Chương 1352: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 4 lượt đọc

Chương 1352: Vô Đề

Đột nhiên có một đạo sĩ đi ra, ngăn cản trước Liễu Hàn. ͏ ͏ ͏

Lão không phải người ngu, đây là chợ, ai lại ở chỗ này bán pháp bảo? ͏ ͏ ͏

Hơn nữa người này thoạt nhìn rất bình thường. ͏ ͏ ͏

Đối với Liễu Hàn mà nói, đạo sĩ bày sạp này vốn là một tên lừa gạt. ͏ ͏ ͏

Ông cũng không muốn để ý tới. ͏ ͏ ͏

Đương nhiên, đối phương là người bình thường, lão tự nhiên cũng sẽ không phóng uy áp của mình ra. ͏ ͏ ͏

Chỉ lạnh lùng nói: ͏ ͏ ͏

- Không có hứng thú. ͏ ͏ ͏

Đạo sĩ kia cũng không để ý, nói tiếp: ͏ ͏ ͏

- Bản đạo ra một quẻ là có thể xem được sống chết, có thể nhìn trộm con đường của Đại Đạo. Lành dữ, tạo hóa, sống chết, đều khó thoát khỏi một quẻ của bản đạo. Bản đạo chỉ mở quẻ cho người hữu duyên, hôm nay tiểu hữu là người hữu duyên của bản đạo, nếu bỏ qua, ngày khác sẽ không thể gặp bản đạo. Mà dù nhìn thấy, bản đạo cũng sẽ không mở quẻ cho người qua đường. Ông có thể nghĩ đến không? ͏ ͏ ͏

Trong lòng Liễu Hàn thở dài, lão cũng cần người qua đường xem bói sao? ͏ ͏ ͏

Tuy nhiên thấy người này ra sức giới thiệu như vậy, lão cũng không ngại đưa chút tiền. ͏ ͏ ͏

Xem như là cầu một chút bình an cho con gái, lúc còn trẻ lão cũng xem qua quẻ, những người này toàn nói tốt đẹp. ͏ ͏ ͏

- Bao nhiêu tiền? ͏ ͏ ͏

Liễu Hàn hỏi. ͏ ͏ ͏

Đạo sĩ khẽ mỉm cười nói: ͏ ͏ ͏

- Một viên Tam phẩm Linh thạch, tạo hóa lĩnh về nhà. ͏ ͏ ͏

Liễu Hàn nhíu mày, phải biết rằng đối phương chỉ là người bình thường trong mắt lão. ͏ ͏ ͏

Mà lão chỉ tới một cái chợ bình thường, tất nhiên cũng thu tu vi lại, người này lại muốn Linh thạch của lão? ͏ ͏ ͏

Điều này không bình thường. ͏ ͏ ͏

Sau đó, Liễu Hàn cũng không nghĩ nhiều, trực tiếp cho một viên Tam phẩm Linh thạch. ͏ ͏ ͏

Nhận lấy Tam phẩm Linh thạch vào tay xong, đạo sĩ liếc mắt bấm ngón tay tính toán, sau đó nói: ͏ ͏ ͏

- Có. ͏ ͏ ͏

Liễu Hàn cảm thấy mình quá nhạy cảm, nếu người này không phải tên lừa gạt thì đã nuốt Tam phẩm Linh thạch của lão rồi. ͏ ͏ ͏

Chỉ là rất nhanh sau đó, hắn ta sắp nuốt Tam phẩm Linh thạch thật. ͏ ͏ ͏

Đạo sĩ lên tiếng: ͏ ͏ ͏

- Cổ Mộng quốc độ sắp đến, con gái ông đứng mũi chịu sào, chắc chắn phải chết. ͏ ͏ ͏

Con ngươi Liễu Hàn co rụt lại, Cổ Mộng quốc độ? ͏ ͏ ͏

Đây có phải là một cái tên mà không ai biết? ͏ ͏ ͏

Thật hay giả? ͏ ͏ ͏

Nhưng vì sao lại nói con gái lão đứng mũi chịu sào? ͏ ͏ ͏

Chuyện liên quan đến con gái mình, Liễu Hàn không tỏ vẻ gì đó nữa, lập tức nói: ͏ ͏ ͏

- Đạo hữu, có thể nói chi tiết hơn không? ͏ ͏ ͏

Đạo sĩ lắc đầu: ͏ ͏ ͏

- Không thể. ͏ ͏ ͏

Liễu Hàn lại nói: ͏ ͏ ͏

- Vậy nãy đạo hữu nói một quẻ có thể khám phá sinh tử thì sao? Con gái của tôi có thể cứu chữa hay không? ͏ ͏ ͏

Lúc này, đạo sĩ lấy một hạt châu đen trắng xen kẽ ra nói: ͏ ͏ ͏

- Hư vọng châu, đặt vật này ở trên người con gái ông là có thể áp chế tốc độ Cổ Mộng quốc độ đánh đến. Sau đó, có thể vượt qua hay không, toàn bộ do phúc duyên của con gái ông. Đương nhiên, phúc duyên của cô ấy vững chắc, khả năng vượt qua một kiếp này quá mức lớn. Nhớ kỹ, đừng mắt chó coi thường người khác. Cường giả thực sự, không nhất định là thấy hoặc là nghe được. ͏ ͏ ͏

Lúc Liễu Hàn nhận lấy hư vọng châu, đạo sĩ lại nói: ͏ ͏ ͏

- Được rồi, hạt châu này, giá là một viên Tam phẩm Linh thạch. Không bán chịu. ͏ ͏ ͏

Liễu Hàn hơi bất đắc dĩ. ͏ ͏ ͏

Chỉ cần một viên Tam phẩm Linh thạch khiến lão cho là mình mua phải hàng giả. ͏ ͏ ͏

Thực ra hoàn toàn có thể nói giá cả cao hơn một chút, không phải, là nâng giá cao vô số lần. ͏ ͏ ͏

Đừng nói là một viên Tam phẩm Linh thạch. ͏ ͏ ͏

Mà dù là một đống Cửu phẩm Linh thạch, lão cũng sẽ không do dự chút nào mà lấy ra. ͏ ͏ ͏

Như vậy sẽ làm lão cảm thấy vật này siêu giá trị. ͏ ͏ ͏

Rất nhanh, Liễu Hàn thanh toán xong Linh thạch. ͏ ͏ ͏

Lúc này, đạo sĩ lại nói một câu: ͏ ͏ ͏

- Nhớ kỹ, mặc kệ là gặp ai, cất cái ánh mắt cao cao tại thượng của ông lại. Ánh mắt của ông đủ để quyết định sống chết của con gái ông. Mà khi ông có thể gặp được một người khiến ông run chân, thậm chí muốn quỳ xuống đất bái lạy người ta, con gái ông sẽ được cứu. ͏ ͏ ͏

Lúc này, ánh mắt của Liễu Hàn từ hư vọng châu nhìn lên, muốn cảm ơn vị đạo sĩ kia. ͏ ͏ ͏

Tiện thể nói người làm cho lão run chân là không tồn tại. ͏ ͏ ͏

Chẳng qua là khi lão ngẩng đầu thì vị đạo sĩ kia đã biến mất. ͏ ͏ ͏

Rất nhanh sau đó, trong đầu của lão mất đi bóng dáng của vị đạo sĩ kia. ͏ ͏ ͏

Liễu Hàn nhíu mày: ͏ ͏ ͏

- Vừa rồi ai bán hư vọng châu cho mình vậy? ͏ ͏ ͏

Tuy nhiên trong nháy mắt, lão quên sạch mọi thứ. ͏ ͏ ͏

- Kẻ này thật là đáng sợ, Thiên Địa này lại có người ở trình độ này. ͏ ͏ ͏

Lúc này, lão biết mình gặp phải cao nhân rồi, cao nhân thực sự, một cao nhân lão không thể nhìn thấu. ͏ ͏ ͏

Người này là nhân vật đáng sợ cỡ nào chứ. ͏ ͏ ͏

Rất nhanh, lão rời đi, lão cần phải đi về, mang hạt châu này về, hy vọng hạt châu này có thể cứu con gái của lão. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏