Chương 1393: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 5 lượt đọc

Chương 1393: Vô Đề

Không nghĩ nhiều, Giang Tả tiếp tục xem tiếp, xem hai người yêu đương nhau từ một góc độ khác, cảm giác rất thú vị. ͏ ͏ ͏

"14.2.2009 ͏ ͏ ͏

Hôm nay cuối tuần, dậy rất sớm, chính là muốn nhân lúc còn sớm đi qua đánh cậu ta một trận, sau đó trở về tu luyện cho tốt. ͏ ͏ ͏

Thế nhưng hôm nay cậu ta lại tới tìm mình, thật là ngoài ý muốn. ͏ ͏ ͏

Nói là muốn mang mình tới một chỗ. ͏ ͏ ͏

Mình cũng không từ chối, cảm thấy có đổi chỗ nào cũng chẳng có gì khác, nếu hẻo lánh một chút lại càng tốt, càng dễ đánh. ͏ ͏ ͏

Sau đó cậu ta mang mình ra phía sau công viên, ở chỗ đó có một vườn hoa rất đẹp. ͏ ͏ ͏

Cậu ta nói cho mình biết, vì để biết được chỗ này, cậu ta đã giúp người ta làm bài tập cả tuần. ͏ ͏ ͏

Còn hỏi mình có thích hay không. ͏ ͏ ͏

Kỳ thật rất thích, nhưng mình không nói gì cả, đều là do cậu ta sai, cứ nhìn mình chằm chằm. ͏ ͏ ͏

Thế nhưng cũng may mà mình cười với cậu ta một cái, nhất định cậu ta sẽ không cảm thấy mình không thích. ͏ ͏ ͏

Nếu để cậu ta hiểu lầm thì không hay, may mà không có, thật vui. ͏ ͏ ͏

Chúng mình chơi ở chỗ đó rất lâu, cậu ta còn nói không cần giúp những người khác làm bài tập nữa. ͏ ͏ ͏

Cảm thấy trong lòng có chút vui vẻ. ͏ ͏ ͏

Cũng không biết sao lại thế này, đại khái là do vườn hoa quá đẹp. ͏ ͏ ͏

Thế nhưng cũng có chút không tốt, trời đã tối rồi, vẫn là không có cách nào tu luyện cho tốt được. ͏ ͏ ͏

Thế nhưng ngẫm lại cũng không có việc gì, dù sao mình cũng không phải là Thánh nữ, sư tỷ còn lâu lắm mới thoái vị. ͏ ͏ ͏

Ngủ. ͏ ͏ ͏

Ừ, nhất định cậu ấy cũng sắp ngủ, ngủ ngon." ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

Xem xong cái này, Giang Tả không ngừng lắc đầu. ͏ ͏ ͏

- Chậc chậc chậc, tư tưởng của nữ sinh thật đúng là phức tạp. ͏ ͏ ͏

Khi đó Giang Tả nhớ rõ, hắn không hề suy nghĩ gì nhiều. ͏ ͏ ͏

Cũng may mà lúc đó hắn nhanh nhạy, nếu không thật sự bị đánh một trận rồi. ͏ ͏ ͏

Trên thực tế, hắn cũng không nghĩ tới Tô Kỳ sẽ không vui, càng không nghĩ tới cô ấy sẽ đánh người. Dù sao cô ấy thoạt nhìn rất nhu nhược, thật là không thể trông mặt mà bắt hình dong. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ không chỉ đẹp, mà còn có thể đánh người. ͏ ͏ ͏

Uhm, hiện tại còn đánh rất được. ͏ ͏ ͏

Vốn Giang Tả còn muốn đọc tiếp, thế nhưng theo bản năng liếc mắt nhìn qua, tuy rằng đã cất lại rất nhanh, nhưng hình như vừa rồi thấy có bóng người ở cửa. ͏ ͏ ͏

Nghi hoặc, Giang Tả quay đầu nhìn lại, sau đó trong lòng lại có loại khổ sở nói không nên lời. ͏ ͏ ͏

Bởi vì bên cửa quả thật có một người đang đứng, còn là một cô gái cực kì xinh đẹp. ͏ ͏ ͏

Chỉ là thoạt nhìn lại có chút âm u. ͏ ͏ ͏

Không sai, một người không sợ hắn chút nào, khẳng định chính là Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏

Giang Tả khép nhật ký lại, ngay sau đó trả nó về chỗ cũ, sau đó nói với Tô Kỳ: ͏ ͏ ͏

- Lần sau lúc xuất hiện nhớ tạo chút tiếng động, nếu không phải lá gan anh không nhỏ, có thể đã bị dọa thành bóng ma trong lòng rồi. ͏ ͏ ͏

Lúc này, Tô Kỳ ngoài cười trong không cười, nói: ͏ ͏ ͏

- Giang Tả tiên sinh, đọc đến đâu rồi? ͏ ͏ ͏

Giang Tả mặt mày bình tĩnh, nói: ͏ ͏ ͏

- Nhìn đến chỗ em ghen tị, nói thật, anh rất để ý đến đoạn phát triển tiếp theo. ͏ ͏ ͏

Giang Tả cũng không quan tâm, dù sao chạy trời không khỏi nắng, Tô Kỳ có thể làm gì hắn nào? ͏ ͏ ͏

Có bản lĩnh thì đánh gãy chân của hắn đi. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ đến bên cạnh Giang Tả, nói: ͏ ͏ ͏

- Có phải anh mới vừa suy nghĩ, xem cũng đã xem rồi, còn có thể làm gì? Có bản lĩnh thì đánh gãy chân đi, đúng chứ? ͏ ͏ ͏

Giang Tả vẫn bình tĩnh như cũ, đáp: ͏ ͏ ͏

- Không phải. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ ôm cổ Giang Tả cười nói: ͏ ͏ ͏

- Sắc trời không còn sớm. ͏ ͏ ͏

Giang Tả: "..." ͏ ͏ ͏

Không sợ, cả đêm mà thôi, không chết người được. ͏ ͏ ͏

Dạo gần đây nghỉ ngơi dưỡng sức rất nhiều, hoàn toàn không thành vấn đề. ͏ ͏ ͏

Ngày đầu tiên trôi qua. ͏ ͏ ͏

Ngày thứ hai trôi qua. ͏ ͏ ͏

Ngày thứ ba, cuối cùng vẫn không thể trôi qua. ͏ ͏ ͏

- Muốn tiếp tục xem nhật ký hay không? ͏ ͏ ͏

Trong phòng, Tô Kỳ hỏi. ͏ ͏ ͏

Giang Tả cũng không có trả lời. ͏ ͏ ͏

Ngay sau đó lại truyền đến thanh âm của Tô Kỳ: ͏ ͏ ͏

- Không nói lời nào, em xem như anh còn muốn xem. ͏ ͏ ͏

- Không, không xem không bao giờ xem nữa. ͏ ͏ ͏

Thanh âm của Giang Tả thanh biệt suy yếu, còn đặc biệt túng quẫn. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

Lúc sau, Tô Kỳ mới chịu bỏ qua. ͏ ͏ ͏

- Mau buộc tóc giúp em, sư phụ sắp mắng chết em, đều do anh sai. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ mặc xong quần áo ngồi bên người Giang Tả nói. ͏ ͏ ͏

Hiện tại thần sắc Giang Tả cực kì không tốt, cảm giác thân thể đều bị đào rỗng, phi thường khó chịu. ͏ ͏ ͏

Còn có chút ghê tởm muốn nôn khan. ͏ ͏ ͏

Hắn đột nhiên phát hiện, bản thân lúc trước quá ngây thơ rồi. ͏ ͏ ͏

Giúp Tô Kỳ buộc tóc xong, Tô Kỳ hôn Giang Tả một cái, vui vẻ nói: ͏ ͏ ͏

- Lần sau còn chọc đến em, cho anh uống thuốc. ͏ ͏ ͏

Tay Giang Tả run nhẹ. ͏ ͏ ͏

Đột nhiên cảm giác tương lai đặc biệt nguy hiểm. ͏ ͏ ͏

Yêu cầu chuẩn bị tâm lý thật tốt. ͏ ͏ ͏

Không biết vì cái gì, chuẩn bị một chút vẫn tốt hơn. ͏ ͏ ͏