Chương 1342: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 4 lượt đọc

Chương 1342: Vô Đề

Cô chỉ nói bừa một chút, sao sư phụ cô lại tin? ͏ ͏ ͏

Nam Huyên ma tu cười cười nói: ͏ ͏ ͏

- Đỡ vi sư đứng lên. ͏ ͏ ͏

Đan Tuyết ma nữ đỡ sư phụ nhà mình dậy tựa vào đầu giường. ͏ ͏ ͏

Nam Huyên ma tu nhìn Đan Tuyết ma nữ nói: ͏ ͏ ͏

- Nếu không tức giận, sao ngày hôm nay lại không trang điểm? ͏ ͏ ͏

Nghe lời nói của sư phụ cô, Đan Tuyết ma nữ hơi sửng sốt, sau đó cô sờ sờ mặt mình, lập tức nói: ͏ ͏ ͏

- Con trở về trang điểm. ͏ ͏ ͏

- Đợi đã, đợi đã. ͏ ͏ ͏

Nam Huyên ma tu gọi Đan Tuyết ma nữ lại, nói: ͏ ͏ ͏

- Hai thầy trò chúng ta, không thay đổi cũng sẽ không có chuyện. ͏ ͏ ͏

Nghe sư phụ cô nói như vậy, Đan Tuyết ma nữ không rời đi. ͏ ͏ ͏

Nam Huyên ma tu hiếu kỳ nói: ͏ ͏ ͏

- Tuyết nhi, vì sao con thích trang điểm như thế? ͏ ͏ ͏

Đan Tuyết ma nữ lập tức nói: ͏ ͏ ͏

- Bởi vì đẹp. ͏ ͏ ͏

Nam Huyên ma tu hơi khó chịu, có phải đồ đệ cô hiểu lầm với cái đẹp không? ͏ ͏ ͏

Tuy nhiên vấn đề này cô đã hỏi rất nhiều lần, nhưng vẫn là đáp án như nhau. ͏ ͏ ͏

Cuối cùng Nam Huyên ma tu nghĩ tới điều gì, hỏi: ͏ ͏ ͏

- Được rồi, lần đầu tiên con trang điểm, là lấy đồ trang điểm ở đâu ra? ͏ ͏ ͏

Phải biết rằng, nơi này của cô không có những thứ này. ͏ ͏ ͏

Cô lại không cần gì đến đồ trang điểm. ͏ ͏ ͏

Đương nhiên, cô có cảm giác đồ đệ này của mình càng không cần đồ trang điểm. ͏ ͏ ͏

Nhưng tạo hóa trêu ngươi. ͏ ͏ ͏

- Sư huynh cho con, huynh ấy nói trang điểm sẽ rất đẹp mắt. ͏ ͏ ͏

Đan Tuyết ma nữ tùy ý nói. ͏ ͏ ͏

Tuy nhiên cô cảm thấy sư huynh cô nói rất có lý. ͏ ͏ ͏

Nam Huyên ma tu: ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏

Cuối cùng Nam Huyên ma tu hỏi: ͏ ͏ ͏

- Sư huynh con đâu? ͏ ͏ ͏

Đan Tuyết ma nữ nói: ͏ ͏ ͏

- Sư huynh liên lạc với con nói, vì an toàn của huynh ấy, trong thời gian ngắn sẽ không trở lại, có vụ làm ăn thì có thể liên hệ huynh ấy. ͏ ͏ ͏

Thực ra Đan Tuyết ma nữ không biết vì sao, nhưng cô không hỏi, nếu hỏi thì đó là một cái giá lớn, còn có thể là cái hố chôn cô. ͏ ͏ ͏

Nam Huyên ma tu cười ha ha, xem ra nó vẫn rất tự biết mình. ͏ ͏ ͏

Đương nhiên, hiện tại bà cũng sẽ không giết nó, bà bị thương rất nghiêm trọng, một ít linh đan thần dược vốn không đủ để chữa khỏi cho bà. ͏ ͏ ͏

Đạo cơ của bà bị hao tổn, nên cần thời gian mới có thể chữa trị. ͏ ͏ ͏

Tuy nhiên cũng không cần lâu lắm, nói chung, đồ đệ bà sẽ sớm gặp lại bà. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

Sau khi về đến nhà, Giang Tả rửa qua cá, sau đó cạo vảy chặt thành miếng. ͏ ͏ ͏

Hoàn tất việc, Giang Tả thả dao xuống, mặc dù không mỏng, nhưng Giang Tả có cảm giác vô cùng hoàn mỹ. ͏ ͏ ͏

Đến lúc xem tài nấu nướng của Tô Kỳ thôi. ͏ ͏ ͏

Đương nhiên, chắc chắn cũng ăn ngon như bình thường. ͏ ͏ ͏

Nhưng cũng được rồi. ͏ ͏ ͏

Vừa liếc nhìn miếng cá, Giang Tả hơi bất đắc dĩ, đao thuật tốt thì có ích lợi gì? ͏ ͏ ͏

Cũng không biết nấu ăn. ͏ ͏ ͏

- Chặt rất tốt, đáng tiếc sẽ không nấu. Có cảm giác rất tiếc không? ͏ ͏ ͏

Lúc này, Tô Kỳ giậm chân, đầu lướt qua vai Giang Tả, cô nhìn con cá đã chặt gọn nói. ͏ ͏ ͏

Giang Tả quay đầu nhìn Tô Kỳ, lúc này Tô Kỳ ở gần ngay trước mắt. ͏ ͏ ͏

- Sao em không đứng bên cạnh? ͏ ͏ ͏

Giang Tả hỏi. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ cũng quay đầu nhìn Giang Tả, sau đó mỉm cười nói: ͏ ͏ ͏

- Bởi vì tiện cho anh hôn. ͏ ͏ ͏

Được rồi, hôn một chút thôi mà, Giang Tả cũng không keo kiệt. ͏ ͏ ͏

Hơn nữa chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện. ͏ ͏ ͏

Hôn xong, Tô Kỳ mới hài lòng đẩy Giang Tả ra khỏi phòng bếp, cô nói: ͏ ͏ ͏

- Được rồi, còn lại giao cho vợ anh. ͏ ͏ ͏

Điều này tất nhiên Giang Tả không có ý kiến, dù sao hắn cũng sẽ không ở phía sau. ͏ ͏ ͏

Chỉ là vừa quay người đi chưa được mấy bước, Giang Tả đã nghe thấy tiếng loảng xoảng. ͏ ͏ ͏

Giang Tả lập tức quay đầu, sau đó hắn thấy bát sứ trên đất vỡ nát... ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ cũng nhìn hắn với vẻ mặt muốn khóc. ͏ ͏ ͏

Không chần chờ chút nào, Giang Tả đỡ Tô Kỳ ra ngoài. ͏ ͏ ͏

- Bị thương chỗ nào? ͏ ͏ ͏

Giang Tả hỏi. ͏ ͏ ͏

Bình thường vốn Tô Kỳ sẽ không xảy ra những chuyện như thế này, lần này chuyện gì cũng có thể. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ ngồi trên ghế, nói: ͏ ͏ ͏

- Đập trúng mu bàn chân, đau quá. ͏ ͏ ͏

Giang Tả ngồi xổm xuống, nâng đôi chân trắng của Tô Kỳ lên xem, phát hiện đã xanh một mảng. ͏ ͏ ͏

Thế này có phải quá mức rồi không? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ là tu luyện giả. ͏ ͏ ͏

Quả nhiên là do Tai Ách tiền tệ, tuy nhiên cũng không nghiêm trọng lắm, nhưng va va chạm chạm, vết thương lớn không có, vết thương nhỏ liên tục cũng khó chịu. ͏ ͏ ͏

Giúp Tô Kỳ xoa nhẹ, Giang Tả tiện thể nói: ͏ ͏ ͏

- Hay là để anh đi. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ trừng mắt nhìn, hơi khó tin nói: ͏ ͏ ͏

- Anh muốn đích thân xuống bếp? ͏ ͏ ͏

Giang Tả lắc đầu: ͏ ͏ ͏

- Chuyện này không có khả năng, anh nhìn em, có chuyện sẽ ra tay trước. ͏ ͏ ͏

Để hắn uống bếp? ͏ ͏ ͏

Hắn nguyện ý, nhưng Tô Kỳ không muốn, đến lúc đó không chừng Tĩnh Nguyệt tỷ còn nếm ra bệnh gì. ͏ ͏ ͏

Ảnh hưởng tới hình tượng Giang Tả ở nhà ngoại. ͏ ͏ ͏

Nghe hắn chỉ hỗ trợ, Tô Kỳ không có ý kiến. ͏ ͏ ͏

Sau đó, hai người cùng đi vào phòng bếp, Tô Kỳ chuyên tâm nấu cơm, Giang Tả chuyên tâm dõi mắt trên người Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏

Có rớt đồ, Giang Tả tiếp được ngay, lấy đồ ở chỗ cao, có cái gì rơi xuống, tự nhiên có Giang Tả đỡ hộ. ͏ ͏ ͏

Lửa quá lớn, suýt chút nữa bị bỏng, Giang Tả có thể kịp lúc giúp Tô Kỳ rút tay về. ͏ ͏ ͏

Nếu bất ngờ bị ngã sấp xuống, Giang Tả cũng có thể vững vàng mà ôm lấy Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏