Chương 1310: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 4 lượt đọc

Chương 1310: Vô Đề

Đây cũng chẳng phải là hồ ly bình thường, vừa nhìn đã biết đều là có chút tu vi. ͏ ͏ ͏

Nhưng trong mắt Giang Tả, những tu vi này có như không. ͏ ͏ ͏

Giang Tả ngồi trên Cự Kiếm bay đến bên trên của bọn chúng, hỏi: ͏ ͏ ͏

- Các người biết nói chuyện không? ͏ ͏ ͏

Đối mặt với Giang Tả, những hồ ly này có chút hoảng loạn, đưa mắt nhìn nhau, đến cuối cùng cũng có một con hồ ly bước lên một bước nhìn Giang Tả mà nói: ͏ ͏ ͏

- Ngao, ngao, ngao, ngao... ͏ ͏ ͏

Giang Tả: ͏ ͏ ͏

- Hm... Ý tôi là nói tiếng người. ͏ ͏ ͏

Hồ ly: ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏

Bọn chúng còn đang thắc mắc nữa chứ, ai mà không biết nói chuyện cơ chứ, mọi người có phải bị câm đâu. ͏ ͏ ͏

Nhưng mà nói tiếng người thì... đúng là làm khó hồ ly rồi. ͏ ͏ ͏

Mặc dù bọn chúng tiến hóa rất lâu rồi, nhưng mà muốn nói chuyện được thì phải rất lâu sau mới làm được? ͏ ͏ ͏

Trừ phi bọn chúng có thể biến hình. ͏ ͏ ͏

Được thôi, Giang Tả nhìn một lúc liền biết rằng trong bọn chúng không ai biết nói tiếng người. ͏ ͏ ͏

Vậy không cần quan tâm nữa, cứ trực tiếp đưa Tam vĩ hồ ly đi là được. ͏ ͏ ͏

Chỉ là ngay lúc Giang Tả chuẩn bị ra tay, Tiểu Lê lại một lần nữa xông ra, nó chạy ra từ phía dưới tấm khiên. ͏ ͏ ͏

Sau đó, cứ thế mà chuồn đi mất. ͏ ͏ ͏

Lúc chạy trốn cực kỳ nhếch nhác. ͏ ͏ ͏

Giang Tả liếc nhìn Tiểu Lê, lại quay ra nhìn ba con hồ ly còn lại nói: ͏ ͏ ͏

- Các người không đuổi theo? ͏ ͏ ͏

Nghe Giang Tả nói xong bọn chúng mới nhận ra ra, sau đó lại bắt đầu đuổi theo. ͏ ͏ ͏

Thu hồi lại tấm khiên, Giang Tả đứng xa xa từ phía sau bọn chúng, hắn đột nhiên nghĩ ra, bắt hồ ly lại chi bằng thu phục nó. ͏ ͏ ͏

- Ba, ba không đi tìm Mẫu Thượng Đại Nhân sao? ͏ ͏ ͏

Cự Kiếm hỏi. ͏ ͏ ͏

- Im miệng đi. ͏ ͏ ͏

Giang Tả hoàn toàn không muốn nghe lời nói của nó. ͏ ͏ ͏

Còn Cự Kiếm thì lại mong ngóng Giang Tả nhanh về với Tô Kỳ, như vậy nó sẽ không chán như bây giờ. ͏ ͏ ͏

Nó muốn trở thành ba rồi. ͏ ͏ ͏

Tiếp đó Giang Tả nhìn Cự Kiếm rồi hỏi: ͏ ͏ ͏

- Ngươi rất bận sao? ͏ ͏ ͏

Cự Kiếm lập tức trả lời ngay: ͏ ͏ ͏

- Ba cứ đùa, ta là cục gạch của ba, chỗ nào cần ta phi đến ngay. Nếu như ba không có chuyện gì cần đến thì ta xin chuyển đi đây. ͏ ͏ ͏

Giang Tả gật gật đầu: ͏ ͏ ͏

- Là như vậy sao, vậy giúp ta chuyển hàng đi. ͏ ͏ ͏

Cự Kiếm: ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏

Nỗi khổ trong lòng không thể nói ra. ͏ ͏ ͏

Đoạn Kiều mặt không cảm xúc nhìn Cự Kiếm một cách khinh bỉ. ͏ ͏ ͏

Những lúc như thế này nên nói là rất bận, mặc dù đến cuối cùng vẫn là phải chuyển hàng, nhưng ít nhất cũng còn giữ được chút khí thế. ͏ ͏ ͏

Sau đó, từ phía sau mấy con hồ ly đang đuổi theo Tam vĩ hồ ly, Giang Tả đột nhiên nhảy tới đứng trước mặt Tam vĩ hồ ly, không nói không rằng trực tiếp trói lại. ͏ ͏ ͏

Hồ ly bị dọa chết khiếp, nó biết thực lực của Giang Tả, nhân loại này thực sự rất nguy hiểm. ͏ ͏ ͏

Nhưng mà, điều này có thể hiểu rằng chủ nhân của nó cuối cùng cũng nhớ nó rồi không? ͏ ͏ ͏

Ôi, bên ngoài chẳng có gì để ăn, vẫn phải đi tranh đồ của một đám con nít. ͏ ͏ ͏

Khổ quá. ͏ ͏ ͏

Nhưng mà vui... ͏ ͏ ͏

Giang Tả đương nhiên không hiểu được tâm trạng của Tam vĩ hồ ly, nhưng mà lần này hắn sẽ không đánh nó. ͏ ͏ ͏

Hắn trực tiếp mang con hồ ly này đặt lên trên Cự Kiếm: ͏ ͏ ͏

- Đưa nó quay về, nói nó chỉ đường cho, tốc độ nhanh lên. ͏ ͏ ͏

Sau đó, lại nói với hồ ly: ͏ ͏ ͏

- Ôm chặt vào, không có khiên bảo vệ, nếu bị thổi bay mất... chắc sẽ mất mạng. ͏ ͏ ͏

Tam vĩ hồ ly mặt mày hoảng sợ nghệch ra. ͏ ͏ ͏

Giây trước vừa mới cảm thấy may mắn, giây tiếp theo lại hoang mang cực độ. ͏ ͏ ͏

Lúc này, Giang Tả vỗ vỗ vào Cự Kiếm, nói: ͏ ͏ ͏

- Xuất phát đi, cho dù là thi thể thì ngươi cũng phải đưa về tận nhà của nó. ͏ ͏ ͏

Cự Kiếm khổ quá mà, nhà của nó ở đâu? ͏ ͏ ͏

Theo đó là tiếng "vút" qua, Cự Kiếm bay lên trời cao. ͏ ͏ ͏

Cùng với đó là tiếng thét thảm thiết của Tam vĩ hồ ly, hơn nữa lại không ngừng kêu than. ͏ ͏ ͏

Chỉ cần buông tay là rơi xuống, một khi đã rơi xuống thì chỉ có thịt nát xương tan, như vậy chắc chắn sẽ mất mạng. ͏ ͏ ͏

Đây đúng là ma quỷ mà. ͏ ͏ ͏

Nó muốn về nhà. ͏ ͏ ͏

Bay rất lâu, Tam vĩ hồ ly mới nghe thấy tiếng của Cự Kiếm: ͏ ͏ ͏

- Có muốn chậm lại một chút không? Muốn mà, đúng không? Gọi ba đi. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

Sau khi tiễn Tam vĩ hồ ly đi, Giang Tả cũng không muốn quan tâm nữa. ͏ ͏ ͏

Về việc có thể về nhà hay không. ͏ ͏ ͏

Chắc chắn là có thể. ͏ ͏ ͏

Nhưng mà phải đợi bao lâu nữa thì không nói chắc được. ͏ ͏ ͏

Nếu như trực tiếp đến đích mà nói, dựa vào tốc độ của Cự Kiếm thì chưa đến một ngày là đến nơi. ͏ ͏ ͏

Nếu dùng phương pháp biến thành ánh sáng thì chẳng mấy chốc là đến. ͏ ͏ ͏

Nhưng dù gì thì đó cũng chỉ là một chùm ánh sáng, không thể nào dùng để chuyển hàng được. ͏ ͏ ͏

Cuối cùng thì Giang Tả đành phải bay trở về, về lý thuyết thì hắn bây giờ với Thánh địa đã không còn bất cứ quan hệ gì nữa. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ bây giờ chắc cũng không có chuyện gì đâu nhỉ? ͏ ͏ ͏

Hôm nay hoặc ngày mai bọn họ sẽ có thể về đến nhà rồi. ͏ ͏ ͏

Nhưng mà Giang thành bây giờ có chút nguy hiểm. ͏ ͏ ͏