Chương 1341: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 5 lượt đọc

Chương 1341: Vô Đề

Nếu nơi đây không phải Giang thành, Giang Tả sẽ hoài nghi nơi đây sắp gặp đại nạn. ͏ ͏ ͏

Không chừng hắn ta thật sự có khả năng ở trong tình hình của Tô Kỳ này, mang theo Tô Kỳ rời đi nơi này. ͏ ͏ ͏

Dù sao hắn không có biện pháp, cũng không dám rời khỏi Tô Kỳ lúc này,. ͏ ͏ ͏

Lúc Giang Tả nghĩ như vậy, vị đạo sĩ cũng có ý nghĩ đó. ͏ ͏ ͏

Nếu không phải là nơi này là Giang thành, đạo sĩ đã sớm chạy rồi. ͏ ͏ ͏

Ở đâu thấy người hung ác, nơi đó sắp xảy ra chuyện. ͏ ͏ ͏

Tiên sơn còn bị hắn làm nổ thì người này còn có cái gì không thể nổ? ͏ ͏ ͏

Tuy nhiên Giang thành đặc thù, bọn họ đã gặp rất nhiều lần ở chỗ này, chưa từng xảy ra chuyện lớn gì. ͏ ͏ ͏

Cho nên, hai người đều không lo lắng. ͏ ͏ ͏

Rất nhanh sau đó, Tô Kỳ nhận lấy bánh dày, trả tiền là Giang Tả. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ vốn không có tiền. ͏ ͏ ͏

Sau lần trước, Tô Kỳ ngừng nói về vấn đề quản lý tiền bạc. ͏ ͏ ͏

Cô có cảm giác mình bị Giang Tả bẫy, nhưng cũng không sao cả, cũng vậy thôi. ͏ ͏ ͏

Vui vẻ là được rồi. ͏ ͏ ͏

Sau đó, Tô Kỳ muốn đi ăn bây giờ, Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

- Nơi đây nhiều người như vậy, không thích hợp nhỉ? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ hiếu kỳ nói: ͏ ͏ ͏

- Ăn gì không thích hợp? ͏ ͏ ͏

Giang Tả giơ cái nắm tay với Tô Kỳ lên nói: ͏ ͏ ͏

- Vì cái này. ͏ ͏ ͏

Hai người bọn họ nắm tay, ý nói mỗi người chỉ còn lại một tay, như vậy khi ăn thì phải một người bê, một người ăn. ͏ ͏ ͏

Đây lại là chợ lớn, nên rất làm người khác chú ý. ͏ ͏ ͏

Được rồi, Tô Kỳ từ bỏ ý định ăn bây giờ, quá nhiều người, cô rất ngượng ngùng. ͏ ͏ ͏

Tuy nhiên đây đều là lỗi của Giang Tả. ͏ ͏ ͏

Nói cái gì mà đi ra ngoài tuyệt đối không thể buông tay anh ra, nhỡ sẽ có nguy hiểm. ͏ ͏ ͏

Chiêu trò, cũng là vì có thể nắm tay cô, đây là điều cần làm khi yêu. ͏ ͏ ͏

Ví dụ như, quá nhiều người sẽ bị lạc, nên tay trong tay an toàn hơn, không chịu buông ra. ͏ ͏ ͏

Đương nhiên, cô cũng không nguyện ý buông ra, ngay từ đầu đã rất ngốc như thế sao. ͏ ͏ ͏

Cảm giác buông tay ra thì lại ngượng ngùng cầm lại, khi đó còn ngây ngốc, lúc nắm tay còn muốn hỏi một tiếng. ͏ ͏ ͏

Nghĩ lại mà cảm thấy đặc biệt thẹn. ͏ ͏ ͏

Ừm, là Giang Tả hỏi, cô vì Giang Tả mà cảm thấy thẹn. ͏ ͏ ͏

Lúc này, Tô Kỳ đột nhiên hỏi: ͏ ͏ ͏

- Khi còn trẻ anh nghĩ như thế nào? ͏ ͏ ͏

Giang Tả khó hiểu: ͏ ͏ ͏

- Cái gì nghĩ như thế nào? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏

- Lúc theo đuổi em á, lúc muốn nắm tay em, muốn hôn em. ͏ ͏ ͏

Giang Tả mặt không chút thay đổi nói: ͏ ͏ ͏

- Xem TV thấy nhiều rồi. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ không tin: ͏ ͏ ͏

- Khi đó cũng bao tuổi rồi, không có ý nghĩ khác? ͏ ͏ ͏

Giang Tả nhìn cũng không nhìn Tô Kỳ, anh đáp: ͏ ͏ ͏

- Không có, lẽ nào em có? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ trừng Giang Tả, nói: ͏ ͏ ͏

- Không có, khi đó em có hiểu cái gì đâu. Sau đó, không hiểu sao lại bị anh lừa. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nói thật, điều này Giang Tả vẫn biết. ͏ ͏ ͏

Lúc Giang Tả quen Tô Kỳ, ngoại trừ tính tình không tốt một chút thì cô đúng là một tờ giấy trắng. ͏ ͏ ͏

Hoặc có lẽ là xinh đẹp thuần khiết như giấy trắng. ͏ ͏ ͏

Cho nên ngẫm lại, khi đó hắn rất bình thường, theo đuổi được Tô Kỳ quả nhiên là dựa vào vận may. ͏ ͏ ͏

Dù sao người ưu tú nhiều hơn hắn rất nhiều. ͏ ͏ ͏

Đáng tiếc họ không vào bệnh viện thì đã chuyển trường rồi. ͏ ͏ ͏

Sau đó, Giang Tả bọn họ mua cá, rồi đi thẳng về, đồ còn dư lại trong nhà đều có, không có thì đến siêu thị cũng có thể mua được. ͏ ͏ ͏

Cho nên bọn họ không định lãng phí thời gian ở chỗ này, dù sao bây giờ là thời kỳ đặc biệt. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

Ngày hôm nay, Đan Tuyết ma nữ vẫn canh giữ ở cửa nhà sư phụ cô. ͏ ͏ ͏

Ngày hôm qua sư huynh cô nói cho cô biết, hai ngày này sư phụ cô sẽ trở lại. ͏ ͏ ͏

Hơn nữa rất có thể bị thương nặng. ͏ ͏ ͏

Cho nên sáng sớm cô đã chờ ở chỗ này, còn chờ bao nhiêu ngày thì cô cũng không biết, dù sao trước đó cô cũng đợi rồi, sư phụ cô không quay về, cô không yên lòng. ͏ ͏ ͏

Đương nhiên, nếu bây giờ có người thấy Đan Tuyết ma nữ, hầu hết mọi người sẽ không thể nhận ra. ͏ ͏ ͏

Nhưng tuyệt đối có một điều, đó là mọi người sẽ bị vẻ đẹp của cô thu hút. ͏ ͏ ͏

Cô bây giờ, gọi là nghiêng nước nghiêng thành không quá đáng chút nào, vóc người và vẻ ngoài của cô hoàn toàn không kém Lục Nguyệt Tuyết và Tĩnh Nguyệt. ͏ ͏ ͏

Đây là Đan Tuyết ma nữ không trang điểm. ͏ ͏ ͏

Hôm nay cô đợi cả buổi sáng tới trưa, đột nhiên cô nghe thấy có giọng nói truyền ra trong phòng, sau đó cô lập tức mở cửa đi vào. ͏ ͏ ͏

Đi vào quả nhiên liền thấy sư phụ cô Nam Huyên ma tu. ͏ ͏ ͏

- Sư phụ? ͏ ͏ ͏

Đan Tuyết ma nữ chạy đến cạnh Nam Huyên ma tu la lớn. ͏ ͏ ͏

Lúc này, Nam Huyên ma tu đã tỉnh, cô nhìn Đan Tuyết ma nữ nói: ͏ ͏ ͏

- Là Tuyết nhi, di thư của vi sư vẫn còn chứ? ͏ ͏ ͏

Đan Tuyết ma nữ lập tức nói: ͏ ͏ ͏

- Không thấy, bị con trực tiếp đốt rồi. ͏ ͏ ͏

Nam Huyên ma tu thở dài, cũng không để ý xem có phải thật vậy hay không, chỉ hỏi: ͏ ͏ ͏

- Giận vi sư? ͏ ͏ ͏

Đan Tuyết ma nữ chận nộ: ͏ ͏ ͏

- Không có. ͏ ͏ ͏

Nam Huyên ma tu nói: ͏ ͏ ͏

- Không có là tốt rồi. ͏ ͏ ͏

Đan Tuyết ma nữ: ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏