Chương 1356: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 1356: Vô Đề

Có điều Cổ Mộng quốc độ muốn đánh đến thế nào, đánh đến nơi nào vốn không ai biết. ͏ ͏ ͏

Hoàn toàn không có cách nào để chuẩn bị ứng phó. ͏ ͏ ͏

Mặc dù nói đại lão đã có chuẩn bị, nhưng hắn không nói gì, Tĩnh Nguyệt cũng không có cảm giác an toàn. ͏ ͏ ͏

Tuy nhiên cũng không sao, bây giờ chuyện sư phụ cô ấy độ kiếp tương đối quan trọng hơn, đó là chuyện gấp gáp ở trước mắt. ͏ ͏ ͏

Hơn nữa ảnh hưởng của Cổ Mộng quốc độ quá lớn, không phải một Thánh nữ nho nhỏ như cô ấy có thể chống đỡ được. ͏ ͏ ͏

Trời sập tự nhiên có đại tiền bối chống đỡ. ͏ ͏ ͏

Cô chỉ có tu vi 3.7, tuy sắp độ kiếp, nhưng vẫn không mạnh đến đâu. ͏ ͏ ͏

Dù là cùng cấp vô địch, cũng không có tác dụng gì. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

Ngày thứ ba. ͏ ͏ ͏

Hôm nay là ngày cuối cùng, chỉ cần chờ buổi tối qua đi, mấy người Giang Tả sẽ định đến Thánh địa. ͏ ͏ ͏

Cho nên theo đề nghị của Tô Kỳ, ban ngày bọn họ đi ngủ sớm, nửa đêm gần sáng sẽ có tinh thần hơn. ͏ ͏ ͏

Giang Tả nghe xong im lặng khác thường. ͏ ͏ ͏

Nhưng hắn phát hiện ra một việc, đó chính là mây đen vẫn luôn ở đây. ͏ ͏ ͏

Cho nên quả thực đêm nay hắn muốn nhìn một chút, nhìn xem đến cùng nó có liên quan đến bọn họ hay không. ͏ ͏ ͏

Đêm khuya, lúc Tĩnh Nguyệt đứng ở trên ban công ngẩng đầu nhìn mây đen bao phủ thành phố. ͏ ͏ ͏

Cô vô cùng muốn xác định lý luận của mình, đó là rốt cuộc sự tồn tại của mây đen có phải va chạm giữa số mệnh hay không. ͏ ͏ ͏

Nếu nó biến mất vào đêm nay, như vậy tám chín phần mười là do hai người kia gây ra. ͏ ͏ ͏

Tuy không có ích gì, nhưng chí ít cũng đã xác nhận, Giang Tả có đại khí vận tăng thêm. ͏ ͏ ͏

Hơn nữa cũng tăng thêm độ tin cậy vào lý luận của cô. ͏ ͏ ͏

Đương nhiên, chỉ là độ tin cậy mà thôi. ͏ ͏ ͏

Dù sao cũng không có cách nào đi nghiệm chứng thực sự, nhỏ yếu như các cô càng không thể. ͏ ͏ ͏

Ban đêm Tĩnh Nguyệt không hề rời khỏi sân thượng, ánh mắt của cô ấy vẫn nhìn trên trời. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt rất kiên trì, cô ấy đợi rất lâu rồi, tuy mây đen chưa từng thay đổi, nhưng từ đầu đến cuối cô ấy cũng không dời ánh mắt đi. ͏ ͏ ͏

Có đôi khi, kỳ tích chỉ xảy ra trong nháy mắt, một cái quay đầu là sẽ không cách nào nhìn thấy nữa. ͏ ͏ ͏

Cho nên cô ấy sẽ không bỏ qua bất kỳ một chi tiết nào. ͏ ͏ ͏

Trừ khi trời sáng, cô ấy sẽ đi đón tiểu oán phụ. ͏ ͏ ͏

Nếu không cô ấy sẽ không dời mắt. ͏ ͏ ͏

Có lẽ là Tĩnh Nguyệt kiên trì làm cảm động trời, một thời phút nào đó lúc đêm khuya, mây đen bao phủ thành phố chia thành hai phần, một phần đang nhanh chóng biến mất. ͏ ͏ ͏

Mà một phần khác đang nhanh chóng cắn nuốt. ͏ ͏ ͏

Mãi đến khi trên bầu trời chỉ còn lại một mảng mây đen, đám mây đen này biến mất trong khoảnh phút. ͏ ͏ ͏

Đúng vậy, không có bất kỳ quá trình gì, không có bất kỳ dấu hiệu gì. ͏ ͏ ͏

Nó cứ biến mất như vậy. ͏ ͏ ͏

Hoặc có lẽ là nó vẫn còn ở đó, chỉ là không có ai thấy được. ͏ ͏ ͏

Trong lúc nhất thời, Tĩnh Nguyệt nhìn đến ngây người. ͏ ͏ ͏

Sau đó, cô ấy tự nói: ͏ ͏ ͏

- Cũng không biết tiểu oán phụ có nhớ kỹ thời gian này không, ngày mai đi hỏi con bé một chút. Nếu là như vậy, vậy rất có khả năng do hai người họ làm ra. Cũng không biết vợ chồng nhà này là yêu nghiệt gì. Đến kỳ kinh nguyệt còn như vậy, lần sau mà cãi nhau, sẽ không đến mức là tai họa chứ? ͏ ͏ ͏

Cuối cùng Tĩnh Nguyệt lắc đầu, cô ấy nghĩ nhiều rồi, hình như họ cãi nhau khá thường xuyên.. ͏ ͏ ͏

Nếu mây đen đã không có, vậy Tĩnh Nguyệt cũng không có ý định ở lại sân thượng nữa. ͏ ͏ ͏

Cô ấy cảm thấy mình đúng, nếu vừa rồi không chú ý, thì vốn không nhìn thấy mây đen biến mất. ͏ ͏ ͏

Thật sự là biến mất trong chớp mắt. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

Ban đêm Giang Tả trợn tròn mắt nhìn cửa sổ, trên thực tế hắn muốn mở rèm cửa xem một chút. ͏ ͏ ͏

Nhìn bầu trời xem mây đen còn ở đó hay không. ͏ ͏ ͏

Nếu mất, như vậy rất có thể là như Tĩnh Nguyệt tỷ nói. ͏ ͏ ͏

Như vậy lần sau chỉ cần Tô Kỳ đến kỳ kinh, nó sẽ quay lại đây. ͏ ͏ ͏

Chí ít không có tổn thương quá lớn. ͏ ͏ ͏

Ví dụ như ba ngày nay, mặc dù va đập lặt vặt không ít, nhưng không bị thương nghiêm trọng. ͏ ͏ ͏

Bên ngoài không có cái gì gọi là bị thương, tuy không bị trọng thương, nhưng vết thương nhẹ có rất nhiều, ngay cả đi cũng không thể đi. ͏ ͏ ͏

- Anh nhìn chằm chằm vào rèm cửa sổ làm gì? Anh muốn xem thử xem mây đen có còn đó không sao? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ gối lên cánh tay Giang Tả hỏi. ͏ ͏ ͏

Giang Tả gật đầu: ͏ ͏ ͏

- Anh muốn đi xem. ͏ ͏ ͏

- Vậy đi xem đi, em đắp chăn kỹ rồi, chắc chắn không để trống, anh trống cũng không ai thấy. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ vừa cười vừa nói. ͏ ͏ ͏

Giang Tả hơi bất đắc dĩ, sau đó để Tô Kỳ gối đầu, hắn rút tay ra đi đến bên cửa sổ. ͏ ͏ ͏

Giang Tả chỉ vén rèm cửa sổ lên một chút, sau đó hắn nhìn thấy những ngôi sao lấp lánh bên ngoài. ͏ ͏ ͏

Tuy chỉ còn rải rác một số ít, nhưng đám mây đen đã không còn nữa. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ hỏi: ͏ ͏ ͏

- Có ở đó không? ͏ ͏ ͏

Giang Tả lắc đầu: ͏ ͏ ͏

- Mất rồi. ͏ ͏ ͏

- Vậy quay lại nằm đi, dù sao cũng không giải quyết được. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ nói. ͏ ͏ ͏