Chương 1392: Vô Đề
Lúc này, Giang Tả ở trong phòng Tô Kỳ, hắn phát hiện bản thân đang đứng ở trước nhật ký. ͏ ͏ ͏
Còn về Thần Long, hắn đã bảo Thần Long trở về. ͏ ͏ ͏
Thần Long đi rất nhanh. ͏ ͏ ͏
Không có cách nào khác, khí tức quá mức đáng sợ, một người thấy là một người quỳ. ͏ ͏ ͏
Hắn cũng rất khó chịu. ͏ ͏ ͏
Trừ bỏ nơi này, cũng chẳng có chỗ nào an toàn. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ trở về cũng sẽ không chịu ảnh hưởng của hắn, bình thường cũng sẽ không có người khác đến đây. ͏ ͏ ͏
Cái này gọi là, phi thường hoàn mỹ. ͏ ͏ ͏
Chỉ cần đừng dùng đôi mắt để nhìn hắn, hẳn sẽ không có vấn đề gì lớn. ͏ ͏ ͏
Đương nhiên, cái này có thể đặt sang một bên trước. ͏ ͏ ͏
Còn lựa chọn gian nan trước mắt hắn lúc này, đó chính là có nên xem nhật ký hay không? ͏ ͏ ͏
Sau đó Giang Tả duỗi tay cầm lấy nhật ký, cái này còn phải phân vân sao? Đương nhiên là xem. ͏ ͏ ͏
Lần trước hắn xem đến đâu nhỉ? ͏ ͏ ͏
Hình như nhìn đến đoạn đưa khăn quàng cổ, sau khi nhớ ra, Giang Tả liền mở ra trang đầu tiên. ͏ ͏ ͏
Hắn phát hiện trang đầu tiên có rất nhiều chữ. ͏ ͏ ͏
"Ông xã thân yêu của em, hiện tại hối hận còn kịp đó. ͏ ͏ ͏
Nếu không em mang thai liền chết cho anh xem, khóc chết anh." ͏ ͏ ͏
Giang Tả cười mà không nói, ngày nào cũng uy hiếp kiểu này, không có chút đổi mới nào. ͏ ͏ ͏
Hắn còn chưa có chết đâu, sao Tô Kỳ có thể chết được. ͏ ͏ ͏
Không tồn tại. ͏ ͏ ͏
Giang Tả chính là không hề sợ hãi như thế. ͏ ͏ ͏
"4.2.2009 ͏ ͏ ͏
Hôm nay thức dậy, điều đầu tiên mình làm chính là nhìn vào chiếc khăn, mặc dù nó khá là bình thường nhưng cảm giác rất thích nó. ͏ ͏ ͏
Mình muốn quàng nó, nhưng lại sợ làm hỏng nó. Sau khi suy nghĩ, mình vẫn quàng nó lên, bởi vì cảm giác rất hạnh phúc. ͏ ͏ ͏
Sắp khai giảng rồi, quàng khăn đến trường, liệu cậu ta có nói gì với mình không?" ͏ ͏ ͏
"6.2.2009 ͏ ͏ ͏
Khai giảng, do dự đã lâu, vẫn là quàng khăn quàng cổ đi. ͏ ͏ ͏
Chúng mình vẫn ngồi chung với nhau, giáo viên đã phân chia vị trí rõ ràng, vẫn ngồi chung với nhau như cũ. ͏ ͏ ͏
Cảm giác có chút xíu không vui. ͏ ͏ ͏
Ừ, hầu hết đều rất vui. ͏ ͏ ͏
Chủ yếu là ngồi cùng bàn với bạn nam khác còn không bằng ngồi với cậu ta, tốt xấu gì cậu ta cũng từng giúp mình. ͏ ͏ ͏
Thế nhưng vẫn ghét cậu ta quá đi. ͏ ͏ ͏
Cũng thật là, rõ ràng mình đã quàng khăn lên cổ như thế rồi còn không chịu khen lấy một tiếng, đẹp thế kia mà. ͏ ͏ ͏
Chán ghét cậu ta." ͏ ͏ ͏
"10.2.2009 ͏ ͏ ͏
Hôm nay cảm giác không thoải mái, rất ghét người đó. ͏ ͏ ͏
Cậu ta cư nhiên chạy đi giúp bạn nữ khác làm bài tập. ͏ ͏ ͏
Có phải cậu ta cũng ghét mình lắm không? ͏ ͏ ͏
Ghét thì ghét đi, dù sao mình cũng ghét cậu ta. ͏ ͏ ͏
Cực kì chán ghét, ghét như hồi thấy cậu ta lần đầu tiên vậy. ͏ ͏ ͏
Không muốn nhìn thấy cậu ta nữa." ͏ ͏ ͏
Đọc đến chỗ này, Giang Tả không khỏi tò mò, chính mình khi đó thích người khác sao? ͏ ͏ ͏
Không có khả năng, không hề có ấn tượng gì cả. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa khi đó còn có cô gái khác đẹp hơn cả Tô Kỳ? ͏ ͏ ͏
Khi đó lòng hắn chỉ hướng về Tô Kỳ mới đúng. ͏ ͏ ͏
Đương nhiên, bây giờ cũng thế, sau này cũng thế. ͏ ͏ ͏
Con cái có thể sẽ phân bớt một chút, nhưng cũng không bao nhiêu. ͏ ͏ ͏
Quả nhiên vẫn là Tô Kỳ tốt, mà hắn thì rất có mắt nhìn người, vận khí cũng tốt nữa. ͏ ͏ ͏
Đáng tiếc đời trước hắn quá ngu xuẩn. ͏ ͏ ͏
Lắc đầu, Giang Tả liền tiếp tục đọc. ͏ ͏ ͏
"11.2. 2009 ͏ ͏ ͏
Hôm nay cậu ta lại giúp người khác bổ túc bài tập, vẫn là nữ. ͏ ͏ ͏
Quả nhiên con trai đều khiến người ta chán ghét không chịu nổi. ͏ ͏ ͏
Chẳng qua không tới làm phiền mình lại càng hay, cũng chỉ là một kẻ bình thường, mình là một người tu luyện, chăm chỉ tu luyện mới là chuyện mình phải làm. ͏ ͏ ͏
Bây giờ yên tâm tu luyện." ͏ ͏ ͏
"12.2.2009 ͏ ͏ ͏
Đêm khuya, không tĩnh tâm tu luyện nổi, không được, không tu luyện liền không đuổi kịp sư tỷ. ͏ ͏ ͏
Không đuổi kịp sư tỷ, sau này liền không thể làm Thánh nữ. ͏ ͏ ͏
Đều là người kia sai, nếu không phải ghê tởm như vậy, đã không ảnh hưởng mình tu luyện rồi. ͏ ͏ ͏
Cuối tuần đập cho cậu ta một trận, như vậy không cần nhìn thấy cậu ta nữa. ͏ ͏ ͏
Không nhìn thấy cậu ta sẽ không ghê tởm, sau đó có thể yên tâm tu luyện rồi." ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhíu mày, Tô Kỳ đánh hắn? ͏ ͏ ͏
Sao hắn lại không có ấn tượng được, lúc Tô Kỳ bắt đầu đánh hắn, quan hệ giữa hai người đã cực kì tốt. ͏ ͏ ͏
Có thể nói cho dù vẫn chưa có thổ lộ, dưới con mắt của người khác, bọn họ cũng là người yêu của nhau rồi. ͏ ͏ ͏
Đương nhiên, sau khi xác nhận quan hệ, Tô Kỳ càng không hề sợ hãi, hễ không vui là đánh hắn. Hễ hắn không cẩn thận chọc tới cô ấy là bị đánh ngay. ͏ ͏ ͏
Tính tình rất kém. ͏ ͏ ͏
Xuống tay còn nặng nữa chứ, khi đó hắn còn hoài nghi có phải Tô Kỳ đã từng học qua võ thuật hay không. ͏ ͏ ͏
Dù sao cực kì đau, nhưng cũng không bị thương gì mấy. ͏ ͏ ͏
Cũng không biết vì sao khi đó mình lại thích như vậy nữa. ͏ ͏ ͏
Đại khái là bởi vì cô ấy xinh đẹp đi. ͏ ͏ ͏
Cộng thêm có chút đáng yêu nữa. ͏ ͏ ͏