Chương 1321: Vô Đề
Nhưng đây là lựa chọn của người khác, điều Giang Tả có thể làm, chỉ là giúp hắn ta hoàn thành lựa chọn lần này. ͏ ͏ ͏
Hắn sẽ không can thiệp vào chuyện của người khác, có hứng thú nhắc nhở hai lần đã là rất hiếm thấy rồi. ͏ ͏ ͏
Cuối cùng Giang Tả chỉ hỏi: "Địa chỉ, bây giờ tôi đến." ͏ ͏ ͏
Nhân tiện chuẩn bị cho người đó, ồ, không cần chuẩn bị gì đặc biệt, miễn là người đó ở đó. ͏ ͏ ͏
Giang Tả đi trên đường với vẻ mặt hơi kỳ lạ. ͏ ͏ ͏
Nói như thế nào đây, địa chỉ do Thiên Dương Đạo Nhân đưa tới làm cho hắn hơi ngoài ý muốn. ͏ ͏ ͏
Ở Ngũ Quang Thập Sắc Tông. ͏ ͏ ͏
Giang Tả vẫn nhớ Xích Huyết Đồng Tử thuộc Ngũ Quang Thập Sắc tông? ͏ ͏ ͏
Cho nên cái mà Thiên Dương Đạo Nhân nói này, thật ra là tông môn của Xích Huyết Đồng Tử? ͏ ͏ ͏
Ở tông môn của Xích Huyết Đồng Tử, ít người đến đau lòng, chỉ có bảy đệ tử. ͏ ͏ ͏
Vậy người tiểu bối mà Thiên Dương Đạo Nhân thật sự muốn giúp tu bổ đủ tiên thiên là người nào? ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử? ͏ ͏ ͏
Tuy Xích Huyết Đồng Tử thoạt nhìn không có vấn đề gì, nhưng cái tiên thiên kém cỏi được che giấu, nên nhất thời sẽ không nhìn ra. ͏ ͏ ͏
Cho nên có khả năng rất cao. ͏ ͏ ͏
Hắn ta tiên thiên kém cỏi như vậy làm sao làm được? ͏ ͏ ͏
Gặm kem que gặm sao? Hay là ăn dầu cống? ͏ ͏ ͏
Được rồi, Giang Tả không biết, không biết rốt cuộc là người nào, nhưng không sao, cứ đi thì biết. ͏ ͏ ͏
Buổi trưa không cần về, cho nên Giang Tả cũng không lo lắng gì, hắn vẫn đủ thời gian. ͏ ͏ ͏
Còn về phần Tô Kỳ có thể ngóng trông hắn trở về không thì chuyện này không cần phải để ý đến. ͏ ͏ ͏
Cứ để cô ngóng trông thôi, cũng không phải buổi tối hắn không quay về, cô chắc là sẽ không để ý đâu. ͏ ͏ ͏
Quả thực Tô Kỳ không để ý, tuy ở nhà một mình, nhưng cô cũng không có cảm giác buồn chán. ͏ ͏ ͏
Mà tối nay Giang Tả có trở lại. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa còn trở về cùng nhau ăn cơm. ͏ ͏ ͏
Đương nhiên, thỉnh thoảng vì công việc nên về muộn chút cũng được. ͏ ͏ ͏
Nhưng ngày nào mà trở về muộn, cô sẽ không vui. ͏ ͏ ͏
Thực ra cô cũng muốn mỗi ngày theo Giang Tả đi làm, nhưng không phù hợp. ͏ ͏ ͏
Mỗi ngày bị lão bà đi theo, hắn hẳn sẽ rất mất mặt với bên ngoài. ͏ ͏ ͏
Dù vợ xinh đẹp, nhưng người khác vẫn sẽ nói ra nói vào, như vậy ảnh hưởng không tốt đối với Giang Tả. ͏ ͏ ͏
Cho nên, thỉnh thoảng có cơ hội thì cô ngắm một cái cũng được. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ Rỗi rảnh rỗi ở nhà, sau khi thay quần áo xong, cô định lên sân thượng quét tước dọn dẹp, thuận tiện tưới cỏ cây hoa lá, lâu lắm rồi cô mới trở về, nếu không tưới nước thì chúng chết khô hết mất. ͏ ͏ ͏
Nhưng khi Tô Kỳ đi tới ban công, cô lại ngây ngẩn cả người. ͏ ͏ ͏
Cô nhìn thấy nước liên tục phun ra từ ao nước, hơn nữa còn phun ở trên bồn hoa một cách vô cùng chính xác. ͏ ͏ ͏
Vừa đạt đúng hiệu quả tưới hoa. ͏ ͏ ͏
Mà khi Tô Kỳ vừa ra, nước lập tức ngừng phun, cứ như thể vừa có trộm ở đây. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ kinh ngạc nhìn Đoạn Kiều, hỏi: ͏ ͏ ͏
- Vừa rồi là cái gì thế? ͏ ͏ ͏
Đoạn Kiều không giấu giếm gì, chỉ nói: ͏ ͏ ͏
- Là Tiểu Thủy. ͏ ͏ ͏
Mặt của Tô Kỳ lộ vẻ mù mờ: ͏ ͏ ͏
- Tiểu Thủy? Là ai vậy? ͏ ͏ ͏
Lúc này, Đoạn Kiều quơ tay một cái vào trong ao nước, rồi lấy ra một quả bóng nước, hai con mắt của quả bóng nước trừng mắt nhìn Tô Kỳ: ͏ ͏ ͏
- Chít chít ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ hơi hiếu kỳ, trong nước có vật này từ lúc nào vậy? ͏ ͏ ͏
Hơn nữa thấy Đoạn Kiều cầm lấy nó khiến cô cảm thấy không ổn, bởi vì quả bóng nước lớn hơn Đoạn Kiều. ͏ ͏ ͏
Nhưng Đoạn Kiều chỉ dùng một tay bắt lại như một đại lực sĩ vậy. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ lập tức nhận lấy Tiểu Thủy, cô phát hiện ra nó mềm nhũn, thì hưng phấn nói: ͏ ͏ ͏
- Thật là đáng yêu, cảm giác rất hay. ͏ ͏ ͏
Nói đến đây, Tô Kỳ sửng sốt, sau đó hỏi Đoạn Kiều: ͏ ͏ ͏
- Cái này sao lại tới đây? ͏ ͏ ͏
Đoạn Kiều nói: ͏ ͏ ͏
- Lớn, ừm, lần trước chủ nhân chộp được trong ao nước từ Sơ Thủy vực, nó có thể sống trong nước, cho nên mới bắt nó lại để ở ao nước trên sân thượng. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ hỏi: ͏ ͏ ͏
- Sơ Thủy vực? ͏ ͏ ͏
Đoạn Kiều lập tức nói: ͏ ͏ ͏
- Chính là Kỳ Vực Thâm hải, đây là tên được đổi sau này. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ gật đầu, chỉ là nước cũng không có gì, rất nhiều linh thú đều vậy. ͏ ͏ ͏
Cho nên Tô Kỳ không để ý nữa, hơn nữa có Đoạn Kiều ở đây nên hầu như cái gì nó cũng biết, cho nên bắt Tiểu Thủy cũng không sao. ͏ ͏ ͏
Và điều cô quan tâm hơn cả là cảm xúc khi chạm vào Tiểu Thủy đúng là cực tốt. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ lập tức hỏi: ͏ ͏ ͏
- Tả ca có hay bắt Tiểu Thủy không? ͏ ͏ ͏
Đoạn Kiều không rõ nữ chủ nhân có ý gì, nó cứ nói đúng sự thật: ͏ ͏ ͏
- Sau khi bắt cho ta thì không chạm vào nữa. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ gật đầu, như vậy cô yên tâm rồi. ͏ ͏ ͏
- Tiểu Thủy vừa tưới nước sao? ͏ ͏ ͏
Đoạn Kiều gật đầu: ͏ ͏ ͏
- Đúng vậy. ͏ ͏ ͏
- Về sau ta lúc ở nhà, không cần tưới, ta tưới là được. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nói. ͏ ͏ ͏
Nếu không cô quá rảnh rỗi, lại không muốn tu luyện, nên cô không thể làm gì khác hơn là tưới hoa cắt tỉa cây cỏ. ͏ ͏ ͏
Lại nói cái cây vừa mang về, cũng không dễ nhìn gì, còn khá lộn xộn, cô hoàn toàn có thể sửa lại. ͏ ͏ ͏