Chương 1404: Vô Đề
Liễu Hàn liếc mắt nhìn Chung Dịch Dương một cái, nói: ͏ ͏ ͏
- Không phải chuyện của cậu, xuống núi đi. ͏ ͏ ͏
Liễu Hàn chính là đại cao thủ, đối mặt với hắn làm Chung Dịch Dương có áp lực rất lớn. ͏ ͏ ͏
Nhưng hắn vẫn căng da đầu hỏi tiếp: ͏ ͏ ͏
- Vãn bối có quen một vị đạo hữu, có lẽ có thể cứu Liễu tỷ. ͏ ͏ ͏
Liễu Hàn cười lạnh một tiếng, cực kì không thèm để ý: ͏ ͏ ͏
- Mới có tí tuổi đầu thì quen biết được ai? Quả thực nói quàng nói xiên, xuống núi đi. ͏ ͏ ͏
Lúc nói đến câu cuối, cả người Liễu Hàn đều tản mát ra uy thế, tu sĩ bình thường căn bản không cách nào chống cự nổi. ͏ ͏ ͏
Chung Dịch Dương cảm giác áp lực rất lớn, đối mặt với uy thế của Liễu Hàn, hắn theo bản năng phát ra đao ý, đao ý này quay chung quanh hắn, cư nhiên cứng rắn chống đỡ được một tia uy thế của Liễu Hàn. ͏ ͏ ͏
Chung Dịch Dương nói: ͏ ͏ ͏
- Tiền bối, ngài quá coi thường người khác. ͏ ͏ ͏
Đối với Chung Dịch Dương, Liễu tiền bối xem thường hắn chính là xem thường Phá Hiểu. ͏ ͏ ͏
Hoặc có thể nói, người có tu vi cao đều sẽ theo bản năng xem thường người khác. ͏ ͏ ͏
Phá Hiểu cũng rất lợi hại, nhưng Phá Hiểu không giống thế. ͏ ͏ ͏
Bởi vì Phá Hiểu hoàn toàn không để mắt tới ai, nhưng cũng không có khinh thường bất kì ai. ͏ ͏ ͏
Thực mâu thuẫn, nhưng cũng không mâu thuẫn. ͏ ͏ ͏
Thật giống như Phá Hiểu chướng mắt đao công của hắn nhưng lại không chướng mắt con người hắn, lúc truyền tuyệt thế đao pháp chưa bao giờ để ý đến tu vi hay tư chất của hắn. ͏ ͏ ͏
Loại cảm giác này thật giống như Phá Hiểu bao trùm phía trên mọi người, lại như thể hòa lẫn vào giữa mọi người. ͏ ͏ ͏
Một cảm giác thật kì diệu. ͏ ͏ ͏
Liễu Hàn nhíu mày, quả nhiên lá gan của tên này không nhỏ. ͏ ͏ ͏
Thế nhưng đao ý của nó thật bất phàm, là học ở đâu? ͏ ͏ ͏
Liễu Hàn vốn định trực tiếp đưa Chung Dịch Dương xuống núi, thế nhưng Uyển Cầm lại ngăn trở. ͏ ͏ ͏
Liễu Hàn khó hiểu: ͏ ͏ ͏
- Anh cũng sẽ không thương tổn nó, em làm cái gì? ͏ ͏ ͏
Uyển Cầm nhìn Liễu Hàn, nghiêm túc nói: ͏ ͏ ͏
- Cái này có xem như mắt chó nhìn người thấp không? ͏ ͏ ͏
Nghe một câu như thế khiến Duyên Hạo rất giật mình, có kiểu nói chồng mình như thế sao? ͏ ͏ ͏
Những lời này Liễu Hàn cũng từng nghe qua rồi, nhưng trong nháy mắt lúc hắn phản ứng lại, đồng tử liền không khỏi co rút lại. ͏ ͏ ͏
Hắn nhớ tới câu nói kia, ánh mắt ông đủ để quyết định sinh tử con gái ông. ͏ ͏ ͏
Hắn khó có thể tin nhìn Chung Dịch Dương, lẩm bẩm tự nói: ͏ ͏ ͏
- Thu hồi ánh mắt khinh thị kia lại đi, ánh mắt ông đủ để quyết định sinh tử con gái ông? ͏ ͏ ͏
Liễu Hàn vẫn không thể tin được, chẳng lẽ lời này là ám chỉ Chung Dịch Dương? ͏ ͏ ͏
Sao có thể? ͏ ͏ ͏
Thằng nhóc này có thể nhận thức người mà khiến Liễu Hàn hắn cũng phải nhũn chân, muốn quỳ xuống triều bái hay sao? ͏ ͏ ͏
Thế nhưng hắn không thể không thừa nhận, bản thân mình chính là mắt chó nhìn người thấp. ͏ ͏ ͏
Mà La Ảnh cũng từng cảnh báo qua, làm càng nhiều càng dễ hại chết con gái mình. ͏ ͏ ͏
Cuối cùng Liễu Hàn thở dài, nói với Chung Dịch Dương: ͏ ͏ ͏
- Tìm hắn đến đây đi. ͏ ͏ ͏
Chung Dịch Dương vui vẻ, chỉ cần Phá Hiểu chịu tới, khẳng định vấn đề không lớn. ͏ ͏ ͏
Duyên Hạo có chút khó hiểu, thế nhưng hắn vẫn liên hệ với đạo hữu trong nghề, còn đối phương có tới hay không thì hắn không có cách nào. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏
Giang Tả muốn đi chung quanh nhìn xem thử, nhưng di động của hắn cứ rung liên hồi, nghĩ là có người trong nhóm muốn tìm hắn. ͏ ͏ ͏
Thế nhưng Giang Tả cũng không bỏ lơ, dù sao gần đây rất dễ xảy ra chuyện ͏ ͏ ͏
Lấy di dộng ra nhìn, quả nhiên là như thế. ͏ ͏ ͏
Là Chung Dịch Dương đang tìm hắn.. ͏ ͏ ͏
Chung lão bản: "@Phá Hiểu, Phá Hiểu đạo hữu có ở đây không? Liễu tỷ hôn mê bất tỉnh, người tới từ Thiên Linh Cửu Phong cũng không có biện pháp. Đạo hữu có thể hay không?" ͏ ͏ ͏
Lục Nguyệt Tuyết: "Hôn mê bất tỉnh? Y Y làm sao vậy?" ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn tiên tử: "Cái loại người sáng lòa đến mức khiến người ta mù cả mắt cũng sẽ hôn mê bất tỉnh?" ͏ ͏ ͏
Có vài lần Mặc Ngôn muốn đi vào trong Mộng cảnh của Liễu Y Y, thế nhưng chưa lần nào thành công, quả thực là sáng mù mắt. ͏ ͏ ͏
Chưa bao giờ thấy qua loại tình huống này. ͏ ͏ ͏
Vốn dĩ muốn giao lưu cảm tình, thật đáng tiếc. ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử: "Không gọi được điện thoại cho Phá Hiểu đạo hữu sao?" ͏ ͏ ͏
Chung lão bản: "Không gọi được." ͏ ͏ ͏
Phá Hiểu: "Hôn mê bất tỉnh? Còn gì nữa không?" ͏ ͏ ͏
Nhìn thấy Phá Hiểu xuất hiện, Chung Dịch Dương đặc biệt kích động, nhưng còn gì không nhỉ? ͏ ͏ ͏
Hình như không có. ͏ ͏ ͏
Cuối cùng Chung Dịch Dương trả lời lại: "Thoạt nhìn giống ngủ say có được tính không?" ͏ ͏ ͏
Phá Hiểu: "Tính, bảo ma tu Mặc Ngôn cùng Hắc Bào ma tu đi qua nhìn xem." ͏ ͏ ͏
Chung Dịch Dương lập tức hỏi: "Phá Hiểu đạo hữu muốn đến đây sao?" ͏ ͏ ͏
Phá Hiểu: "Có hơi xa, cần chút thời gian." ͏ ͏ ͏
Nhìn thấy Phá Hiểu nói sẽ đến, Chung Dịch Dương liền an tâm rồi. ͏ ͏ ͏
Lát sau Giang Tả cũng không quan tâm tới trong nhóm nữa, hắn cần đến Giang Thành, Liễu Y Y lâm vào hôn mê cũng không phải là chuyện gì tốt. ͏ ͏ ͏
Thời điểm khác còn đỡ, bây giờ rất khó nói. ͏ ͏ ͏
Lát sau Giang Tả liền gọi điện cho Kiếm Thập Tam. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam hỏi: ͏ ͏ ͏
- Tiểu hữu có việc? ͏ ͏ ͏
Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Cổ Mộng quốc sắp đến đây rồi, đến Giang thành cùng tôi đi. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam đồng ý. ͏ ͏ ͏
Hắn hiểu được vì sao Giang Tả muốn mang theo hắn, chủ yếu là để "hợp pháp". ͏ ͏ ͏