Chương 1399: Vô Đề
Giang Tả cứ nói với hắn là không có việc gì, nói thì dễ lắm, làm lại không được. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏
Đêm nay Giang thành không có ánh trăng. ͏ ͏ ͏
Trên đường phố cũng đã không còn dấu chân ai. ͏ ͏ ͏
Lúc này, trên đường phố đột nhiên xuất hiện hai bóng người, nam có chút chật vật, còn nữ thì vẫn ưu nhã đoan trang. ͏ ͏ ͏
- Rốt cục đã trở lại, thiếu chút nữa cho rằng không về được, cũng không biết Tiểu Lê có sốt ruột hay không. ͏ ͏ ͏
Không sai, xuất hiện trên đường phố Giang thành đúng là Cố Kiếm Sinh cùng An Khê mới vừa từ Tiên Sơn trở về. ͏ ͏ ͏
Lúc này An Khê nhìn bốn phía, nhíu mày nói: ͏ ͏ ͏
- Cảm giác nơi này có điểm không đúng. ͏ ͏ ͏
Cố Kiếm Sinh ngồi xổm xuống, dưới chân hắn có một đóa hoa đen trắng xen kẽ. ͏ ͏ ͏
Hắn không biết loại hoa này. ͏ ͏ ͏
Hắn nhìn về phía An Khê, nói: ͏ ͏ ͏
- Tiền bối, người có biết hoa này không? ͏ ͏ ͏
An Khê lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Không biết, nhưng hoa này trông không thật, có vẻ hư ảo. Có lẽ Giang thành sắp xảy ra vài chuyện lớn rồi. ͏ ͏ ͏
Cố Kiếm Sinh lấy di động ra ấn vài cái, sau đó đặt ở bên lỗ tai: ͏ ͏ ͏
- Để tôi hỏi mấy người kia một chút, bọn họ quen biết với Phá Hiểu, hẳn sẽ biết được vài chuyện. ͏ ͏ ͏
Cố Kiếm Sinh vốn quen đám người Xích Huyết Đồng Tử, bằng không bọn họ cũng sẽ không biết Tiểu Lê. ͏ ͏ ͏
Mà lần này Cố Kiếm Sinh cũng là gọi cho Xích Huyết Đồng Tử. ͏ ͏ ͏
Vốn dĩ đám người Trần Ức tương đối rảnh rỗi, nên bọn họ cũng biết được khá nhiều việc, nhưng đã tối rồi, những người này cần ngủ. Còn về việc tu luyện, những người này căn bản không có lòng cầu tiến, cứ buổi tối là sẽ không tu luyện. ͏ ͏ ͏
Rất nhanh, phía bên Xích Huyết Đồng Tử đã bắt máy. ͏ ͏ ͏
- Cố tiền bối? Nghe nói ngài mất tích đã lâu. ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử nói. ͏ ͏ ͏
Cố Kiếm Sinh thở dài một tiếng: ͏ ͏ ͏
- Bị Phá Hiểu bắt gặp, Tiên Sơn đã nổ tung, may mà được Phá Hiểu cứu một mạng. ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử ngây ngẩn cả người, hắn nghe được cái gì? ͏ ͏ ͏
Cố Kiếm Sinh cùng Phá Hiểu gặp nhau ở Tiên Sơn? ͏ ͏ ͏
Bọn họ đi Tiên Sơn? ͏ ͏ ͏
Tiên Sơn còn nổ tung? ͏ ͏ ͏
Còn được cứu một mạng, cái này Xích Huyết Đồng Tử không kinh ngạc chút nào. ͏ ͏ ͏
Quá bình thường. ͏ ͏ ͏
Cố Kiếm Sinh nói: ͏ ͏ ͏
- Hôm nay tôi mới vừa trở về, có phải Giang thành đã xảy ra chuyện rồi? ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử gật đầu: ͏ ͏ ͏
- Ừ, là chuyện lớn. Cổ Mộng quốc sắp đến đây. ͏ ͏ ͏
Lúc sau Xích Huyết Đồng Tử nói đại khái mọi chuyện. ͏ ͏ ͏
Cuối cùng Cố Kiếm Sinh tắt máy, hắn có chút không thể tin nổi. ͏ ͏ ͏
An Khê hỏi: ͏ ͏ ͏
- Đã xảy ra chuyện? ͏ ͏ ͏
Cố Kiếm Sinh gật đầu: ͏ ͏ ͏
- Cổ Mộng quốc sắp đến đây, nếu bọn họ thật sự đến, giới tu luyện sẽ chết gần hết. ͏ ͏ ͏
An Khê không nói gì, Cổ Mộng quốc? ͏ ͏ ͏
Cô chưa bao giờ nghe nói qua. ͏ ͏ ͏
Nghe được Cố Kiếm Sinh giải thích kỹ càng tỉ mỉ, An Khê liền nhíu mày, Mộng cảnh? ͏ ͏ ͏
Cái chỗ này cô cũng không đến được. ͏ ͏ ͏
Cố Kiếm Sinh khôi phục lại rất nhanh: ͏ ͏ ͏
- Đi tìm Tiểu Lê trước, sau đó nhìn xem có giúp sức phần nào được không? ͏ ͏ ͏
An Khê lại hỏi: ͏ ͏ ͏
- Sau đó thì sao? ͏ ͏ ͏
Cố Kiếm Sinh nói: ͏ ͏ ͏
- Sau đó liền xem thử Phá Hiểu có thể lật ngược tình thế hay không. Năng lực chúng ta hữu hạn, chỉ có thể dựa vào Phá Hiểu. Tuy hắn đi đâu cũng xảy ra chuyện, nhưng thực lực là không thể nghi ngờ. Những gì chúng ta có thể làm, cũng chỉ là trợ thủ. ͏ ͏ ͏
Cố Kiếm Sinh không nghĩ đến những người khác, vì sao vậy? ͏ ͏ ͏
Mấy đại tiền bối đó không đáng tin cậy chút nào, chỉ có Phá Hiểu, tuy thoạt nhìn yếu ớt, nhưng gần như là toàn năng. ͏ ͏ ͏
Thế nhưng hắn cũng sẽ không ngồi yên, chuyện có thể giúp được, hắn tất nhiên đạo nghĩa không thể chối từ. ͏ ͏ ͏
Đương nhiên, tiền đề là hắn phải tìm được Tiểu Lê cái đã. ͏ ͏ ͏
Đang nghĩ đến đó, An Khê đột nhiên nói: ͏ ͏ ͏
- Cảm tri được con hồ ly kia. ͏ ͏ ͏
Cố Kiếm Sinh vui vẻ: ͏ ͏ ͏
- Tiểu Lê ngửi được hương vị của tôi nên tới đón? ͏ ͏ ͏
An Khê nhìn Cố Kiếm Sinh như đang nhìn một thằng ngu, cô vẫn lạnh nhạt như cũ, ít nhất thoạt nhìn thật lạnh nhạt. ͏ ͏ ͏
Sau đó An Khê chỉ vào không trung nói: ͏ ͏ ͏
- Từ chỗ kia đến đây, hồ ly của anh lại không bay được, đại khái là bị con ưng nào bắt đi rồi, khả năng không sống được bao lâu. ͏ ͏ ͏
Vừa nghe được An Khê nói như vậy, Cố Kiếm Sinh lập tức bị dọa sợ, hắn không nói hai lời chạy như bay về hướng đối phương chỉ. ͏ ͏ ͏
An Khê nhìn hắn, sau đó cũng đi theo. Chỉ là lúc rời đi, cô vẫn nhìn Mộng Chi Hoa ở chung quanh. ͏ ͏ ͏
Cô không giống với Cố Kiếm Sinh, cô muốn sống sót, trước nay đều là dựa vào chính mình. Cô nhất định phải tìm được biện pháp lúc Cổ Mộng quốc đến đây. ͏ ͏ ͏
Ít nhất phải tự bảo vệ mình. ͏ ͏ ͏
Chỉ là, sự tồn tại của cô tương đối đặc thù, sẽ có Mộng cảnh thật sao? ͏ ͏ ͏
Như vậy cũng không thể thông qua Mộng cảnh để giết cô đúng không? ͏ ͏ ͏
Những chuyện đó đều không biết được, quan trọng là phải chống đỡ. ͏ ͏ ͏
Thế nhưng nếu thuận tay, cô cảm thấy có thể thuận tiện cứu Cố Kiếm Sinh. ͏ ͏ ͏
- Kêu ba ba, ta liền giảm tốc độ, ngươi xem ngươi sắp bị thổi trọc rồi. Thế nhưng nhà ngươi ở đâu? Bay nhiều ngày lắm rồi, chơi không vui chút nào. ͏ ͏ ͏
Đây là những gì mà Cố Kiếm Sinh nghe được lúc vừa chạy tới nơi. ͏ ͏ ͏