Chương 1322: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 1322: Vô Đề

Đối với Tô Kỳ, không ai trên sân thượng dám có ý kiến gì với cô. ͏ ͏ ͏

Tiểu Thủy mở mắt ra nhìn Tô Kỳ, nó có vẻ không hiểu. ͏ ͏ ͏

Linh trí của nó hình như còn thấp hơn cả Hồng Thự. ͏ ͏ ͏

Cho nên chỉ có thể kêu ra hai tiếng chít chít. ͏ ͏ ͏

Sau khi chơi một lúc, Tô Kỳ thả Tiểu Thủy vào trong nước. Cô cảm thấy Tiểu Thủy mà trưởng thành thì cô không thể bán cho sư phụ cô với giá một nghìn được, nói như thế nào cũng phải mười nghìn. ͏ ͏ ͏

Vừa đáng yêu lại còn chạm vào rất thích. ͏ ͏ ͏

Hồng Thự trưởng thành rồi cô cũng muốn bán, tuy nhiên Hồng Thự là thánh thú, có thể bán được giá cao. ͏ ͏ ͏

Tuy nhiên Hồng Thự trưởng thành lại không thể câu cá, không chừng giá cả sẽ thấp. ͏ ͏ ͏

Vậy cũng hết cách. ͏ ͏ ͏

Khi những người kia trưởng thành, thì chắc chắn sẽ không thích hợp nuôi trong nhà nữa, chỉ có thể nuôi dưỡng ở Thánh địa. ͏ ͏ ͏

Dù sao cũng không thể ăn được? ͏ ͏ ͏

Sau đó, Tô Kỳ bắt đầu tỉa tót lại Bồng Lai Tiên, cô cắt bỏ rất nhiều cành cây lá cây đi. ͏ ͏ ͏

Nếu chuyện cô tỉa cây mà bị người ta biết, ắt tu luyện giới sẽ phát điên lên. ͏ ͏ ͏

Phải biết rằng giá trị cao cốt lõi của Bồng Lai Tiên là lá cây. ͏ ͏ ͏

Một cái lá cây, có thể làm cho một loại pháp thuật trở nên mạnh hơn. ͏ ͏ ͏

Thứ này cũng ngang với việc tăng cường chiến lực cùng cấp. ͏ ͏ ͏

Nói chung Tô Kỳ đã cắt bỏ không biết bao nhiêu Linh thạch của tu luyện giới rồi. ͏ ͏ ͏

Cũng may Bồng Lai Tiên không có trái cây, nếu như bị hái mất, vậy không biết đã bị mất đi bao nhiêu Cửu phẩm Linh thạch. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ tỉa tót rất vui vẻ, Đoạn Kiều nhìn chằm chằm lá cây, nó nghĩ giờ đi thu bó lá cây này vẫn còn kịp. ͏ ͏ ͏

Đợi lá khô héo sẽ không tốt, nó sẽ cảm thấy đau lòng. ͏ ͏ ͏

Nhưng đại ma đầu chắc chắn sẽ không có cảm giác gì. ͏ ͏ ͏

Chỉ cần nữ chủ nhân hài lòng là được. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

Lúc này, Giang Tả đã tới chân núi của Ngũ Quang Thập Sắc tông. ͏ ͏ ͏

Hắn cũng không bảo người ra tới đón hắn, mà Thiên Dương Đạo Nhân dường như cũng không nhờ ai đến đón hắn. ͏ ͏ ͏

Cho nên tất nhiên Giang Tả tự đi lên. ͏ ͏ ͏

Cũng may Thiên Dương Đạo Nhân đã nói vị trí cụ thể. ͏ ͏ ͏

Lúc Giang Tả đi lên, trên đường đúng lúc gặp Tử Phong cùng Lam Nguyệt đi xuống. ͏ ͏ ͏

Tuy nhiên chỉ Giang Tả mới có thể thấy được bọn họ thôi, hai người kia vốn không phát hiện ra hắn. ͏ ͏ ͏

Thực lực hiện tại của Giang Tả là Tứ giai, hắn mà ẩn náu thì đừng nói là Tử Phong Ngũ giai, kể cả Lục giai cũng rất khó nhìn thấy được hắn. ͏ ͏ ͏

- Sư huynh, tự chúng ta khắc không được sao? Tại sao phải tìm người giúp? ͏ ͏ ͏

Lam Nguyệt hỏi Tử Phong. ͏ ͏ ͏

Vừa rồi, tiểu sư đệ của bọn họ vừa nói về chuyện trận pháp và trận thạch, cùng với chuyện Hắc Ám quốc độ xảy ra. ͏ ͏ ͏

Sau đó, Tử Phong dẫn theo Lam Nguyệt xuống núi. ͏ ͏ ͏

- Tìm một đại sư, hiệu quả sẽ tốt hơn, hơn nữa chuyện này quá lớn, tôi phải đi thăm dò một chút, hơn nữa... ͏ ͏ ͏

Tử Phong nói rồi dừng lại. ͏ ͏ ͏

Lam Nguyệt hiếu kỳ: ͏ ͏ ͏

- Hơn nữa gì? ͏ ͏ ͏

Tử Phong nói: ͏ ͏ ͏

- Nói thì muội cũng không hiểu. ͏ ͏ ͏

Lam Nguyệt: ͏ ͏ ͏

- Tiểu sư đệ họ thả ở phía trên không sao chứ? ͏ ͏ ͏

Tử Phong: ͏ ͏ ͏

- Không chết được là được nhà. ͏ ͏ ͏

Đột nhiên Tử Phong quay đầu lại nhìn. ͏ ͏ ͏

Lam Nguyệt nhíu mày: ͏ ͏ ͏

- Có người? ͏ ͏ ͏

Tuy đại sư huynh của cô rất không đáng tin cậy, nhưng về tương đối mà nói thì cũng khá đáng tin. ͏ ͏ ͏

Đáng tiếc là không thể ôm hy vọng được, nếu không sẽ tuyệt vọng. ͏ ͏ ͏

Tử Phong gật đầu: ͏ ͏ ͏

- Ừ, quả thật cảm giác được chút gì đó, nhưng không sao, không chết người được. ͏ ͏ ͏

Lam Nguyệt: ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏

Lam Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏

- Sư huynh, nếu muội mạnh hơn huynh, huynh mà gặp nguy hiểm thì muội cũng sẽ nói y nguyên những lời này với huynh. ͏ ͏ ͏

Tử Phong nghiêm túc nói: ͏ ͏ ͏

- Huynh có thể dạy muội trở nên mạnh mẽ. ͏ ͏ ͏

Không đợi Lam Nguyệt kích động, Tử Phong lại nói: ͏ ͏ ͏

- Nộp học phí là được, cũng không đắt đâu, sẽ không khiến em nghèo túng đến mức không có cơm ăn được. ͏ ͏ ͏

Lam Nguyệt: ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏

Giang Tả nhìn đám Tử Phong đi xa, hắn không khỏi nói: ͏ ͏ ͏

- Rất bén nhạy, cũng khá ổn. ͏ ͏ ͏

Nói rồi hắn trực tiếp đi lên núi. ͏ ͏ ͏

Sau khi lên núi, Giang Tả nghe được tiếng Mặc Ngôn hét thảm: ͏ ͏ ͏

- Đau chết người đi được, Lục Nguyệt Tuyết, là cô cố ý, chắc chắn là cô cố ý. ͏ ͏ ͏

Giang Tả thấy Lục Nguyệt Tuyết ở bên cạnh Mặc Ngôn, còn đang chọn mấy loại thuốc. ͏ ͏ ͏

Giang Tả chỉ nhìn thoáng qua là biết một nửa trong đó là thuốc độc. ͏ ͏ ͏

Sau đó, hắn lại thấy Lục Nguyệt Tuyết đút độc dược trước, đợi sau khi độc phát tác lại đút giải dược. ͏ ͏ ͏

Giang Tả: ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏

Đúng là độc thật. ͏ ͏ ͏

Giang Tả sẽ không làm loại chuyện này, chung quy hắn sẽ làm cho người ta vui sướng chết đi được. ͏ ͏ ͏

Trừ phi cần đánh rất lâu, mới không thể từ từ giết chết đối phương. ͏ ͏ ͏

Chỉ có thể trách thực lực của đối phương quá mạnh mẽ. ͏ ͏ ͏

Dù sao người tài giỏi thì sẽ không đứng đó để người ta giết. ͏ ͏ ͏