Chương 1353: Vô Đề
Ban đêm. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nằm cùng Tô Kỳ ở trên giường, Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Rốt cuộc em đã biết tại sao lần trước em lại trả lời sai câu hỏi. ͏ ͏ ͏
Giang Tả đang dùng điện thoại di động xem phim. ͏ ͏ ͏
Hắn thuận miệng nói: ͏ ͏ ͏
- Đã nhiều ngày rồi mà em còn xoắn xuýt điều đó sao? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ đáp: ͏ ͏ ͏
- Không có thai, vậy chắc chắn chứng tỏ rằng, em không phải tên ngốc. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhìn màn ảnh gật đầu: ͏ ͏ ͏
- Ừ, không ngốc, vậy là vì sao? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Em tra một chút, phát hiện ra rằng khi một người gần ngủ, não tiết ra một chất ức chế thần kinh, tên khoa học gọi làm GABA - một loại axit aminobutyric. Chất ức chế thần kinh này ức chế hoạt động của não, giảm thông tin đưa vào não, ức chế sự tiến triển của các hoạt động nhận thức phức tạp của đại não. Chính vì như vậy, nên em mới có thể trả lời sai câu hỏi của anh. ͏ ͏ ͏
Giang Tả kinh ngạc nhìn Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Ý của em là, ba ngàn nhân với hai ngàn là vấn đề phức tạp? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nhìn Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Không phải sao? Đều là bốn chữ số, cái này có thể coi là đơn giản? ͏ ͏ ͏
Giang Tả cạn lời. ͏ ͏ ͏
Được rồi, coi như Tô Kỳ đúng. ͏ ͏ ͏
Lúc này, Tô Kỳ lại nói: ͏ ͏ ͏
- Đúng vậy, thời điểm này con trai liên lạc với người yêu cũ rất dễ dàng. Mà con gái cũng rất muốn gây sự với người khác. Em không muốn gây sự, anh có muốn liên lạc với người yêu cũ của mình không? ͏ ͏ ͏
Giang Tả gật đầu nói: ͏ ͏ ͏
- Muốn chứ, nếu không em muốn trở thành người yêu cũ của anh trước không? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ lập tức nhéo mặt của Giang Tả, nói: ͏ ͏ ͏
- Anh có ý gì? Muốn ly hôn với em sao? Em khóc cho anh xem anh có tin hay không? ͏ ͏ ͏
Giang Tả gạt tay Tô Kỳ ra nói: ͏ ͏ ͏
- Anh trừ em ra, vốn không có người yêu cũ, vậy em nói cho anh biết anh nên liên lạc với ai? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ bừng tỉnh đại ngộ: ͏ ͏ ͏
- Ờ nhỉ, nhưng em cũng không có người yêu cũ, anh không bị thua thiệt đâu. ͏ ͏ ͏
Sau đó, Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Hay liên lạc với em đi. ͏ ͏ ͏
Giang Tả cứng họng: ͏ ͏ ͏
- Em đang ở bên cạnh anh, sao mà anh liên lạc với em được? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ: "Quên đi, ngủ thôi. ͏ ͏ ͏
Giang Tả bỏ điện thoại di động xuống nói: ͏ ͏ ͏
- Về sau đừng mày mò kiểm tra gì nữa. ͏ ͏ ͏
- Vâng, vâng, vợ anh nghe lời anh như thế, anh nói cái gì là làm cái đó. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ ôm Giang Tả trốn vào lòng hắn nói: ͏ ͏ ͏
- Hôm nay cứ thế ngủ đi. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏
Đêm khuya. ͏ ͏ ͏
Nhóm Cảm tri số 1. ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn Tiên Tử: ͏ ͏ ͏
- Tôi vừa mới phát hiện ra một chuyện, chân Lục Nguyệt Tuyết lại lạnh. ͏ ͏ ͏
Trần Ức: ͏ ͏ ͏
- Sau đó, thì sao? Cô muốn nói cái gì? ͏ ͏ ͏
Tiêu Tiêu Mặc: ͏ ͏ ͏
- Còn có thể nói cái gì chứ, chắc chắn lại liếm hai cái. ͏ ͏ ͏
Lưu Vũ: ͏ ͏ ͏
- Là vị đạo trưởng nào đó? ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn Tiên Tử: ͏ ͏ ͏
- Đêm nay tôi đi tìm mấy người chơi, thuận tiện cho mấy người kiến thức về sức mạnh của ác mộng. Được rồi mấy người cảm thấy với nhau chân là vị đạo trưởng nào? Ôi, tôi đột nhiên có một ý tưởng hay, mấy người cứ chờ tôi sẽ biết. ͏ ͏ ͏
Trần Ức: ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏
Tiêu Tiêu Mặc: ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏
Lưu Vũ: ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏
Bọn họ hơi mơ màng, rất rõ ràng là bọn họ rất nguy hiểm. ͏ ͏ ͏
Trần Ức gửi sticker bái kiến đại lão: ͏ ͏ ͏
- Mặc Ngôn Tiên Tử, vừa rồi là lỡ miệng, cái đó, chúng ta nói chuyện chân Lục Nguyệt Tuyết lạnh một chút đi. ͏ ͏ ͏
Lưu Vũ gửi sticker bái kiến đại lão: ͏ ͏ ͏
- Mặc Ngôn Tiên Tử, vừa rồi là lỡ miệng, cái đó, chúng ta nói chuyện chân Lục Nguyệt Tuyết lạnh một chút đi. ͏ ͏ ͏
Tiêu Tiêu Mặc: ͏ ͏ ͏
- Tôi là ai? Tôi đang ở đâu? Tôi đang làm gì? ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn Tiên Tử: ͏ ͏ ͏
- Mấy người không biết xấu hổ ha, không có khí phách chút nào. ͏ ͏ ͏
Lục Nguyệt Tuyết: ͏ ͏ ͏
- Cô thì có khí phách rồi. ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn Tiên Tử: ͏ ͏ ͏
- Thân làm đạo tu vinh quang, làm sao có thể giống ma tu chúng tôi? Là ma tu chúng tôi coi trọng đạo tu mấy người. ͏ ͏ ͏
Lục Nguyệt Tuyết: ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử: ͏ ͏ ͏
- @Mặc Ngôn Tiên Tử, tại sao chân Lục Nguyệt Tuyết lại lạnh? ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn Tiên Tử: ͏ ͏ ͏
- Bởi vì chân dài nên không cung cấp đủ máu được, thường gọi là lạnh lẽo cô quạnh, mấy người hiểu không? Thần phục trước sự khôn ngoan của ma tu Mặc Ngôn tôi. ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử: ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏
Tiêu Tiêu Mặc: ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏
Những người khác cũng không còn gì để nói. ͏ ͏ ͏
Tuy nhiên Lục Nguyệt Tuyết ở ngoài nhóm, đúng là lạnh lẽo cô quạnh. ͏ ͏ ͏
Băng mỹ nhân. ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn lấy điện thoại di động tiếp tục tìm kiếm. ͏ ͏ ͏
Bởi vì số lượng quá lớn, nên cô hơi mệt mỏi. ͏ ͏ ͏
Cũng may Phá Hiểu chưa nói muốn hiệu suất gì đó, nếu không sẽ mệt chết ma tu cô rồi. ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn lặng lẽ ngồi trên ban công nhà cao tầng nào đó nghỉ ngơi, đợi nghỉ khỏe, cô lại tiếp tục đi lại trong mộng hù dọa người khác. ͏ ͏ ͏
Chơi rất vui. ͏ ͏ ͏
Tuy nhiên, thỉnh thoảng gặp phải mấy cái đầu có cái hố, nên đi vào là đặc biệt khó chịu. ͏ ͏ ͏
Ví dụ như ban đầu, đi vào một lần là té nhiều lần. ͏ ͏ ͏
Cũng rất khó chịu khi nước vào đầu, lần nào cũng bị dìm ngập. ͏ ͏ ͏
Lúc này, cô thấy điện thoại di động lại kêu lên, vừa nhìn ra là nhóm Cảm tri số 1. ͏ ͏ ͏