Chương 1343: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 1343: Vô Đề

Nói chung, ngoại trừ Giang Tả có đôi khi e ngại Tô Kỳ ra ngoài, cô hoàn toàn có thể yên tâm xào rau. ͏ ͏ ͏

Đương nhiên, có một số việc không dễ khống chế. ͏ ͏ ͏

Ví dụ như rắc bột mì, thì hai người cùng nhau gặp nạn. ͏ ͏ ͏

Hay là lái vòi nước, góc độ xịt đúng lúc xịt lên cả hai người, cái này Giang Tả cũng không có biện pháp. ͏ ͏ ͏

Sau khi bị nước xả ướt, Tô Kỳ nhìn Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

- Vừa rồi anh nên cản phía trước em. ͏ ͏ ͏

Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

- Sao em không cản phía trước anh. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏

- Khi ôm nhau, là em trốn trong lòng anh, hay là anh trốn trong lòng em? Vẫn là anh trốn trong ngực em được không? Em ngăn không được có được không? Vợ anh xinh xắn dễ thương. ͏ ͏ ͏

Giang Tả: ͏ ͏ ͏

- Không cảm giác được, chừng một mét sáu mươi lăm, không được coi là nhỏ nhắn xinh xắn? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ: ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏

Cô có đôi khi đặc biệt muốn cắn Giang Tả. ͏ ͏ ͏

Hiện tại cũng chuẩn bị sắp xong, chờ chút thì có thể để sư tỷ cô tới ăn. ͏ ͏ ͏

Tuy nhiên phải thay quần áo. ͏ ͏ ͏

Hiện tại quần áo ướt hết rồi. ͏ ͏ ͏

Thấy quần áo ướt, Tô Kỳ đắc ý nói: ͏ ͏ ͏

- Xem đi, nếu không phải em thay quần áo, thì váy ngủ đã bị nước bắn vào rồi. Em ngoan chứ? ͏ ͏ ͏

Giang Tả có thể nói cái gì? ͏ ͏ ͏

Hắn ý tứ đáp một câu: ͏ ͏ ͏

- Ngoan. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ cười cười, vui vẻ đi vào nhà tắm, cô thuận tiện nói: ͏ ͏ ͏

- Giúp em lấy quần áo, em muốn màu vàng nhạt. ͏ ͏ ͏

Giang Tả không nói gì, hắn đi vào phòng ngủ lấy quần áo. ͏ ͏ ͏

Vốn còn định lấy quần áo bên trong, hắn suy nghĩ một chút, chắc là không bị ướt. ͏ ͏ ͏

Sau đó, Giang Tả đi vào nhà tắm đưa quần áo. ͏ ͏ ͏

Lúc này, Tô Kỳ vừa cởi quần áo, sau đó thấy Giang Tả, cô lại che. ͏ ͏ ͏

Làm sao Giang Tả lại có cảm giác cảnh này khá quen nhỉ. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏

- Tại sao em có cảm giác đây không phải lần thứ hai anh nhìn em thay quần áo? ͏ ͏ ͏

Giang Tả: ͏ ͏ ͏

- Vậy sao em còn muốn che? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ cười cười nói: ͏ ͏ ͏

- Để làm gì? Muốn nhìn sao? ͏ ͏ ͏

Giang Tả trực tiếp vứt quần áo lên mặt Tô Kỳ, nói: ͏ ͏ ͏

- Nhìn rồi. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ cầm lấy quần áo nói: ͏ ͏ ͏

- Nhìn rồi thì không muốn xem nữa? ͏ ͏ ͏

Giang Tả trực tiếp trở về phòng khách, thuận tiện nói: ͏ ͏ ͏

- Hiện tại không muốn xem. ͏ ͏ ͏

Thấy Giang Tả muốn đi, Tô Kỳ làm bộ miễn cưỡng nói: ͏ ͏ ͏

- Được rồi, được rồi, cho anh xem. ͏ ͏ ͏

- Không nhìn. ͏ ͏ ͏

Giang Tả đi không quay đầu. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ cũng không để ý, một số lúc, không nhìn cũng phải không sao. ͏ ͏ ͏

Sau đó, Tô Kỳ thay quần áo xong. ͏ ͏ ͏

Còn tóc, cô lau lau, sau đó tháo dây cột tóc xuống, đi ra ngoài bảo Giang Tả buộc lại. ͏ ͏ ͏

Như vậy Tô Kỳ đã rất vui vẻ rồi. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

Lúc này, Tĩnh Nguyệt đi tới tập đoàn Thiên Hòa. ͏ ͏ ͏

Cô đi thẳng tới quầy đánh giá của Thiên Hòa. ͏ ͏ ͏

Cô không có lấy ảnh chụp ra, mà trực tiếp hỏi: ͏ ͏ ͏

- Tiểu tiên tử, hỏi cô chuyện, có phải cô mới được điều tới không? Tôi chưa thấy cô trước đây. ͏ ͏ ͏

Đây là một vị tiên tử rất tuổi trẻ, đại khái mới vừa thành niên. ͏ ͏ ͏

Thoạt nhìn hơi nhỏ, tu vi cũng rất thấp. ͏ ͏ ͏

Cô nhìn Tĩnh Nguyệt với ánh mắt lộ ra vẻ khó hiểu. ͏ ͏ ͏

Quả thực đôi khi có đàn ông sẽ đến gần cô, nhưng tiên tử xinh đẹp như vậy, tại sao lại đột nhiên đến gần? ͏ ͏ ͏

Bởi đối phương quá đẹp, tiểu tiên tử ở quầy gật đầu: ͏ ͏ ͏

- Vâng, mấy ngày hôm trước tôi vừa mới được điều tới. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt sáng tỏ, quả nhiên là như vậy. ͏ ͏ ͏

Sau đó, Tĩnh Nguyệt hỏi: ͏ ͏ ͏

- Tiên tử trước đó đâu? ͏ ͏ ͏

Tiểu tiên tử đáp: ͏ ͏ ͏

- Đến phòng nhân sự, tiền bối có chuyện gì sao? ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt mỉm cười, nói: ͏ ͏ ͏

- Không có việc gì, tôi tự xuống đó tìm cô ấy. ͏ ͏ ͏

Nói xong Tĩnh Nguyệt định đi đến phòng nhân sự. ͏ ͏ ͏

Nhưng đi được nửa đường, cô lại dừng lại. ͏ ͏ ͏

Cô vốn có thể chắc chắn một việc, vận may của Giang Tả rất tốt, vận may của Phá Hiểu cũng tốt. ͏ ͏ ͏

Nếu hai người là cùng một người, như vậy vận may của bọn họ là ngang hàng. ͏ ͏ ͏

Để cô không có cách nào tra được thân phận cần vận may, mà áp chế tình huống của tiểu oán phụ cũng cần vận may. ͏ ͏ ͏

Như vậy, sẽ xung đột sao? ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt tự nghĩ ra các loại lý luận, tuy không có chứng thực, nhưng cô cảm thấy rất có lý. ͏ ͏ ͏

Thứ vận may này quá mức huyền học, không thể nói lý. ͏ ͏ ͏

Cô cũng không chắc nó có ảnh hưởng gì không. ͏ ͏ ͏

Nhưng cô cảm thấy có hai khả năng, một là lấy tiểu oán phụ làm chủ, thì bên này có thể không lo được, cho nên đây là cơ hội trước nay chưa có. ͏ ͏ ͏

Hai là lấy bên này làm chủ, tiểu oán phụ bên kia sẽ gặp phải nguy hiểm. ͏ ͏ ͏

Buổi sáng cô nghe Tô Kỳ nói, ngày hôm nay rất suôn sẻ, nhiều lắm giống với thời điểm Tai Ách tiền tệ. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt cũng không nhận ra, đây là ngoài ý muốn, chắc chắn là do Giang Tả. ͏ ͏ ͏

Cho nên, cô hơi xoắn xuýt, rốt cuộc muốn hay không muốn đi xuống tìm người hỏi? ͏ ͏ ͏

Một bên là Tiểu oán phụ một bên lập tức phải công bố đáp án. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt muốn cho Tiểu oán phụ ức một chút, cùng lắm là bị sét đánh không phải sao? ͏ ͏ ͏

Quyết định xong, để tiểu oán phụ bị sét đánh một chút đi. ͏ ͏ ͏