Chương 1311: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 4 lượt đọc

Chương 1311: Vô Đề

Đương nhiên, có nguy hiểm hơn nữa thì Giang Tả cũng không lo lắng Tô Kỳ sẽ xảy ra chuyện gì, nguy hiểm lần này, nếu như trên phương diện cá nhân thì rất dễ giải quyết. ͏ ͏ ͏

Thánh địa hẳn sẽ không có chuyện gì. ͏ ͏ ͏

Trận pháp ở Thánh địa cũng không phải chỉ để trưng bày. ͏ ͏ ͏

Còn về những chỗ khác thì khó nói rồi, đại đa số đều không thể bảo đảm được an toàn. ͏ ͏ ͏

Dù gì thì kẻ dịch cũng khó mà chống đỡ được. ͏ ͏ ͏

Không nghĩ nhiều nữa, Giang Tả liền quay trở về chỗ Tô Kỳ, quả nhiên đúng như Giang Tả nghĩ. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ đã về từ sớm rồi. ͏ ͏ ͏

Bây giờ cô đang nổi giận đùng đùng đứng ngay trước cửa nhà. ͏ ͏ ͏

Cô giống như Tiểu oán phụ chờ chồng về, nhìn vào cực kỳ đáng yêu. ͏ ͏ ͏

Lúc này, Tô Kỳ cũng nhìn thấy Giang Tả, không nói lời nào liên xông thẳng tới. ͏ ͏ ͏

Nhìn thấy Tô Kỳ xông tới, Giang Tả bất giác phòng bị, dù gì thì Tô Kỳ đùng đùng chạy qua, chắc chắn muốn động tay động chân rồi. ͏ ͏ ͏

Sau đó, Tô Kỳ chỉ chạy đến và ôm chầm lấy hắn. ͏ ͏ ͏

- Lúc nãy em thấy anh có vẻ hơi lo lắng, có phải nghĩ rằng em sẽ ra tay với anh? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ tinh nghịch nhìn Giang Tả nói. ͏ ͏ ͏

Giang Tả không biểu hiện gì, cứ cảm giác Tô Kỳ đang nói ai chứ không phải hắn, sắc mặt không chút thay đổi. ͏ ͏ ͏

Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

- Thực tế mà nói, Thiên Địa có nổ tung thì mặt anh cũng không chút biến sắc. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ dùng tay xoa xoa lấy ngực của Giang Tả hoài nghi nói: ͏ ͏ ͏

- Ai mà tin cơ chứ, lúc em chạy qua thì anh sợ rồi. ͏ ͏ ͏

Giang Tả xoa đầu của Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏

- Không so được, trong mắt anh thì em quan trọng hơn cả Thiên Địa này rất nhiều. ͏ ͏ ͏

Khuôn mặt Tô Kỳ đầy ý cười, nhưng mà vẫn cố ý nói: ͏ ͏ ͏

- Ý anh nói là eo em thô quá chứ gì? Anh sờ xem, hai tay có thể ôm trọn được mà, cực kỳ mảnh mai nhé. Cũng không phải không có thịt, mấy năm nay, anh nói xem anh lời quá rồi phải không? ͏ ͏ ͏

Giang Tả gật đầu: ͏ ͏ ͏

- Đúng là lời quá, tăng đến mấy ký, không lời cũng khó. ͏ ͏ ͏

Vừa nghe Giang Tả nói, Tô Kỳ vừa nheo mắt nhìn hắn, dường như có ý: Anh tiếp tục nói đi. ͏ ͏ ͏

Lúc này, Giang Tả liền đổi giọng nói: ͏ ͏ ͏

- Mấy năm nay anh được em nuôi tăng lên đến mấy ký, toàn là công lao của em. Lời quá rồi. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ "Hừ" một tiếng, sau đó liền chuyển ánh nhìn. ͏ ͏ ͏

Tiếp đó liền kéo Giang Tả đi vào trong, hỏi: ͏ ͏ ͏

- Anh vừa đi đâu đấy? ͏ ͏ ͏

Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

- Đưa Cự Kiếm đi chơi thôi. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ bĩu môi: ͏ ͏ ͏

- Ừm, đừng để nó tới đây, ồn ào lắm, em toàn bị nói già thôi. Em vẫn là thiếu nữ đấy nhé. Có phải không Giang Tả tiên sinh? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ phấn khích nhảy đến trước mặt Giang Tả nói. ͏ ͏ ͏

Giang Tả gật đầu, đúng là như vậy. ͏ ͏ ͏

Nhìn Tô Kỳ đúng là rất giống một thiếu nữ, mặc dù cô lấy chồng rồi, nhưng vẫn chưa có nét gì đứng tuổi. ͏ ͏ ͏

Theo lời của Giang Tả thì chỉ cần ở bên anh, Tô Kỳ mãi mãi không cần lớn lên nữa. ͏ ͏ ͏

Chỉ cần làm một Tô Kỳ bé nhỏ là được rồi. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ cười nói: ͏ ͏ ͏

- Gọi em là Kỳ Kỳ. ͏ ͏ ͏

Điều này đúng là làm khó Giang Tả rồi, thật đấy, nói đến Kỳ Kỳ, hắn lại nghĩ đến Đa Linh Khuyển. ͏ ͏ ͏

Nói ra mới nhớ, không biết chân của nó đã lành chưa nữa. ͏ ͏ ͏

Không biết có mất đi năng lực truy tích không, nếu như mất rồi thì Giang Tả có thể giúp nó nghĩ cách khắc phục. ͏ ͏ ͏

Nói rồi Giang Tả nắm tay Tô Kỳ về phòng, trong lúc đi còn nhỏ giọng nói: ͏ ͏ ͏

- Kỳ Kỳ. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ cười vui vẻ: ͏ ͏ ͏

- Dạ. ͏ ͏ ͏

- Tối hôm nay chúng ta yên tĩnh ngủ thật ngon lành nhé. ͏ ͏ ͏

- Không muốn. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

Thời gian trôi qua thật nhanh, lúc Giang Tả tỉnh lại cũng đã là ngày hôm sau. ͏ ͏ ͏

Đúng ra mà nói thì cũng rất bình thường, ngủ một giấc mà không đến ngày hôm sau mới lạ. ͏ ͏ ͏

Lúc này, Tô Kỳ đã tỉnh dậy rồi, rãnh rỗi không biết làm gì liền ngồi bên cạnh Giang Tả buộc tóc cho hắn. ͏ ͏ ͏

Giang Tả: ͏ ͏ ͏

- Hm... em đang làm gì vậy? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nghiêm túc buộc thêm dây buộc tóc nói: ͏ ͏ ͏

- Anh nhìn xem, dây buộc tóc này có hợp với anh không? ͏ ͏ ͏

Cái này còn cần phải nhìn sao? ͏ ͏ ͏

Chỉ cần dùng đầu gối nghĩ thôi cũng biết là không hợp rồi. ͏ ͏ ͏

- Tóc ngắn quá, nếu không là chắc chắn rất đẹp đó nha. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ buộc xong liền nói. ͏ ͏ ͏

Giang Tả không thèm nhìn liền tháo dây buộc tóc xuống. ͏ ͏ ͏

Sau đó, giúp Tô Kỳ buộc lại. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ ngồi ngay trước mặt Giang Tả, quen thói ngọ nguậy nói: ͏ ͏ ͏

- Hôm qua sư tỷ kéo em đi nghiên cứu rồi. ͏ ͏ ͏

Giang Tả khựng tay lại, chủ yếu là vì Tô Kỳ nhắc đến 'nghiên cứu' làm hắn thực sự không quen nổi. ͏ ͏ ͏

Đời trước hắn nghiên cứu Cửu Tịch hơn cả ngàn vạn năm. ͏ ͏ ͏

Chỉ là đến cuối cùng vẫn không tìm được vấn đề cốt lõi nằm ở đâu. ͏ ͏ ͏

Giang Tả nhanh chóng thu lại vẻ mặt nói: ͏ ͏ ͏

- Nghiên cứu cái gì? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏

- Trận pháp á, nói là để em thử xem có tiến vào được không, cuối cùng thử hết tất cả các trận pháp mà không có trận nào tiến vào được. Còn làm em bụi bặm đầy mình. ͏ ͏ ͏