Chương 1390: Vô Đề
Sau đó Huyền Lâu nói: ͏ ͏ ͏
- Thằng nhóc vẫn luôn ôm kiếm kia cư nhiên chỉ trong thời gian ngắn lại có thể tiến xa như thế, nếu lại cho nó thêm chút thời gian, trong giới tu luyệnu còn có ai là đối thủ của nó được sao? Thiên phú thật đáng sợ, nhân loại đúng là được chiếu cố quá. ͏ ͏ ͏
- Rõ ràng là Thánh Thú Tứ Tộc ngu dốt không chịu nổi, uổng cho có bảo bối lại nghĩ mình bần cùng. ͏ ͏ ͏
Đột nhiên, có tiếng lẩm bẩm truyền tới. ͏ ͏ ͏
Vừa thấy, cư nhiên là Tiểu Huyền Vũ ở phía sau đang thầm thì. ͏ ͏ ͏
Huyền Lâu nhăn mày lại nói: ͏ ͏ ͏
- Con vừa mới nói cái gì? ͏ ͏ ͏
Tiểu Huyền Vũ lập tức nói: ͏ ͏ ͏
- Không có, con vừa rồi không nói gì cả. ͏ ͏ ͏
Huyền Lâu cả giận nói: ͏ ͏ ͏
- Con cho là ta điếc sao? ͏ ͏ ͏
Nói xong phất tay, trực tiếp đánh một đòn lên trên người Tiểu Huyền Vũ. ͏ ͏ ͏
Tiểu Huyền Vũ thét lên một tiếng quái dị, rúc luôn vào trong mai, đau chết người. ͏ ͏ ͏
Huyền Lâu nói: ͏ ͏ ͏
- Con còn không biết xấu hổ nói Thánh Thú Tứ Tộc ngu dốt không chịu nổi? Thế con để mình vào đâu? Con cũng không nghĩ mình ngu xuẩn cỡ nào sao? ͏ ͏ ͏
Nhìn thấy con gái mình đến tận bây giờ mới được có Ngũ giai, hắn giận sôi máu: ͏ ͏ ͏
- Con nhìn bản thân mình đi, Thánh Thú Tứ tộc đều có người bước ra khỏi hạn chế chủng tộc, con thì sao? Ngu dốt đến độ không thành niên nổi, mấy trăm năm cư nhiên chỉ được có Ngũ giai, mà Ngũ giai này là dựa vào huyết mạch mới có được đúng chứ? Con không thể nỗ lực một chút sao? Thôi, con có nỗ lực cũng chả được gì. ͏ ͏ ͏
Tiểu Huyền Vũ cũng rất khổ sở, nó không nhớ kỹ cái gì cả, chỉ nhớ kỹ câu nói kia. Sau đó nó không phục lắm, liền yếu ớt phản biện: ͏ ͏ ͏
- Con rất lợi hại, con có thể bảo hộ lão Thất. ͏ ͏ ͏
- Con sao? ͏ ͏ ͏
Huyền Lâu hỏi xong lại muốn đánh tiếp, đánh cái đứa không biết trời cao đất dày là gì này. ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch nhanh chóng bảo vệ tiểu tỷ tỷ, sau đó nói: ͏ ͏ ͏
- Quy ba ba, tiểu tỷ tỷ thật sự rất lợi hại, đừng đánh. ͏ ͏ ͏
Huyền Lâu tức giận không giảm: ͏ ͏ ͏
- Nếu không phải thấy con bị thương, ta đã đánh cho con một trận, nó chính là bị con bảo bọc đến hỏng rồi. ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch: "..." ͏ ͏ ͏
Cho nên, đáng ra cô nên làm tỷ tỷ, đáng tiếc tiểu tỷ tỷ không đồng ý. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ cùng Tĩnh Nguyệt khiếp sợ, thì ra sư phụ cũng sẽ bị người ta đánh. ͏ ͏ ͏
Sư phụ, uy nghiêm của ngài đâu? ͏ ͏ ͏
Mau, treo đối phương lên đánh. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt cùng Tô Kỳ nghĩ như vậy. ͏ ͏ ͏
Thế nhưng nhìn vị tiền bối này, giống như muốn lướt qua sư phụ nhà mình đánh tiếp Tiểu Huyền Vũ, Tĩnh Nguyệt cùng Tô Kỳ liền lập tức đứng lên đi qua. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏
- Tiền bối, Huyền Vũ tiền bối vẫn rất lợi hại. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ cũng nói: ͏ ͏ ͏
- Đúng vậy, Huyền Vũ tiền bối còn bảo hộ chúng con. ͏ ͏ ͏
Huyền Vũ tiền bối tốt thật mà, ngẫu nhiên còn thực đáng yêu. ͏ ͏ ͏
Lúc này Huyền Lâu buông tay, nhìn Tĩnh Nguyệt cùng Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Huyền Vũ tiền bối? ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt cùng Tô Kỳ gật đầu. ͏ ͏ ͏
Đúng vậy, Huyền Vũ tiền bối, không sai mà? ͏ ͏ ͏
Sau đó Huyền Lâu nhìn về phía Huyền Trúc nói: ͏ ͏ ͏
- Bà xem đi. ͏ ͏ ͏
Tất cả mọi người không thể hiểu được, không đúng chỗ nào sao? ͏ ͏ ͏
Huyền Trúc hỏi Tiểu Huyền Vũ: ͏ ͏ ͏
- Tên của con đâu? ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt: "???" ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ: "???" ͏ ͏ ͏
Gì? ͏ ͏ ͏
Huyền Vũ tiền bối còn có tên? ͏ ͏ ͏
Tiểu Huyền Vũ yếu ớt nói: ͏ ͏ ͏
- Tên chỉ là danh hiệu, không quan trọng mà. ͏ ͏ ͏
Chỉ là lúc nói ra mấy lời này, Tiểu Huyền Vũ càng cố sức rúc vào trong mai. ͏ ͏ ͏
Huyền Trúc nói: ͏ ͏ ͏
- Ừ, danh hiệu con đâu? Là cái gì? ͏ ͏ ͏
Tiểu Huyền Vũ bị bức bách với áp lực quá, chỉ có thể nói: ͏ ͏ ͏
- Danh hiệu quá phức tạp, đã quên. ͏ ͏ ͏
Đã quên? ͏ ͏ ͏
Huyền Trúc liền biết là thế mà. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt cùng Tô Kỳ cũng khiếp sợ, Huyền Vũ tiền bối quên mất tên của mình? ͏ ͏ ͏
Thật đúng là thái quá. ͏ ͏ ͏
Sau đó Nguyệt Tịch cũng không bảo hộ được tiểu tỷ tỷ nữa, chỉ có thể rời đi. ͏ ͏ ͏
Tiếp theo chính là tiểu tỷ tỷ thét to. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏
Giáo huấn xong Tiểu Huyền Vũ, bọn họ cũng liền nghỉ ngơi. ͏ ͏ ͏
Sau đó trở lại vấn đề lúc trước. ͏ ͏ ͏
Bọn họ để ý một vài chi tiết của Thiên kiếp. Đương nhiên, càng làm cho bọn họ kinh ngạc chính là, Thiên kiếp của Nguyệt Tịch cư nhiên là cái loại Thiên Phạt đáng sợ đó. ͏ ͏ ͏
Cũng may độ kiếp thành công, bằng không bọn họ có chết cũng không an lòng. ͏ ͏ ͏