

Trần Ức: ͏ ͏ ͏

- Thực ra cũng rất khó mở lời, chỗ chúng tôi cũng có nhưng mà tu vi thấp quá không nhìn thấy được. ͏ ͏ ͏

Dương Mộc: +1 ͏ ͏ ͏

Tiêu Tiểu Mặc: +1 ͏ ͏ ͏

Lưu Vũ: +1 ͏ ͏ ͏

Sơ Thanh gửi một sticker ngại ngùng: ͏ ͏ ͏

- Thực ra tôi cũng không nhìn thấy. ͏ ͏ ͏

Ông chủ Chung: ͏ ͏ ͏

- Ở tiệm của tôi cũng xuất hiện rồi, chỉ mới hai ngày nay thôi. ͏ ͏ ͏

Lục Tuyết Nguyệt: ͏ ͏ ͏

- Sự xuất hiện của loại hoa này, làm tôi cứ cảm giác sẽ ảnh hưởng đến dược viên đang trồng. Diệt không được, phòng cũng chẳng xong, ảnh hưởng rất lớn đến việc thu hoạch của chúng tôi, cho nên rất mong Phá Hiểu đạo hữu ra tay giúp đỡ. ͏ ͏ ͏

Giang Tả nhíu mày, cũng có nghĩa rằng ở rất nhiều nơi đã xuất hiện, xem ra đúng là sắp giáng lâm rồi. ͏ ͏ ͏

Nhưng mà chắc phải thêm một khoảng thời gian nữa. ͏ ͏ ͏

Còn về nguồn gốc, trước mắt vẫn chưa biết đang ở đâu. ͏ ͏ ͏

Rảnh rỗi rồi mới đi tìm, dù sao thì sức ảnh hưởng cũng khá lớn, có lẽ sẽ làm cho hắn và Tô Kỳ không cách nào sống cuộc sống của người bình thường được. ͏ ͏ ͏

Cuối cùng, Giang Tả quyết định gõ vài chữ. ͏ ͏ ͏