Chương 1401: Vô Đề
Lúc hừng đông Giang Tả mới bước ra khỏi cửa hàng đậu hủ. ͏ ͏ ͏
Khi Giang Tả vừa mới ra khỏi, cửa hàng đậu hủ vốn dĩ không thể nào đóng cửa, nay lập tức đóng cửa. ͏ ͏ ͏
Thuận tiện dán thẻ bài tạm ngừng buôn bán ra ngoài cửa. ͏ ͏ ͏
Đây đều là bị Giang Tả bức bách mà ra. ͏ ͏ ͏
Toàn bộ cửa hàng, không một ai chịu nổi. ͏ ͏ ͏
Tiểu Sồ thì nấp vào trong phòng run rẩy, nó suýt chút nữa bị dọa ra bóng ma tâm lý. Nếu không phải Lộ Chân ở bên an ủi, tâm hồn bé nhỏ đã không cách nào bình ổn. ͏ ͏ ͏
Lộ Chân nói với Tiểu Sồ: ͏ ͏ ͏
- Mẹ anh nói sợ hãi là không thể giải quyết vấn đề, cho nên không cần sợ, dù sao cũng vẫn đáng sợ như cũ. ͏ ͏ ͏
Tiểu Sồ: "???" ͏ ͏ ͏
Cô có cảm giác những chuyện mà Lộ Chân nói với cô đều có chút gì đó không đúng, thế nhưng trong lúc nhất thời lại không biết không đúng chỗ nào. ͏ ͏ ͏
Lúc này, cửa đột nhiên bị mở ra. ͏ ͏ ͏
Là ông chủ bán đậu hũ. ͏ ͏ ͏
Ông chủ bán đậu hũ nhìn Lộ Chân nói: ͏ ͏ ͏
- Ra ngoài, mang cậu đi tu luyện. ͏ ͏ ͏
Lộ Chân tò mò: ͏ ͏ ͏
- Ông chủ, chúng ta... ͏ ͏ ͏
Chỉ là không đợi Lộ Chân nói xong, ông chủ bán đậu hũ đã nói thẳng: ͏ ͏ ͏
- Mẹ cậu không có dạy cậu lúc người lớn bảo mình làm việc thì nên nói ít làm nhiều hay sao. ͏ ͏ ͏
Lộ Chân sửng sốt nói: ͏ ͏ ͏
- Có. ͏ ͏ ͏
Đậu hủ lão nói: ͏ ͏ ͏
- Vậy đừng hỏi nữa, ra đây. ͏ ͏ ͏
Bán hắn? ͏ ͏ ͏
Thât sự, nếu bán hắn vì những chuyện khác, ông chủ bán đậu hũ sẽ chẳng nói gì, dù sao loại chuyện bán hắn này quả thực quá đáng. ͏ ͏ ͏
Mấy ngày này Lộ Chân cảm nhận được tình yêu của lão bản, giống hắn hệt lúc mẹ hắn tức giận. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏
Giang Tả đi ở trên tuyết địa, không phải hắn hành tẩu không có mục đích mà ngược lại, từ đầu tới cuối vẫn luôn hướng về nơi ở của Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ tiến vào Thánh nữ trì, về mặt lý luận, Giang Tả muốn nhìn nhật ký sẽ dễ như trở bàn tay. ͏ ͏ ͏
Lấy tính cách của Tô Kỳ, nhất định sẽ lưu lại chuẩn bị phía sau. ͏ ͏ ͏
Giang Tả suy nghĩ, nếu hắn gặp được tờ giấy thì phải làm sao bây giờ? ͏ ͏ ͏
Muốn xông vào hay không? ͏ ͏ ͏
Giang Tả cũng không đi nhanh, hoặc là nói hắn cố ý đi chậm rãi. ͏ ͏ ͏
Dù sao có nhanh cũng không giải quyết được vấn đề. ͏ ͏ ͏
Đôi khi vấn đề phải đối mặt, có trốn cũng không thoát. ͏ ͏ ͏
Rất nhanh, Giang Tả tới được nơi ở của Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏
Lúc tới nơi, Giang Tả phi thường kinh ngạc. ͏ ͏ ͏
Bởi vì hắn phát hiện, bên ngoài chỗ ở của Tô Kỳ cư nhiên còn có người, thoạt nhìn không phải là đại tiên tử. ͏ ͏ ͏
Giống như còn có chút quen mắt. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhìn thấy cô, tự nhiên cô cũng thấy được Giang Tả. ͏ ͏ ͏
Giang Tả không nói chuyện, cô cũng không nói chuyện, chỉ là vẫn luôn nhìn chăm chú vào Giang Tả. ͏ ͏ ͏
Giang Tả làm lơ cô, trực tiếp đi vào trong trận pháp. ͏ ͏ ͏
Thế nhưng Giang Tả có chút khó hiểu, khí tức của hắn biến mất rồi? ͏ ͏ ͏
Sau đó Giang Tả cũng không nghĩ nhiều nữa. ͏ ͏ ͏
Lúc này vị tiên tử kia cầm lấy di động, thuận miệng nói: ͏ ͏ ͏
- Gọi điện thoại cho Cửu Tịch sư tỷ, Tả ca ấy đã vào trong. ͏ ͏ ͏
Giang Tả dừng lại trong giây lát: "..." ͏ ͏ ͏
Chi bằng đem người này giết rồi chôn đi. ͏ ͏ ͏
Nhìn thấy Giang Tả ngừng lại, Diệu Ngôn nói: ͏ ͏ ͏
- Này, anh còn vào hay không? Anh không vào tôi cũng không tiện gọi điện thoại. ͏ ͏ ͏
Giang Tả xoay người nhìn Diệu Ngôn: ͏ ͏ ͏
- Gọi được điện thoại cho Cửu Tịch rồi sao? ͏ ͏ ͏
Diệu Ngôn nói: ͏ ͏ ͏
- Vẫn chưa. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhẹ nhàng thở ra, vốn định không để ý tới cô ta nữa. ͏ ͏ ͏
Nhưng mà Diệu Ngôn lại mở miệng lần nữa: ͏ ͏ ͏
- Thế nhưng điện thoại của Cửu Tịch sư tỷ ở chỗ của Thanh Việt sư thúc, Thanh Việt sư thúc sẽ thông tri cho Cửu Tịch sư tỷ. ͏ ͏ ͏
Cô sẽ không nói cho người này biết cô còn có một cái di động khác, có thể chat video với Cửu Tịch sư tỷ. ͏ ͏ ͏
Chủ yếu vẫn là sư tỷ nói nhớ chồng quá, muốn nhìn lén một chút. ͏ ͏ ͏
Giang Tả rất là câm nín: "..." ͏ ͏ ͏
Hắn phi thường không muốn quan tâm tới người này. ͏ ͏ ͏
Lúc này Diệu Ngôn hiếu kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Nghe nói anh biến thành ma pháp sư, là cái loại cực kì lợi hại, liệu có thể thi triển một chút cho tôi xem không? ͏ ͏ ͏
Giang Tả liếc mắt nhìn Diệu Ngôn một cái, nói như thế nào đây? ͏ ͏ ͏
Vẫn luôn không tìm được lý do để động thủ với cô ta. ͏ ͏ ͏
Dù sao cũng là đồng môn sư muội của Tô Kỳ, chủ động động thủ chôn cô ta sẽ có chút khó ăn nói. ͏ ͏ ͏
Hiện tại đối phương đã nói ra, vậy dĩ nhiên không có lý do cự tuyệt. ͏ ͏ ͏
Là tự cô ta muốn xem, chẳng trách người khác được. ͏ ͏ ͏
Cho nên Giang Tả gật đầu đồng ý: ͏ ͏ ͏
- Được. ͏ ͏ ͏
Diệu Ngôn thật cao hứng: ͏ ͏ ͏
- Anh muốn thi triển ma pháp gì? ͏ ͏ ͏
Diệu Ngôn rất hoạt bát, còn là một thiếu nữ cực kì đáng yêu, người bình thường đều sẽ thỏa mãn yêu cầu nho nhỏ của cô. ͏ ͏ ͏
Dù sao cô cũng còn nhỏ. ͏ ͏ ͏
Giang Tả cũng không ngoại lệ: ͏ ͏ ͏
- Phong pháp đi. ͏ ͏ ͏
Diệu Ngôn thực vui vẻ, cô chờ Giang Tả thi triển Phong pháp. ͏ ͏ ͏
Cô lại chưa từng thấy qua ma pháp là như thế nào, tuy rằng rất giống với pháp thuật, nhưng vẫn có rất nhiều chỗ khác nhau. ͏ ͏ ͏
Lúc này Giang Tả búng tay một cái. ͏ ͏ ͏