Chương 1355: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 4 lượt đọc

Chương 1355: Vô Đề

Sau đó, Giang Tả nhìn sang Đoạn Kiều còn đang câu cá nói: ͏ ͏ ͏

- Ngươi biết Cổ Mộng quốc độ không? ͏ ͏ ͏

Đoạn Kiều suy nghĩ một chút, cuối cùng lắc đầu: ͏ ͏ ͏

- Có nghe qua, nhưng đã cực kỳ lâu trước đây rồi, còn lâu hơn cả thời kỳ viễn cổ. Tuy nhiên cụ thể là cái gì, ta cũng không biết. ͏ ͏ ͏

Còn xa xưa hơn thời kỳ viễn cổ sao? ͏ ͏ ͏

Nói như vậy là không liên quan tới bên ngoài? ͏ ͏ ͏

Hay là nói rất lâu trước đây đã xảy ra Thiên Bi thần chiến? ͏ ͏ ͏

Giang Tả không biết, lần sau có cơ hội sẽ hỏi lại một chút. ͏ ͏ ͏

Lúc này, Giang Tả đột nhiên nghe thấy Tô Kỳ kêu to: ͏ ͏ ͏

- Người đâu rồi? ͏ ͏ ͏

Đành chịu, Giang Tả chỉ có thể đi vào. ͏ ͏ ͏

Lúc này, Tô Kỳ nửa mở mắt ra nhìn cửa. ͏ ͏ ͏

Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

- Người không ở đây em sẽ không đứng lên tìm sao? Trẻ con ba tuổi sao? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ đưa tay ra nói: ͏ ͏ ͏

- Ôm một cái. ͏ ͏ ͏

Giang Tả: ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏

Đối với Giang Tả mà nói, điều này cũng không có gì. ͏ ͏ ͏

Thỉnh thoảng Tô Kỳ sẽ thích như vậy, y hệt một đứa trẻ con. ͏ ͏ ͏

Lúc này, chọc giận cô, thường đều không có kết quả gì tốt. ͏ ͏ ͏

Đương nhiên, đây cũng cho thấy tâm trạng cô đang tốt, tâm trạng không tốt thì sao lại làm trẻ con tỏ ra đáng yêu. ͏ ͏ ͏

Hôm nay Tĩnh Nguyệt tỷ cũng không tới, dường như cô ấy cũng đang nghiên cứu về Cổ Mộng quốc độ. ͏ ͏ ͏

Hôm nay tất nhiên Tô Kỳ cũng nhận được tin tức về Cổ Mộng quốc độ, rất nhanh sau đó, cô gửi tin này choTĩnh Nguyệt. ͏ ͏ ͏

Còn cô không cần bận tâm. ͏ ͏ ͏

Có chuyện gì sư tỷ cô sẽ sẽ quyết định. ͏ ͏ ͏

Bây giờ ngoại trừ đợi ở nhà, cô vốn cũng không đi được. ͏ ͏ ͏

Cô có muốn đi giải quyết, cũng không thể đi ra ngoài. ͏ ͏ ͏

Cho nên cả ngày hôm nay, Giang Tả đều ở trong phòng bồi Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏

Cuộc sống bình thường của họ là xem TV, đùa giỡn. ͏ ͏ ͏

Người khác cảm thấy một ngày dài, còn với bọn họ thì ngày sẽ lướt qua rất nhanh. ͏ ͏ ͏

Đương nhiên, Giang Tả rất thích như vậy, nhưng không đi ra làm việc có đôi khi sẽ cảm thấy thật khó chịu. ͏ ͏ ͏

Ban đêm, Tô Kỳ hỏi Giang Tả: ͏ ͏ ͏

- Tả ca, nếu chúng ta có thể sống lâu, anh có hạnh phúc không? ͏ ͏ ͏

Giang Tả nhìn Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏

- Lâu là bao lâu? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ suy nghĩ một chút rồi nói: ͏ ͏ ͏

- Ví dụ như ba trăm năm, năm trăm năm. ͏ ͏ ͏

Giang Tả suy nghĩ một chút, hắn nói: ͏ ͏ ͏

- Hẳn là rất vui vẻ. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ vui vẻ cười nói: ͏ ͏ ͏

- Thật sao? Là bởi vì có thể sống chung với em sao? ͏ ͏ ͏

Giang Tả sửng sốt, cũng không biết phải trả lời Tô Kỳ thế nào, chỉ có ba trăm, năm trăm năm, hi vọng gần như ở ngay trước mắt. ͏ ͏ ͏

Có thể không vui vẻ sao? ͏ ͏ ͏

Theo quan điểm của Giang Tả, hai người họ có thể phải sống lâu hơn đời trước. ͏ ͏ ͏

Tuy nhiên Giang Tả không có chấp niệm này, ngắn hơn một chút cũng không sao, có Tô Kỳ là được. ͏ ͏ ͏

Cuối cùng Giang Tả ôm Tô Kỳ vào trong ngực, nói: ͏ ͏ ͏

- Dài ngắn không quan trọng, quan trọng là em còn ở bên cạnh anh bình yên vô sự với vẻ mặt hợp lòng người. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ ngẩng đầu nhìn Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

- Vẻ mặt hung ác độc địa được không? ͏ ͏ ͏

Giang Tả hơi bất đắc dĩ, cuối cùng nói: ͏ ͏ ͏

- Em vui vẻ là tốt rồi. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ cười khúc khích, sau đó cắn nhẹ lên người Giang Tả một cái, cô nói: ͏ ͏ ͏

- Vợ anh vẫn rất hung ác, nếu anh không chiều chuộng thì sẽ rất hung ác. Cho nên anh phải chiều chuộng cho tốt. ͏ ͏ ͏

Giang Tả cảm thấy những lời này của Tô Kỳ là sai, hắn sẽ không chiều chuộng Cửu Tịch, cũng không muốn sống hung ác. ͏ ͏ ͏

Không khác gì thằng thần kinh cả. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt hơi bất an, để cô ấy ngủ cô ấy cũng không ngủ được. ͏ ͏ ͏

Không phải vì chuyện Cổ Mộng quốc độ. ͏ ͏ ͏

Mà chuyện của sư phụ cô ấy. ͏ ͏ ͏

Cô ấy nói chuyện điện thoại với sư phụ với dáng vẻ không yên lòng, cô ấy trực tiếp nói sư bá ở đó đúng không, vốn tưởng sư phụ cô sẽ tức giận. ͏ ͏ ͏

Nhưng, không có. ͏ ͏ ͏

- Chẳng lẽ sư phụ gặp chuyện không may? ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt nói. ͏ ͏ ͏

- Thiên kiếp hẳn là không biến dị? Nhưng sư phụ mạnh như vậy, biến dị chắc cũng sẽ không có chuyện gì? Sẽ không có chuyện gì, vậy có chuyện xảy ra với sư bá sao. ͏ ͏ ͏

Suy nghĩ một chút, Tĩnh Nguyệt vẫn rất lo lắng: ͏ ͏ ͏

- Chẳng lẽ sư bá chống đỡ không nổi? Chẳng lẽ bọn họ muốn cùng nhau đối mặt với Thiên kiếp không thể ngăn cản? Sau đó, cùng nhau... Phì phì, nói sai rồi. Không thể, sư bá đã có thể vượt qua được Thiên kiếp Bát giai, Thất giai của sư phụ chắc chắn tổn thương không lớn đối với sư bá. ͏ ͏ ͏

Tuy nhiên Tĩnh Nguyệt vẫn không ngủ được, nhưng cô ấy lại phải đợi một ngày mới có thể quay lại. ͏ ͏ ͏

Kỳ kinh của tiểu oán phụ cùng với Thiên kiếp của sư phụ cô, thật vừa đúng lúc, không nên dồn dập đến cùng nhau. ͏ ͏ ͏

Thời gian của họ quá eo hẹp. ͏ ͏ ͏

Sau đó, lại đến chuyện Cổ Mộng quốc độ, tuy nhiên cô ấy đã tra Thánh địa cũng không có ghi chép về Cổ Mộng quốc độ. ͏ ͏ ͏

Trên lý thuyết là không có chuyện tương quan. ͏ ͏ ͏

Nhưng nam Thánh nữ dự khuyết cũng là tình huống không được ghi lại. ͏ ͏ ͏

Ai biết lần này có thể lại nữa không. ͏ ͏ ͏