Chương 1351: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 4 lượt đọc

Chương 1351: Vô Đề

Đối với lời nói của La Ảnh, Liễu Hàn không phải không tin, nhưng lão có niềm kiêu ngạo của lão. ͏ ͏ ͏

Lão không có cách nào giải quyết được nơi bị nguyền rủa bởi vì tu vi của lão không đủ, nhưng khi Hắc Ám quốc độ đánh đến, lão không nghĩ rằng mình thậm chí khả năng sống sót cũng không có. ͏ ͏ ͏

- Như vậy con gái của tôi sẽ ra sao? ͏ ͏ ͏

Đây mới là mục đích chính lão tới đây. ͏ ͏ ͏

Con gái của lão hơi đặc biệt, lão phát hiện Mộng Chi Hoa trong nhà lão quá mức nhiều. ͏ ͏ ͏

Đúng là dấu hiệu không rõ ràng. ͏ ͏ ͏

Cho nên lão không thể không đến hỏi một chút. ͏ ͏ ͏

La Ảnh thở dài lắc đầu: ͏ ͏ ͏

- Một khi thứ kia đánh đến, cô bé kia chắc chắn phải chết. ͏ ͏ ͏

Con ngươi Liễu Hàn co rụt lại: ͏ ͏ ͏

- Dù tôi canh giữ ở bên người nó cũng không được? ͏ ͏ ͏

La Ảnh không nói gì, chỉ lắc đầu. ͏ ͏ ͏

- Sở dĩ mọi chuyện đều liên quan đến Giang thành, tôi đưa nó rời khỏi được không? ͏ ͏ ͏

Liễu Hàn lại nói. ͏ ͏ ͏

La Ảnh vẫn lắc đầu: ͏ ͏ ͏

- Vô dụng thôi. ͏ ͏ ͏

Liễu Hàn trầm mặc, cuối cùng hỏi: ͏ ͏ ͏

- Không có bất kỳ cơ hội sống sót nào? ͏ ͏ ͏

Lúc này, thái độ La Ảnh lại khác thường nói: ͏ ͏ ͏

- Có. ͏ ͏ ͏

Liễu Hàn kích động nói: ͏ ͏ ͏

- Ở đâu? Là cái gì? ͏ ͏ ͏

La Ảnh nói: ͏ ͏ ͏

- Ở Giang thành, nơi đó có hy vọng cuối cùng, cái thứ kia có thể đánh đến hay không, tu luyện giới có thể thoát được kiếp nạn lần này hay không, hy vọng đều ở Giang thành. ͏ ͏ ͏

Liễu Hàn hơi kinh ngạc, sau đó hỏi: ͏ ͏ ͏

- Hy vọng đó là cái gì? ͏ ͏ ͏

La Ảnh lắc đầu: ͏ ͏ ͏

- Không được nói, cũng không thể nói, lại càng không dám nói. Sự hiện hữu của anh ta ngay cả tính cũng không thể tính được, điều này chỉ là phán đoán của tôi. ͏ ͏ ͏

Lập tức La Ảnh nhìn về phía Liễu Hàn, lão nghiêm túc nói: ͏ ͏ ͏

- Tiền bối, phúc duyên của lệnh nữ đúng là có thể cạn, nhưng lão cũng không cần làm cái gì cả, lệnh nữ cũng có thể bình an vô sự. ͏ ͏ ͏

Liễu Hàn nhíu mày, sau đó nói: ͏ ͏ ͏

- Cậu có ý gì? Tức là con gái tôi sẽ chết trong thảm họa này, hoặc là sống sót nhờ vận may của chính mình? Những gì tôi làm không những vô ích mà còn có thể phản tác dụng? ͏ ͏ ͏

Lần này La Ảnh không khách khí nữa, mà gật đầu chắc chắn nói: ͏ ͏ ͏

- Đúng vậy, vãn bối nói có thể hơi khó nghe, nhưng sự thực là như thế. ͏ ͏ ͏

Liễu Hàn hơi phẫn nộ, kiếm ý trên người lão gào thét, dường như cả ngọn núi đều sắp bị nghiền nát. ͏ ͏ ͏

Nhưng La Ảnh không tránh đi, hắn vẫn nhìn Liễu Hàn như cũ. ͏ ͏ ͏

Cuối cùng Liễu Hàn cũng nguôi giận nói: ͏ ͏ ͏

- Đã hiểu, hy vọng cậu đúng. ͏ ͏ ͏

Sau đó, Liễu Hàn rời đi. ͏ ͏ ͏

Tuy nhiên La Ảnh vẫn nói: ͏ ͏ ͏

- Tiền bối, chuyện nguyền rủa chi địa... ͏ ͏ ͏

- Đến một thời điểm nhất định, tôi tự nhiên sẽ trở về. ͏ ͏ ͏

Giọng nói của Liễu Hàn truyền đến. ͏ ͏ ͏

Nghe Liễu Hàn nói như vậy, La Ảnh cũng thở phào nhẹ nhõm. ͏ ͏ ͏

Cuối cùng hắn lại thở dài một tiếng: ͏ ͏ ͏

- Tu luyện giới năm nay thật là nhiều tai họa, rốt cuộc là bị cái gì tác động? ͏ ͏ ͏

La Ảnh vẫn muốn biết vì sao, bởi vì năm nay quá không bình thường rồi. ͏ ͏ ͏

Nhưng hắn đã quên lâu rồi, chỉ mơ hồ biết, có một nút thắt được mở ra, nhưng rốt cuộc nó là cái gì, hắn không có cách nào tính được. ͏ ͏ ͏

Đó là sức mạnh hắn thấy khó hiểu, dù bước ra được con đường của mình, cũng không thể nào hiểu được. ͏ ͏ ͏

Tuy nhiên bước ra con đường của mình là cảnh giới như thế nào hắn cũng không hiểu, cho nên cũng không dám kết luận. ͏ ͏ ͏

Nhưng Đại Đạo giả, toàn bộ tu luyện giới, có còn hay không là một vấn đề. ͏ ͏ ͏

Chí ít thiên hằng thất mạch bọn họ không có. ͏ ͏ ͏

Với năng lực cùng địa vị của hắn, cũng không phát hiện ra sự tồn tại này. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

Liễu Hàn rời đi, sau khi trò chuyện cùng La Ảnh, trong lòng lão không quá thoải mái. ͏ ͏ ͏

Lão cũng không lo lắng cho mình, nhưng lại rất để ý đến con gái của lão. ͏ ͏ ͏

Lão già rồi mới có được cô con gái, rất không dễ dàng gì. ͏ ͏ ͏

Cho nên lão cũng không muốn cứ như vậy mà mất đi cô. ͏ ͏ ͏

Nhưng La Ảnh nói, mình càng làm nhiều thì càng dễ bị mắc nhiều lỗi. ͏ ͏ ͏

Chuyện này làm cho lão rất khó chấp nhận. ͏ ͏ ͏

Sau đó, lão đi vào chợ định mua ít đồ về, để nấu chút đồ ăn ngon cho vợ con. ͏ ͏ ͏

Tuy lão không cần ăn, nhưng con gái của lão cần. ͏ ͏ ͏

Nói đến ăn, lão lại nhớ thằng nhóc con nấu ăn kia, kiếm không luyện cho yên, lại chạy đi làm đầu bếp, đúng là vứt hết mặt mũi kiếm tu nhất mạch bọn họ đi. ͏ ͏ ͏

Lại còn gần con gái của lão như vậy. ͏ ͏ ͏

Lão quyết định, lần sau sẽ gây khó dễ cho người này, đỡ cho cậu ta mỗi ngày chạy tới. ͏ ͏ ͏

- Hãy nhìn xem, hãy nhìn xem, tuyệt thế kỳ trân, tạo hóa của thiên địa, nhìn thì có, mua thì đến. Trấn thiên tập trung, phá vọng tồn thật, hư vọng châu vừa ra ai dám tranh phong. Qua thôn này, sẽ không có tiệm này nữa. Đi ngang qua dễ dàng, quay đầu quá khó khăn, tạo hóa tuyệt thế, bỏ lỡ sẽ không có nữa. Hì, vị tiểu hữu này, tôi thấy ông cau mày, cần phải tặng ông một quẻ, ông có muốn nghe không? ͏ ͏ ͏