Chương 1403: Vô Đề
Liễu Hàn nhíu mày, tiếp tục thử đánh thức Y Y, quả nhiên không phản ứng chút nào. ͏ ͏ ͏
Chờ đến lúc hắn thu tay lại, Uyển Cầm lập tức hỏi ngay: ͏ ͏ ͏
- Nó sao thế? ͏ ͏ ͏
Liễu Hàn lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Kiểm tra không ra, anh phải đến Thiên Linh Cửu Phong. ͏ ͏ ͏
Có thể nói, y thuật tối cao trong giới tu luyện nằm ở Thiên Linh Cửu Phong. ͏ ͏ ͏
Về mặt lý thuyết, ắt hẳn chỗ đó phải có biện pháp. ͏ ͏ ͏
Sau đó Liễu Hàn nói: ͏ ͏ ͏
- Anh sẽ đi nhanh về nhanh, em trông chừng Y Y. ͏ ͏ ͏
Nói xong lập tức bước vào trong không gian chi môn. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏
Lúc này Chung Dịch Dương cũng chuẩn bị xong thức ăn ngon, hắn cần đi một chuyến đến nhà của Liễu Y Y. ͏ ͏ ͏
Nhưng lần này không phải đến tìm cha của Liễu Y Y. ͏ ͏ ͏
Đi mấy lần chẳng được hiệu quả gì, ngược lại còn bị giáo dục. ͏ ͏ ͏
Hắn quyết đoán không đi nữa. ͏ ͏ ͏
Còn không bằng tiếp tục nghiên cứu đao pháp của hắn, thuận tiện học nấu ăn. ͏ ͏ ͏
Điều đáng tiếc duy nhất nhất là, đến lúc đó hắn nhất định sẽ bị sư phụ treo lên đánh. ͏ ͏ ͏
Ngẫm lại, vẫn là luyện thành kiếm ý để báo cáo lên trên mới là tốt nhất. ͏ ͏ ͏
Còn về hôm nay, chủ yếu là do Liễu tỷ phân phó bọn họ làm chút thức ăn ngon, bời vì trù nghệ của mẹ cô quả thật không ra gì. ͏ ͏ ͏
Liễu tỷ muốn ăn, dĩ nhiên Chung Dịch Dương sẽ không cự tuyệt, nhất định sẽ tung ra nguyên liệu nấu ăn tốt nhất cũng như kĩ thuật sở trường nhất. ͏ ͏ ͏
Chỉ cần chờ đến giữa trưa là xong. ͏ ͏ ͏
Lúc Chung Dịch Dương rời đi, hắn có dặn dò mấy nhân viên phục vụ: ͏ ͏ ͏
- Gần đây thiếu nhân viên chạy hàng, cứ yên tâm đợi, lúc đi ra ngoài ngửi thấy hương hoa thì cố gắng đừng hít nhiều. ͏ ͏ ͏
Tất cả mọi người đều gật đầu. ͏ ͏ ͏
Bọn họ cũng biết ông chủ của mình không phải người bình thường, không cho bọn họ đi ra ngoài nhất định là có thâm ý khác. ͏ ͏ ͏
Còn về hương hoa, quả thật không biết từ đâu xuất hiện rất nhiều hoa cực thơm, mà trước mắt bên trong tiệm vẫn chưa có. ͏ ͏ ͏
Chẳng qua bọn họ cũng không có hỏi nhiều, dù sao chỉ cần biết như thế là đủ rồi, có hỏi cũng sẽ không có đáp án. ͏ ͏ ͏
Hy vọng duy nhất, chính là sẽ không gặp phải trở ngại nào. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏
Gần đến giữa trưa, Chung Dịch Dương đi tới nhà Liễu Y Y. ͏ ͏ ͏
Chỉ là hôm nay rất kỳ quái, đáng lẽ Liễu Y Y hẳn phải ra đón rồi mới đúng, thế nhưng Chung Dịch Dương lại không thấy một bóng người. ͏ ͏ ͏
Gõ gõ cửa, phát hiện cũng không ai đáp lại. ͏ ͏ ͏
Bất đắc dĩ, hắn chỉ có thể tự mình đẩy cửa ra đi vào xem thử. ͏ ͏ ͏
- Tiền bối? Liễu tỷ? ͏ ͏ ͏
Chung Dịch Dương thử kêu lên. ͏ ͏ ͏
Vẫn không thấy ai như cũ. ͏ ͏ ͏
Hắn đặt đồ qua một bên, sau đó định đến phòng của Liễu Y Y xem thử. ͏ ͏ ͏
Không còn cách nào, cũng đâu thể đến phòng của hai vị tiền bối xem trước đâu? ͏ ͏ ͏
Hắn không muốn sống nữa chắc? ͏ ͏ ͏
Chỉ là khi đi vào phòng của Liễu Y Y, hắn liền nghe được âm thanh lạ lẫm: ͏ ͏ ͏
- Không được, con bé không còn ý thức, giống như đã mất hồn vậy, nhưng cũng không phải là như thế. Quan sát từ bên ngoài, nó không có bất kì vấn đề gì. ͏ ͏ ͏
Liễu Hàn nói: ͏ ͏ ͏
- Duyên đạo hữu, có biện pháp đánh thức không? ͏ ͏ ͏
Duyên Hạo nói: ͏ ͏ ͏
- Chỉ có thể thử xem. ͏ ͏ ͏
Lúc này Duyên Hạo điểm vào giữa mày Liễu Y Y. ͏ ͏ ͏
Một đạo bạch quang xoay chung quanh giữa mày Liễu Y Y, giống như đang giúp cô đả thông thứ gì đó. ͏ ͏ ͏
Đột nhiên một đạo hắc khí trực tiếp chặt đứt bạch quang, điều này làm cho Duyên Hạo không thể không thu hồi ngón tay. ͏ ͏ ͏
Chỉ là một lát sau, hắn lại động thủ lần nữa. ͏ ͏ ͏
Lần này hắn tăng thêm lực độ, ánh sáng trực tiếp bao phủ cả người Liễu Y Y. ͏ ͏ ͏
Nhưng điều khiến hắn thấy kỳ quái chính là, lần này hắn có làm như thế nào cũng không có tác dụng, hắc khí kia cũng không xuất hiện lại. ͏ ͏ ͏
Sau một lát, Duyên Hạo chỉ có thể thu hồi ngón tay. ͏ ͏ ͏
Cuối cùng lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Không được, nhưng có thể xác định được một chuyện, trên người con bé có thứ gì đó. ͏ ͏ ͏
Uyển Cầm lập tức hỏi: ͏ ͏ ͏
- Hắc khí mới vừa nãy có thể là Mộng yểm hay không? ͏ ͏ ͏
Liễu Hàn lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Không phải, căn bản không phải là khí tức của Mộng yểm. Hơn nữa nếu là Mộng yểm ma tu giấu ở bên trong, sẽ nhận ra rất dễ dàng. ͏ ͏ ͏
Đúng vậy, Mộng yểm có cao thâm đến mấy đều để lại dấu vết, căn bản không có khả năng giấu diếm được Liễu Hàn. ͏ ͏ ͏
Thế nhưng dù sao tình huống của con gái hắn là như thế nào, hắn không có biện pháp gì cả. ͏ ͏ ͏
Ngay cả đã mời đạo hữu cực kì có uy vọng từ Thiên Linh Cửu Phong tới, vẫn không có biện pháp nào như cũ. ͏ ͏ ͏
Điều này làm cho hắn có chút bực bội. ͏ ͏ ͏
Dù sao là cái gì đã làm cho con gái hắn ngủ say không dậy nổi? ͏ ͏ ͏
Duyên Hạo nói: ͏ ͏ ͏
- Tôi đi tìm một đạo hữu thông thạo phương diện này đến đây, hẳn là sẽ có biện pháp. ͏ ͏ ͏
Liễu Hàn nói: ͏ ͏ ͏
- Làm phiền đạo hữu. ͏ ͏ ͏
Lúc này Chung Dịch Dương đi đến, hỏi: ͏ ͏ ͏
- Các vị tiền bối, Liễu tỷ đã xảy ra chuyện sao? ͏ ͏ ͏