Chương 1391: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 4 lượt đọc

Chương 1391: Vô Đề

Huyền Trúc hỏi Tô Kỳ: ͏ ͏ ͏

- Nhóc con, hoa mà con vứt là gì? Từ đâu ra? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ lắc đầu: ͏ ͏ ͏

- Không biết là hoa gì, nhưng do ông chủ bán đậu hũ cho con. ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch nói: ͏ ͏ ͏

- Muốn đi hỏi một chút không? ͏ ͏ ͏

Huyền Trúc lắc đầu: ͏ ͏ ͏

- Không được, rất có thể chúng ta đã gặp qua người luyện chế hoa kia. ͏ ͏ ͏

Bọn họ cũng biết ông chủ bán đậu hũ, một đầu bếp đâu thể nghịch thiên được, đúng không? Cho nên bọn họ liền liên tưởng đến cái người kia. ͏ ͏ ͏

Tiếp theo Huyền Trúc liền kể lại chuyện ở Thánh Thú Hồ nhìn thấy Giang Tả, nhưng lại không đề cập đến Thần Long. ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch thở dài, thì ra là Thiên Thần Hoa, hơn nữa lần sau còn phải có Thiên Thần Hoa. ͏ ͏ ͏

Thế nhưng cô cũng không để ý, Bát giai còn xa lắm. ͏ ͏ ͏

Cùng lắm thì không độ. ͏ ͏ ͏

Đương nhiên, nếu sư huynh cô biết được, nhất định sẽ đi tìm thần dược. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt hỏi: ͏ ͏ ͏

- Tiền bối, hắn rất mạnh sao? ͏ ͏ ͏

Huyền Trúc lắc đầu: ͏ ͏ ͏

- Nhìn thì là tu vi Tứ giai, nhưng rất đáng sợ, đáng sợ đến mức không dám nhìn thẳng hắn, càng đừng nói là động thủ. Hắn đứng ở nơi đó, chẳng khác nào cắt đứt mọi ý niệm động thủ của đối phương. Hoặc có thể nói, là không có tư cách động thủ. Tu vi yếu mà bị hắn nhìn chăm chú, có khi còn hỏng mất. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt vốn dĩ muốn nói có thể là Nam Thánh nữ dự khuyết hay không, nhưng rõ ràng Nam Thánh nữ dự khuyết không có loại uy thế này. ͏ ͏ ͏

Dù sao các cô cũng đã gặp qua Nam Thánh nữ dự khuyết. Nếu đối phương có loại uy thế này, lúc trước ở Linh Hồ bí cảnh căn bản không cần ra tay. ͏ ͏ ͏

Một ánh mắt là đủ rồi. ͏ ͏ ͏

Phải biết rằng, hai vị tiền bối này có thể mạnh hơn địch nhân lúc trước nhiều. ͏ ͏ ͏

Cho nên, phỏng đoán không chính xác. ͏ ͏ ͏

Lúc sau bọn cũng không thảo luận tiếp, dù sao Nguyệt Tịch còn bị thương, chờ nghỉ ngơi tốt lại nói. Còn Tiểu Huyền Vũ thì vẫn luôn núp ở phía sau không dám nói lời nào, sợ đề tài lại dẫn tới trên người nó. ͏ ͏ ͏

Đang yên đang lành, trưởng bối trở về làm gì. ͏ ͏ ͏

Vừa mới tới còn đánh nó một trận. ͏ ͏ ͏

Đau quá. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

Ở chỗ của Kiếm Thập Tam, ông chủ bán đậu hũ đang đứng xa xa trông chừng y. ͏ ͏ ͏

Cũng không phải là hắn nhất định phải ở chỗ này trông chừng mới được, dù sao có người của Thánh Địa ở đây, có hắn hay không cũng chẳng sao cả. Hơn nữa Kiếm Thập Tam cũng không cần người ta trông chừng mình. Mặc kệ là ông chủ bán đậu hũ hay là người của Thánh Địa, ở chỗ này đều có chút dư thừa. ͏ ͏ ͏

Trên thực tế, ông chủ bán đậu hũ cũng không muốn chờ ở đây làm gì. Chỉ là tưởng tượng đến viễn cảnh lại phải chạm mặt với Giang Tả, hắn liền chịu không nổi. ͏ ͏ ͏

Thật sự có bóng ma tâm lý. ͏ ͏ ͏

Giang Tả không thu hồi khí thế kia lại, hắn nghĩ có thể không thấy vẫn là đừng thấy. ͏ ͏ ͏

Thấy, cho dù có không chết cũng sẽ giảm thọ thật nhiều năm, hắn vẫn còn muốn sống lâu một chút. ͏ ͏ ͏

Kiếm Thập Tam ngồi ở bên kia chữa thương. Thương thế của hắn rất nặng, đặc biệt là vết thương do Thiên Phạt tạo ra cơ bản vô pháp chữa khỏi. Nếu không phải lực lượng trên người hắn không ngừng tuôn trào ra, vết thương đã không còn khả năng khôi phục. ͏ ͏ ͏

Đây là thứ duy nhất có thể đối kháng với Thiên Phạt. Bằng không, cho dù là đạo thuật vô song, cũng khó có thể chống cự Thiên Phạt. ͏ ͏ ͏

Ngay cả đã bước vào cảnh giới trong truyền thuyết, cũng đều không thể tùy ý chống cự Thiên Phạt. ͏ ͏ ͏

Đương nhiên, nếu có thể tiến bộ thật nhanh thì có thể. ͏ ͏ ͏

Thậm chí còn có thể đùa giỡn với Thiên Phạt như giỡn chơi một trái bóng. ͏ ͏ ͏

Tỷ như Giang Tả đời trước. ͏ ͏ ͏

Áp ngang cảnh giới đều có thể đánh ngang, đừng nói hắn dùng cảnh giới của chính hắn. Cảnh giới của hắn là cảnh giới mà đám người Kiếm Thập Tam có ra roi thúc ngựa cỡ nào cũng đuổi không kịp. ͏ ͏ ͏

Lúc này Kiếm Thập Tam mở bừng mắt, nhìn về phía ông chủ bán đậu hũ, hỏi: ͏ ͏ ͏

- Sư muội không có việc gì chứ? ͏ ͏ ͏

Ông chủ bán đậu hũ nói: ͏ ͏ ͏

- Yên tâm, không có gì trở ngại. ͏ ͏ ͏

Kiếm Thập Tam nói: ͏ ͏ ͏

- Là Giang tiểu hữu ra tay? ͏ ͏ ͏

Ông chủ bán đậu hũ gật đầu: ͏ ͏ ͏

- Ừ, thế nhưng dùng Thiên Thần Hoa, hơn nữa trứng Trường Sinh Long giống như cũng phế đi rồi. ͏ ͏ ͏

Kiếm Thập Tam gật đầu, cái này thì hắn cũng không thể nói gì. ͏ ͏ ͏

Hắn cũng biết trứng Trường Sinh Long kia. ͏ ͏ ͏

Dùng Thiên Thần Hoa rồi, lại tìm là được. ͏ ͏ ͏

- Đạo hữu không quay về mở cửa hàng sao? ͏ ͏ ͏

Kiếm Thập Tam hỏi. ͏ ͏ ͏

Trước kia ông chủ bán đậu hũ căn bản không muốn lãng phí thời gian ở chỗ hắn, lúc nào cũng đi nhanh về nhanh. ͏ ͏ ͏

Ông chủ bán đậu hũ có chút xấu hổ: ͏ ͏ ͏

- Nói ra có thể cậu không tin, hiện tại tôi không dám gặp Giang tiểu hữu, có hơi đáng sợ. À, chắc cậu không biết, hắn luyện xong đan, khí tức cũng thay đổi, đời này của tôi chưa bao giờ gặp qua một khí tức như thế. Nó khiến người ta sợ hãi, quan trọng nhất chính là, hắn còn bảo đang tạm thời mất khống chế. ͏ ͏ ͏

Nếu là cố ý phóng thích thì cũng thôi đi, dù sao cũng thu về được. Còn vô tình mất đi khống chế, đó chính là muốn thu cũng thu không nổi. Qua một thời gian sẽ ổn, thế nhưng muốn qua bao lâu đây? ͏ ͏ ͏

Cho nên ông chủ bán đậu hũ không muốn trở về, cứ chờ ở chỗ này mấy ngày đi. ͏ ͏ ͏

Còn về đám người Lộ Chân, chắc cũng phải tự biết cách tránh né chứ. Cửa hàng thì cứ để đó, không mở. ͏ ͏ ͏

Kiếm Thập Tam kinh ngạc, đáng sợ? ͏ ͏ ͏

Sau đó hắn nhớ tới hội ở Ngự Linh Tông kia, hắn cũng đã gặp qua. Quả thực rất đáng sợ. ͏ ͏ ͏

Có thể hiểu được ông chủ bán đậu hũ. ͏ ͏ ͏

Cho nên hắn liền không nói cái gì nữa, an tâm chữa thương. ͏ ͏ ͏

Hắn nhất định phải khôi phục thật nhanh, Tiểu Huyền Vũ muốn đi một bước kia, đến lúc đó chắc chắn không yên ổn. ͏ ͏ ͏

Hắn cảm giác năm nay Thánh Địa có rất nhiều chuyện. ͏ ͏ ͏

Hoặc là nói, giới tu luyện có rất nhiều chuyện. ͏ ͏ ͏

Cũng may mà thực lực của hắn tăng lên khá nhanh, cơ hồ có thể đối mặt với rất nhiều chuyện. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏