Chương 1398: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 1398: Vô Đề

Không hề có lòng cầu tiến. ͏ ͏ ͏

Đối với một kẻ không có lòng cầu tiến, hắn cơ bản không có biện pháp nào. ͏ ͏ ͏

Không thể dụ hoặc bằng đồ vật. ͏ ͏ ͏

Uy hiếp? ͏ ͏ ͏

Chẳng phải mình ngốc ngang Mặc Ngôn? ͏ ͏ ͏

Nhưng mà Mặc Ngôn ngốc có thể sống ba tháng, hắn khả năng sống không được ba ngày. ͏ ͏ ͏

Cho dù có thể sống được ba tháng, hắn cũng không có đại tâm như vậy, dù sao không phải ai cũng có thể giống như ma tu Mặc Ngôn. ͏ ͏ ͏

Có thể nói hai người bọn họ đều nhân vật trong giới ma tu, nhưng kết cục là, hắn cần trốn, còn Mặc Ngôn chưa bao giờ trốn. ͏ ͏ ͏

Không chỉ có như thế, người khác nhìn thấy cô còn phải nghiến răng nghiến lợi đi đường vòng. ͏ ͏ ͏

Mọi người đều có sư phụ lợi hại, sao chênh lệch lại lớn như vậy. ͏ ͏ ͏

Đại khái là vì hắn còn có một sư muội đi. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

Mà ở chỗ Mặc Ngôn, cô đang dùng vẻ mặt khó chịu nhìn Xích Huyết Đồng Tử. ͏ ͏ ͏

Xích Huyết Đồng Tử gặm que kem, cũng không ngẩng đầu lên nói: ͏ ͏ ͏

- Cô vẫn đừng nên nói chuyện là hơn. ͏ ͏ ͏

Mặc Ngôn nhìn Xích Huyết Đồng Tử nói: ͏ ͏ ͏

- Anh nói xem, nếu tôi lại nói thêm vài câu, Phá Hiểu đại lão có thể tới gây phiền toái cho tôi không? ͏ ͏ ͏

Xích Huyết Đồng Tử nghĩ nghĩ, nhìn Mặc Ngôn nói: ͏ ͏ ͏

- Hẳn là không đến mức đó, thế nhưng không phải nói có Mộng nhân sẽ chạy đến Mộng cảnh sao? Cùng lắm thì Phá Hiểu sẽ biến cô thành thiểu năng trí tuệ. ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏

Mặc Ngôn nhìn Xích Huyết Đồng Tử, nói: ͏ ͏ ͏

- Xích Huyết Đồng Tử, chúng ta thương lượng chút đi... ͏ ͏ ͏

Không đợi Mặc Ngôn nói xong, Xích Huyết Đồng Tử nói thẳng: ͏ ͏ ͏

- Không thể, cô tìm Lục Nguyệt Tuyết đi thôi. ͏ ͏ ͏

Mặc Ngôn: "..." ͏ ͏ ͏

Nhớ lần này đó, chờ tôi vượt qua được một kiếp này, nhất định trả thù! ͏ ͏ ͏

Thế nhưng lúc này cô thật sự không dám nói thêm lời nào. ͏ ͏ ͏

Ai biết Phá Hiểu sẽ ăn no rảnh rỗi đi phong ấn một cái khe kia chứ. ͏ ͏ ͏

Hiện tại Biên Hải Đao Khách cũng đang hỏi vấn đề của Hắc Bào ma tu. ͏ ͏ ͏

Phá Hiểu: "Trùng hợp mà thôi, thế nhưng cái khe xuất hiện, mang ý nghĩa Mộng nhân ra ngoài, khi đó gặp được liền giết. Về mặt lý luận, không có khả năng chỉ xuất hiện duy nhất một cái khe. Cũng không có khả năng chỉ có một Mộng nhân, mà những Mộng nhân đó xuất hiện, chính là vì tìm được Cổ Mộng đại môn." ͏ ͏ ͏

Liễu Y Y: "Vậy bọn họ tìm được rồi sao?" ͏ ͏ ͏

Phá Hiểu: "Hẳn còn chưa có, nếu tìm được rồi thì quá trình sẽ không êm ả như vậy." ͏ ͏ ͏

Lúc ấy điều làm Giang Tả thấy kỳ quái chính là, đời trước hình như Cổ Mộng quốc không có như vậy. ͏ ͏ ͏

Cho nên nói, cho dù hắn không làm gì cả, cuối cùng Cổ Mộng quốc vẫn sẽ như cũ? ͏ ͏ ͏

Dù sao Mộng nhân đã bị hắn giết mất một, nếu Mộng nhân thật sự tìm được, không có khả năng lâu như vậy rồi mà đại môn còn chưa mở ra. ͏ ͏ ͏

Cho nên, dù là Mộng nhân bất tử, dựa theo hướng đi của đời trước, Cổ Mộng quốc vẫn sẽ không đến. ͏ ͏ ͏

Càng đừng nói là hiện tại Mộng nhân đã bị hắn giết. ͏ ͏ ͏

Thế nhưng Giang Tả cũng không tính toán thả lỏng, dù sao điều này cũng ảnh hưởng đến cuộc sống bình thường của hắn cùng Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏

Biên Hải Đao Khách: "Ý của Phá Hiểu đạo hữu là còn phải tìm tiếp sao?" ͏ ͏ ͏

Phá Hiểu: "Tiếp tục tìm đi, trừ phi xác định được đại môn ở đâu." ͏ ͏ ͏

Chung Dịch Dương: "Tìm được đại môn rồi, có phải sẽ có biện pháp hay không?" ͏ ͏ ͏

Phá Hiểu: "Ừm." ͏ ͏ ͏

Khẳng định là có biện pháp, nhưng biện pháp gì thì Giang Tả chưa nói. ͏ ͏ ͏

Trên thực tế hắn không tính toán dùng biện pháp kia. ͏ ͏ ͏

Người khác không thiếu hắn, hắn cũng không muốn thiếu người khác. ͏ ͏ ͏

Hắn đã không còn là tên trẻ trâu ngáo đá khi trước. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

Biết được tình huống cơ bản, hiện tại Giang Tả muốn biết trận pháp Giang thành bố trí ra sao. ͏ ͏ ͏

Sơ Thanh phản hồi rất nhanh: "Phá Hiểu tiền bối, cha tôi nói nhanh thôi, mất khoảng một hai ngày, ông ấy hỏi liệu có kịp hay không." ͏ ͏ ͏

Phá Hiểu: "Về mặt lý thuyết thì không thành vấn đề." ͏ ͏ ͏

Ai biết được sẽ có bất kỳ tình huống bất ngờ nào không, thế nhưng quả thực không có vấn đề gì, bởi vì có khả năng Cổ Mộng đại môn đã bị ngăn chặn. ͏ ͏ ͏

Thế nhưng ngăn chặn cũng tương đương với việc bị người khác biết được, ngoại trừ hắn ra, Mộng nhân cũng có thể nhận thấy, cho nên Giang Tả cũng không biết là có cần gấp hay không. ͏ ͏ ͏

Bởi vì nếu Mộng nhân tìm được Cổ Mộng đại môn, vậy thì đại môn sẽ nhanh chóng mở ra. ͏ ͏ ͏

Đương nhiên, cho dù có thể bị nhận thấy, muốn thật sự tìm ra cũng cần có thời gian, ngay cả Giang Tả cũng không có khả năng tìm được trong chớp mắt. ͏ ͏ ͏

Cho nên Giang Tả hoàn toàn không có ý định quay trở lại. ͏ ͏ ͏

Dù sao trận pháp đều muốn xong, hắn cũng không cần thiết lại đi lãng phí thời gian. ͏ ͏ ͏

Còn về việc bảo đám Hắc Bào ma tu tiếp tục tìm kiếm, hoàn toàn là dựa vào vận may, nếu tìm được, có thể khống chế được tự nhiên càng tốt. ͏ ͏ ͏

Tìm không thấy cũng không sao cả. ͏ ͏ ͏

Lúc sau Giang Tả nói với Sơ Thanh, trận pháp hoàn thành xong thì nói cho hắn biết một tiếng là tốt rồi. ͏ ͏ ͏

Chờ trận pháp hoàn thành, hắn định sẽ đi qua. ͏ ͏ ͏

Đương nhiên, thời gian không thành vấn đề, có thể tìm Thần Long trực tiếp mở cửa, cũng có thể tìm Kiếm Thập Tam trực tiếp đưa hắn qua đó. ͏ ͏ ͏

Ngẫm lại, vẫn là tìm Kiếm Thập Tam tới sẽ thích hợp hơn. ͏ ͏ ͏

Dù sao chuyện hắn rời khỏi Thánh Địa nhất định sẽ bị biết được, nếu ra ngoài cùng Kiếm Thập Tam thì hẳn là Tô Kỳ sẽ không lo lắng. ͏ ͏ ͏

Tuy tu vi của Thần Long rất cao, nhưng đối với Tô Kỳ mà nói thì Thần Long không có cảm giác an toàn. Tốt xấu gì Kiếm Thập Tam cũng là sư bá, khẳng định sẽ không hại người. ͏ ͏ ͏

Thần Long lại khó mà nói được. ͏ ͏ ͏

Không để ý tới chuyện trong nhóm nữa, Giang Tả lại tiếp tục ăn đồ ăn của hắn. ͏ ͏ ͏

Hắn phát hiện khả năng nấu nướng của ông chủ bán đậu hũ quả thật rất tốt. Ăn thức ăn Tô Kỳ nấu, đó là hương vị gia định. Ăn đồ ăn của ông chủ bán đậu hũ, đó là hương vị khách sạn. ͏ ͏ ͏

Còn là cái loại đặc biệt cao cấp nữa. ͏ ͏ ͏

Giang Tả ngồi ở đó, Mạc Danh Bắc cũng không châm trà, Lộ Chân cũng không biết đã đi đâu. ͏ ͏ ͏

Liền chỉ còn một mình ông chủ bán đậu hũ, tự mình xào rau tự mình mang lên. ͏ ͏ ͏

Hắn vốn là một ông chủ mà. ͏ ͏ ͏

Cảm giác có chút uất ức. ͏ ͏ ͏

Nhưng không thể không cam chịu, hiện tại không thể trêu vào Giang Tả được. ͏ ͏ ͏