Chương 1309: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 1309: Vô Đề

Nghe Hắc Bào ma tu nói như vậy, Đan Tuyết ma nữ nhìn hắn một cái: ͏ ͏ ͏

- Không cần đâu, Ma Tu Mặc Ngôn bây giờ không chết thì cũng trọng thương. ͏ ͏ ͏

Hắc Bào ma tu có chút thắc mắc không hiểu: ͏ ͏ ͏

- Sư muội đã xử Ma Tu Mặc Ngôn rồi sao? ͏ ͏ ͏

Đan Tuyết ma nữ lắc đầu: ͏ ͏ ͏

- Không phải muội. ͏ ͏ ͏

Điều này làm Hắc Bào ma tu rất tò mò, bây giờ là lúc dùng đến Ma Tu Mặc Ngôn rồi chứ nhỉ? ͏ ͏ ͏

Người kia chắc không đến nỗi đánh tàn phế đối phương chứ nhỉ? ͏ ͏ ͏

Lúc này, Đan Tuyết ma nữ liền nói: ͏ ͏ ͏

- Là Lục Nguyệt Tuyết. ͏ ͏ ͏

- Tại sao? ͏ ͏ ͏

Hắc Bào ma tu hỏi. ͏ ͏ ͏

- Ma Tu Mặc Ngôn liếm vào mặt của Lục Nguyệt Tuyết. ͏ ͏ ͏

Nghe Đan Tuyết ma nữ nói vậy, Hắc Bào ma tu quả thực cũng cảm thấy có chút kinh tởm. ͏ ͏ ͏

Hôn thì còn được đi, liếm thì đúng là quá đáng thật. ͏ ͏ ͏

Lục Nguyệt Tuyết nhìn có vẻ cao lãnh thuần khiết, còn Ma Tu Mặc Ngôn chỉ nghe tên thôi đã thấy không trong sáng gì rồi. ͏ ͏ ͏

Chắc vậy. ͏ ͏ ͏

Lời tiếp theo của sư muội làm Hắc Bào ma tu một phen kinh hãi. ͏ ͏ ͏

Đan Tuyết ma nữ cảm thán với vẻ tiếc nuối: ͏ ͏ ͏

- Đáng tiếc không liếm mặt của muội. ͏ ͏ ͏

Hắc Bào ma tu vô cùng kinh ngạc, chả lẽ sư muội này của hắn... ͏ ͏ ͏

Sau đó, hắn nhìn thấy lớp trang điểm dày như trát tường trên mặt sư muội mới đột nhiên hiểu được: ͏ ͏ ͏

- Sư muội, muội trang điểm đậm như vậy là để Ma Tu Mặc Ngôn liếm sao? Muội đã hạ độc trong lớp trang điểm hả? ͏ ͏ ͏

Nói rồi Hắc Bào ma tu liền lùi lại hai bước. ͏ ͏ ͏

Đan Tuyết ma nữ đảo tròng mắt trắng: ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏

Cuối cùng nói: ͏ ͏ ͏

- Muội giống kiểu người hạ độc trên mặt chính mình sao? ͏ ͏ ͏

Hắc Bào ma tu gật gật đầu, nhưng mà nghĩ lại thì cũng phải, sư muội của hắn rất yêu cái đẹp. ͏ ͏ ͏

Mặc dù trang điểm có phần ma chê quỷ hờn, nhưng mà xấu cũng không đại biểu không yêu cái đẹp. ͏ ͏ ͏

Tiếp đó hắn lại kinh hãi hét lên: ͏ ͏ ͏

- Không phải hạ độc, vậy lẽ nào muội với Ma Tu Mặc Ngôn... ͏ ͏ ͏

Đan Tuyết ma nữ lạnh lùng nhìn Hắc Bào ma tu, có ý đợi hắn nói tiếp. ͏ ͏ ͏

Hắc Bào ma tu vì sự nghiệp làm ăn tương lai, dứt khoát dừng ngay lại. ͏ ͏ ͏

Dù sao thì hắn cũng chẳng có ý kiến. ͏ ͏ ͏

Chỉ cần làm ăn được là được rồi. ͏ ͏ ͏

Đan Tuyết ma nữ: ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏

Bị ép đến cạn lời, cô chỉ có thể giải thích: ͏ ͏ ͏

- Mỹ phẩm không ăn được, nếu như Ma Tu Mặc Ngôn liếm vào thì chẳng phải sẽ đau bụng hay sao? ͏ ͏ ͏

Hắc Bào ma tu gật gật đầu, nghĩ cũng đúng, nói đi nói lại, vẫn là có độc. ͏ ͏ ͏

Đan Tuyết ma nữ không muốn phí lời với sư huynh nữa, vẫn nên bẩm cáo với sư phụ thì hơn. ͏ ͏ ͏

Nếu thực sự không được, cô sẽ trở về bên cạnh sư phụ. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

Giang Tả lúc này cũng chẳng có gì đáng để lo lắng. ͏ ͏ ͏

Muốn giáng thế thì cứ giáng thế đi, dù sao cũng sẽ giải quyết được thôi. ͏ ͏ ͏

Chỉ là cửa lại ở Giang Thành, điều này làm hắn đúng là không ngờ tới. ͏ ͏ ͏

Nếu muốn tìm thì chắc sẽ tìm được thôi, nhưng mà dù sao cũng là thứ không tồn tại ở thế gian, nếu đi tìm thì nhất định sẽ có khó khăn nhất định. ͏ ͏ ͏

Lúc này, Cự Kiếm đột nhiên lên tiếng: ͏ ͏ ͏

- Ba, chúng ta đi đâu? ͏ ͏ ͏

Lúc này, Giang Tả mới phát hiện Cự Kiếm đang đưa hắn bay đi lung tung. ͏ ͏ ͏

Hơn nữa còn không biết bay đến đâu nữa chứ. ͏ ͏ ͏

Nghĩ thì cũng đúng, Cự Kiếm vốn dĩ không biết bọn họ sống ở đâu. ͏ ͏ ͏

Cho dù biết đi nữa thì có thể mù quáng mà tìm không ra đường. ͏ ͏ ͏

Dù sao thì cũng không đi quá xa, Giang Tả tất nhiên cũng không quá quan tâm nên hắn không vội quay lại, nói không chừng Tô Kỳ lại ngồi trong phòng đợi hắn. ͏ ͏ ͏

Haha, Tô Kỳ cũng thủ đoạn lắm, cứ để cô ấy chờ đi. ͏ ͏ ͏

"Xoẹt" một tiếng, Giang Tả đột nhiên nhìn thấy một bóng hình trắng toát lướt qua. ͏ ͏ ͏

Tiếp theo là "Vù, vù, vù". ͏ ͏ ͏

Lại thêm ba bóng hình trắng toát lướt qua. ͏ ͏ ͏

Giang Tả vừa nhìn liền biết ngay, hóa ra là ba con hồ ly đang đuổi theo một con hồ ly. ͏ ͏ ͏

Ngay lúc Giang Tả đặt tầm nhìn vào con hồ ly đang bị đuổi theo, hắn ngạc nhiên phát hiện ra, hóa ra là Tam vĩ hồ ly của Cố Kiếm Sinh. ͏ ͏ ͏

Mặc dù bây giờ đã là bốn đuôi rồi, nhưng Giang Tả vẫn quen gọi là Tam vĩ. ͏ ͏ ͏

Nếu như đã gặp, Giang Tả cũng tiện thể giúp Cố Kiếm Sinh đưa về luôn. ͏ ͏ ͏

Cũng coi như là hoàn thành lời ủy thác của anh ta. ͏ ͏ ͏

Sau đó, liền ném cái khiên quen thuộc ra. ͏ ͏ ͏

Tiểu Lê trong lúc đang chạy trốn bỗng nhiên cảm thấy bầu trời tối sầm lại. ͏ ͏ ͏

A Lặc? ͏ ͏ ͏

Tiếp theo là một tiếng kêu thảm thiết. ͏ ͏ ͏

Tấm khiên đột nhiên rơi xuống, không những đè bẹp Tiểu Lê mà còn dọa cho ba con hồ ly kia đều khiếp vía. ͏ ͏ ͏

Sau đó, bắt đầu cảnh giác bốn phía xung quanh. ͏ ͏ ͏