Chương 1357: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 5 lượt đọc

Chương 1357: Vô Đề

Giang Tả gật đầu, suy nghĩ một chút thấy cũng phải, dù sao cũng không giải quyết được. ͏ ͏ ͏

Vậy chờ sau đó, rồi nói đi, chỉ phải giải quyết Tai Ách tiền tệ cùng vận mệnh xúc xắc trên người Tô Kỳ thôi, như vậy vấn đề gì cũng được giải quyết rồi. ͏ ͏ ͏

Không cần phải xoắn xuýt bây giờ. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

Ngày hôm sau, trời vừa sáng, Tĩnh Nguyệt đã tới rồi. ͏ ͏ ͏

May mắn thay, hai người Giang Tả đã tỉnh lại. ͏ ͏ ͏

Không có biện pháp, ngày hôm qua ngủ quá lâu, nên nửa đêm về sáng hôm qua bọn họ vốn không ngủ. ͏ ͏ ͏

Tuy nhiên, Tô Kỳ vừa mới khôi phục, cũng không quá lố. ͏ ͏ ͏

Nếu không hai người lại ngủ quên mất. ͏ ͏ ͏

- Ngày hôm nay lại dậy sớm vậy à, đỡ cho chị còn đặc biệt qua đây. ͏ ͏ ͏

Trên Miên Vân, Tĩnh Nguyệt tỷ trêu ghẹo nói. ͏ ͏ ͏

Lúc này, Giang Tả cùng Tô Kỳ đã tới Miên Vân mặt trên. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt tỷ cũng không lãng phí thời gian, trực tiếp để Miên Vân dùng tốc độ nhanh nhất trở về. ͏ ͏ ͏

- Chị đã liên lạc với Thánh địa rồi, đêm nay sư phụ độ kiếp. Bây giờ đi về còn kịp. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt nói. ͏ ͏ ͏

Tuy Tô Kỳ không biết gì, nhưng cô luôn cảm thấy chỗ nào đó không đúng, cho nên cô hỏi: ͏ ͏ ͏

- Sư phụ chị sẽ không có chuyện gì chứ? Nếu không độ kiếp cũng sẽ không bảo chúng ta trở về xem. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt lắc đầu: ͏ ͏ ͏

- Không biết, tuy nhiên vận may của vợ chồng hai đứa tương đối tốt, có thể đi rồi về, sư phụ dù có chuyện gì xảy ra cũng có thể chuyển nguy thành an. ͏ ͏ ͏

Lúc này, Giang Tả không để ý đến bọn họ, hắn tự chơi với đồng tiền xu. ͏ ͏ ͏

Chỉ là càng chơi chân mày hắn càng nhíu chặt. ͏ ͏ ͏

Thánh địa. ͏ ͏ ͏

Nơi nào đó có một tòa đại trận đang vận chuyển, đây là đại trận để Nguyệt Tịch độ kiếp. ͏ ͏ ͏

Kiếm Thập Tam đã hao hết tinh lực vì tòa đại trận này, nhưng hắn ta vẫn không có bất kỳ lòng tin gì đối với đại trận này. ͏ ͏ ͏

Trên thực tế, hắn ta đã đồng ý với sư muội sẽ không thông báo cho hai tên đệ tử của cô, cho nên hắn ta đã thông báo cho Giang Tả. ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch bị chọc tức, cô cũng không biết nói cái gì cho phải. ͏ ͏ ͏

Sư huynh cô thông minh như thế từ lúc nào. ͏ ͏ ͏

Tuy nhiên, trước đó Kiếm Thập Tam đã cho cô ăn, mặc dù không ngon, nhưng cô vẫn rất vui. ͏ ͏ ͏

Cho nên cô sẽ không trách sư huynh cô nữa. ͏ ͏ ͏

Lúc này, Nguyệt Tịch ngồi trên lưng Huyền Vũ, mà Huyền Vũ đang ở bên cạnh Kiếm Thập Tam. ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch muốn độ kiếp, tuy Huyền Vũ ngốc, nhưng cũng không thể lừa gạt nó đâu. ͏ ͏ ͏

Sau đó, nó đến đây để xem. ͏ ͏ ͏

Mà thực ra người quan tâm Nguyệt Tịch độ kiếp không nhiều lắm. ͏ ͏ ͏

Hoặc có lẽ là người biết đến không nhiều lắm. ͏ ͏ ͏

Ngoại trừ những lão bất tử kia, cùng đám Thánh nữ này thì nói chung không có ai biết. ͏ ͏ ͏

- Sư huynh, không biết có phải là ảo giác hay không, muội có cảm giác chỉ cần muội độ kiếp thành công là có thể Nhập đạo. ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch ngồi trên lưng Huyền Vũ, đạp chân nói. ͏ ͏ ͏

Kiếm Thập Tam gật đầu: ͏ ͏ ͏

- Ừm. ͏ ͏ ͏

Hắn ta có thể cảm giác được, thiên phú của sư muội hắn rất kinh người, có dấu hiệu Nhập đạo. ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch nhìn Kiếm Thập Tam nói: ͏ ͏ ͏

- Sư huynh, có cái gì... muốn nói với muội không? ͏ ͏ ͏

Kiếm Thập Tam lắc đầu: ͏ ͏ ͏

- Không có, không có. ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch: ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏

Thực ra cô rất thích sư huynh như vậy, nhưng bây giờ lại cảm thấy đặc biệt bất lực. ͏ ͏ ͏

Nếu không có cái loại cảm giác không độ được Thiên kiếp này, thì tốt rồi. ͏ ͏ ͏

Lúc này, Huyền Vũ nói: ͏ ͏ ͏

- Ta có chuyện muốn nói. ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch cười nói: ͏ ͏ ͏

- Tiểu tỷ muốn nói gì? ͏ ͏ ͏

Huyền Vũ nói: ͏ ͏ ͏

- Ta cảm thấy cũng muốn độ kiếp, ừm, hoặc là không phải độ kiếp, dù sao thì là dáng vẻ rất khoa trương. Còn khoa trương hơn Lão Thất độ kiếp. ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch sửng sốt, nói: ͏ ͏ ͏

- Tiểu tỷ, ngươi sẽ không tẩu hỏa nhập ma chứ? Không nghe nói thánh thú cũng sẽ tẩu hỏa nhập ma. Hơn nữa tiểu tỷ tỷ như vậy, muốn tẩu hỏa nhập ma, cũng không thể nhỉ? ͏ ͏ ͏

Huyền Vũ nói: ͏ ͏ ͏

- Ta là tỷ tỷ, lớn hơn Lão Thất rất nhiều, Lão Thất biết bơi biết đi, đều là ta dạy. ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch sờ sờ Huyền Vũ, cười nói: ͏ ͏ ͏

- Tiểu tỷ thật đáng yêu, nếu không về sau đến lượt ta làm tỷ tỷ, sau đó sẽ chăm sóc tiểu tỷ? ͏ ͏ ͏

Huyền Vũ kích động nói: ͏ ͏ ͏

- Nói lung tung, tỷ tỷ sao có thể đổi, ta là tỷ tỷ, một ngày là tỷ tỷ, cả đời đều là tỷ tỷ. Ta sẽ bảo vệ Lão Thất. ͏ ͏ ͏

Kiếm Thập Tam đứng ở nơi đó không nói chuyện, hắn ta cũng khó mà nói. ͏ ͏ ͏

Dù sao nói với sư muội hắn ta, dễ bị nói lắp. ͏ ͏ ͏

Nhưng tâm của hắn ta cuối cùng chẳng bao giờ thay đổi, con đường của hắn ta càng cố định. ͏ ͏ ͏

Tuy hắn ta không nói gì, nhưng cái gì cũng sẽ không làm cho hắn ta dao động. ͏ ͏ ͏

Lúc này, Nguyệt Tịch đột nhiên nhìn bầu trời nói: ͏ ͏ ͏

- Trời tối rồi, hai người kia về chưa? ͏ ͏ ͏

Kiếm Thập Tam gật đầu: ͏ ͏ ͏

- Ừm, đến, đến rồi. ͏ ͏ ͏