Chương 1402: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 4 lượt đọc

Chương 1402: Vô Đề

Lúc Giang Tả rời đi, tuyết địa vẫn là tuyết địa kia, trúc ốc vẫn là trúc ốc nọ. ͏ ͏ ͏

Chỉ là không còn thân ảnh của Diệu Ngôn. ͏ ͏ ͏

Nếu ai đó có chút tu vi, đại khái đều có thể cảm tri được hiện tại Diệu Ngôn đang bị chôn sâu dưới tuyết địa. ͏ ͏ ͏

Lúc nãy Giang Tả biểu diễn Phong pháp cho cô ta xem, trực tiếp tiếp cuốn lấy cô ta bay lên trời, thuận tiện đào ra một cái hố sâu bên trong tuyết địa. Chờ đến khi Diệu Ngôn kêu la thảm thiết đủ rồi, Giang Tả liền chôn cô ta xuống dưới.. ͏ ͏ ͏

Tất cả đều vô cùng hoàn mỹ. ͏ ͏ ͏

Diệu Ngôn thân là Nhất giai, đối mặt với ma pháp của Giang Tả, căn bản không có chút sức phản kháng nào. ͏ ͏ ͏

Cho nên, bây giờ, cô ta đang ở sâu trong tuyết địa. ͏ ͏ ͏

Không có nguy hiểm đến tính mạng, nhiều nhất là khó chịu một chút thôi. Lấy thực lực của cô ta, tốn chút thời gian là có thể tự ra được, mà có không ra được cũng chẳng có việc gì. ͏ ͏ ͏

Giang Tả có để đồ lại trên người cô ta, có nằm ở dưới đó mười ngày nửa tháng cũng sẽ không xảy ra chuyện. ͏ ͏ ͏

Về mặt lý thuyết, Giang Tả không bao giờ xuống tay với loại trẻ nít này, nhưng trẻ nít đã tự mình tìm việc, hắn cũng sẽ không khách khí. ͏ ͏ ͏

Giang Tả quả thật đã rời đi, nếu không có Diệu Ngôn ở đây, nhất định hắn sẽ không rời đi. ͏ ͏ ͏

Nhưng nếu Tô Kỳ đã cho người thủ ở trước cửa, vậy không nhất thiết phải đi vào làm gì, lỡ đâu kinh động đến Tô Kỳ khiến cô ấy phải xuất quan, vậy hành động sau này liền trở thành xôi hỏng bỏng không. ͏ ͏ ͏

Đến lúc đó Cổ Mộng quốc đến đây, bọn họ còn làm người thường thế nào được? ͏ ͏ ͏

Thế nhưng trước khi đi hắn có nói với Diệu Ngôn rằng, đừng loạn báo tin. ͏ ͏ ͏

Bấy giờ Diệu Ngôn rất khổ sở, cảm giác không dễ chịu chút nào. ͏ ͏ ͏

Cô, một thiếu nữ đáng yêu mỹ mạo đến như vậy, cư nhiên dám làm ra chuyện quá đáng với cô như thế này. Loại người này sao có thể khiến Cửu Tịch sư tỷ thích đến thế? ͏ ͏ ͏

Thật là ăn may mà. ͏ ͏ ͏

Đợi qua một lát Diệu Ngôn mới từ dưới lòng đất chui lên, chủ yếu vẫn là muốn đối phương rời khỏi mới bò ra ngoài. ͏ ͏ ͏

Nếu ra sớm quá, đối phương lại muốn biểu diễn cho cô xem thì không hay. ͏ ͏ ͏

Khi ra ngoài, phát hiện Giang Tả cũng không có vào nhà, Diệu Ngôn liền thở phào nhẹ nhõm. ͏ ͏ ͏

Lúc này cái điện thoại có thể chat video đã đi đâu mất tiêu. ͏ ͏ ͏

Thế nhưng cô lại không hiểu vì sao Cửu Tịch sư tỷ lại muốn làm như thế, muốn xem thì cứ xem thôi, làm bộ làm tịch với mọi người như vậy để làm gì, cũng không bảo cô trốn nữa. ͏ ͏ ͏

Càng không có bảo cô ngăn cản. ͏ ͏ ͏

Không thể nào hiểu nổi một sư tỷ đã kết hôn. ͏ ͏ ͏

Vẫn là độc thân tốt hơn. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

Hôm nay Liễu Hàn ngồi ở trong đại sảnh, hắn có chút tò mò, sao hôm nay con gái hắn còn chưa ra ngoài? ͏ ͏ ͏

Không ăn cơm? ͏ ͏ ͏

Phải biết rằng tu vi con gái hắn không cao, vẫn phải ăn cơm. ͏ ͏ ͏

Nếu con gái muốn ăn cơm, hắn làm cha dĩ nhiên sẽ ở bên cạnh. ͏ ͏ ͏

Chỉ là hôm nay sao lại chậm chạp chưa ra. ͏ ͏ ͏

Lúc này, một vị tiên tử trẻ tuổi bưng cơm đến, hiếu kì hỏi: ͏ ͏ ͏

- Y Y đâu? ͏ ͏ ͏

Liễu Hàn lắc đầu: ͏ ͏ ͏

- Có thể vẫn chưa dậy, hoặc đang mải tu luyện. ͏ ͏ ͏

Tiên tử này còn rất trẻ, tu vi cũng không phải rất cao, xung quanh Ngũ giai. ͏ ͏ ͏

Gả cho Liễu Hàn, đây quả thật là một việc ngoài ý muốn. ͏ ͏ ͏

Tiên tử tự nhiên là mẹ ruột của Liễu Y Y, Uyển Cầm tiên tử. ͏ ͏ ͏

Uyển Cầm nói: ͏ ͏ ͏

- Y Y nói hôm nay muốn lên ăn cơm sáng, không lý nào lại đi tu luyện, em đi xem. ͏ ͏ ͏

Liễu Hàn nói: ͏ ͏ ͏

- Nhẹ chút thôi, nếu đang tu luyện thì kệ nó, chúng ta ăn trước. ͏ ͏ ͏

Ứng tiếng đáp lời xong, Uyển Cầm tiên tử liền đi về phía phòng Liễu Y Y. ͏ ͏ ͏

Bọn họ ở trên núi, là một viện tử không lớn cũng không nhỏ. ͏ ͏ ͏

Tuy rằng có chút phục cổ, nhưng vẫn mang phong cách hiện đại ͏ ͏ ͏

Chủ yếu là cha mẹ Liễu Y Y đều xem như người cổ đại, nếu không phải cô không thích, không chừng nơi này ngay cả internet cũng không có. ͏ ͏ ͏

Người già không bao giờ theo kịp thời đại. ͏ ͏ ͏

Liễu Y Y chính là đánh giá cha mẹ mình như thế. ͏ ͏ ͏

Nếu người ngoài đánh giá Liễu Hàn như thế, không chết cũng bị lột da, thế nhưng lại là con gái của mình, hắn còn biết làm gì? Hắn còn cảm thấy con gái mình đã bị dạy hư, thế nhưng lại hoàn toàn bó tay hết cách. ͏ ͏ ͏

Anh phải theo ý nó, nếu không rất dễ nảy sinh cãi vã. ͏ ͏ ͏

Lần trước cô không chịu học kiếm, người lớn đến chừng đó rồi mà mới chỉ có chút xíu tu vi. Cho nên dưới cơn giận dữ, hắn liền mang theo đạo lữ ra ngoài du lịch. ͏ ͏ ͏

Vốn dĩ muốn tạo chút áp lực tâm lý cho con gái mình, ai ngờ dường như nó lại càng vui vẻ hơn, tu vi cũng tiến bộ vượt bậc. ͏ ͏ ͏

Đột phá được Tam giai. ͏ ͏ ͏

Nhớ đến việc đó, Liễu Hàn cũng chỉ biết lắc đầu thở dài. ͏ ͏ ͏

Lúc này hắn bỗng nhiên đứng lên. ͏ ͏ ͏

Lão bà vừa mới truyền âm cho hắn, nói hình như con gái xảy ra vấn đề. ͏ ͏ ͏

Làm cho Liễu Hàn bị dọa sợ. ͏ ͏ ͏

Không có khả năng, hắn vẫn luôn ở nhà, nếu có địch tập kích, hắn nhất định sẽ biết. ͏ ͏ ͏

Không có nghĩ nhiều, hắn trực tiếp đi tới phòng Liễu Y Y. ͏ ͏ ͏

Vừa mới tới hắn đã hỏi ngay: ͏ ͏ ͏

- Y Y làm sao vậy? ͏ ͏ ͏

Uyển Cầm lo lắng nói: ͏ ͏ ͏

- Vẫn chưa tỉnh lại, em đã thử qua rất nhiều biện pháp, đều không được, Y Y giống như hôn mê. ͏ ͏ ͏

Liễu Hàn nói: ͏ ͏ ͏

- Đừng nóng vội, để anh nhìn xem. ͏ ͏ ͏

Hắn đến cạnh mép giường, phát hiện sắc mặt con gái hắn có chút tái nhợt, nhưng có vẻ như không có trở ngại gì. ͏ ͏ ͏

Sau đó hắn vươn tay thử thăm dò mạch tượng, lại tiếp tục kiểm tra linh khí, không có bất kì vấn đề gì. ͏ ͏ ͏

Thật giống như ngủ một cách bình thường vậy. ͏ ͏ ͏