Chương 1411: Vô Đề
Ngũ Quang Thập Sắc Tông không dễ chọc, người khác không biết, Liễu Hàn rất rõ ràng. ͏ ͏ ͏
Đó là môn phái truyền thừa đã lâu, đừng thấy bọn họ ít người, có đôi khi bọn họ làm ra những chuyện khiến người khác phải tim đập chân run. ͏ ͏ ͏
Tuy có hơi bực mình nhưng Liễu Hàn vẫn không làm gì, không phải nói người kia đã đến rồi sao? ͏ ͏ ͏
Cứ đứng yên quan sát là được rồi. ͏ ͏ ͏
Nếu thật sự lãng phí thời gian của hắn, hắn sẽ làm cho đám nhóc này biết, cái gì gọi là nghiêm cẩn. ͏ ͏ ͏
Lão giả đầu bạc và Duyên Hạo cũng nhíu mày, bọn họ cũng cảm giác mấy tên nhóc này đang nghịch phá. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏
Lúc này Giang Tả đã đi vào trong sân nhà Liễu Y Y. ͏ ͏ ͏
- Có một cổ khí tức không hề yếu, là kiếm tu Cửu giai. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam nói. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Thực bình thường. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam gật đầu: ͏ ͏ ͏
- Ừ, là... ͏ ͏ ͏
Vốn dĩ Kiếm Thập Tam cũng muốn nói là ta cũng thấy thế, nhưng mà ngẫm lại, chính mình nếu giao đấu cũng sẽ có chút cố sức, liền không có mặt mũi nào nói tiếp. ͏ ͏ ͏
Dù sao, những gì là bình thường trong mắt Giang Tả có khi không quá bình thường. ͏ ͏ ͏
Sau đó Kiếm Thập Tam lại nói: ͏ ͏ ͏
- Bên trong có mấy người kia. ͏ ͏ ͏
Giang Tả gật đầu: ͏ ͏ ͏
- Ừ, tôi có gọi thêm một nhóm tới. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam nói: ͏ ͏ ͏
- Bọn họ thừa nhận nổi sao? ͏ ͏ ͏
Giang Tả tự nhiên biết Kiếm Thập Tam đang nói cái gì, khí thế hiện tại của hắn không phải người bình thường có thể thừa nhận. ͏ ͏ ͏
- Vấn đề không lớn, những người đó không có gì đáng nói, chỉ có tâm đủ lớn. Tôi đã bảo bọn họ nhắm mắt lại, chẳng qua tám phần là không ăn thua gì. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nói thật bình tĩnh. ͏ ͏ ͏
Nếu như vậy, Kiếm Thập Tam cũng không nói gì nữa. ͏ ͏ ͏
Sau đó hai người trực tiếp đi về phía phòng của Liễu Y Y. ͏ ͏ ͏
Đối với bọn họ mà nói, sẽ không có chuyện lạc đường hay không quen đường như vừa nói. ͏ ͏ ͏
Khí tức ở nơi đó, muốn đến còn không phải rất dễ dàng sao? ͏ ͏ ͏
Lúc này Liễu Hàn cũng nhíu mày: ͏ ͏ ͏
- Kiếm tu rất cường đại. ͏ ͏ ͏
Liễu Hàn hỏi Chung Dịch Dương: ͏ ͏ ͏
- Bằng hữu của các người là một kiếm tu Bát giai? ͏ ͏ ͏
Chung Dịch Dương lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Không phải. ͏ ͏ ͏
- Là siêu cấp đại lão 9.9. ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn bổ sung một câu. ͏ ͏ ͏
Liễu Hàn: "..." ͏ ͏ ͏
Duyên Hạo: "..." ͏ ͏ ͏
Lão giả đầu bạc: "..." ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử: "..." ͏ ͏ ͏
Lục Nguyệt Tuyết: "..." ͏ ͏ ͏
Biên Hải Đao Khách: "..." ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏
Tất cả mọi người đều muốn giết chết Mặc Ngôn. ͏ ͏ ͏
Cô câm miệng đi được không? ͏ ͏ ͏
Liễu Hàn cũng tức giận, người của Ngũ Quang Thập Sắc Tông quả nhiên vẫn luôn khiến người ta thật chán ghét. ͏ ͏ ͏
Cái đứa nhỏ này càng khiến cho người ta muốn động thủ. ͏ ͏ ͏
Cũng không biết Thiên Dương Đạo Nhân giáo dục kiểu gì, sao có thể còn sống tới bây giờ? ͏ ͏ ͏
Loại người này, cư nhiên không có bị người ta đánh chết, thật là kỳ tích. ͏ ͏ ͏
Đương nhiên, nếu có Dương Đạo Nhân ở đây, hắn sẽ nói: Không liên quan tới tôi. ͏ ͏ ͏
Lúc này Xích Huyết Đồng Tử cũng nói: ͏ ͏ ͏
- Tiền bối, quả thực Phá Hiểu đạo hữu không phải Bát giai, ngẫm lại mới qua ba tháng, hẳn là Tứ giai. ͏ ͏ ͏
Sau đó những người khác phối hợp gật đầu. ͏ ͏ ͏
Đặc biệt là mọi người đều nhắm mắt lại. ͏ ͏ ͏
Cái này làm cho nhưng người còn lại cảm thấy thực quỷ dị. ͏ ͏ ͏
Ba tháng, cho nên Tứ giai? ͏ ͏ ͏
Logic kiểu gì thế? ͏ ͏ ͏
Chẳng qua bọn họ cũng không nghĩ nhiều mà bắt đầu nhìn chằm chằm vào cửa, bởi vì tất cả mọi người cảm giác được, sắp có người xuất hiện trước cửa. ͏ ͏ ͏
Đúng vậy, trước cửa thấp thoáng hai bóng người. ͏ ͏ ͏
Bọn họ sóng vai đi đến. ͏ ͏ ͏
Ánh mắt đầu tiên của bọn Liễu Hàn là nhìn về phía Kiếm Thập Tam, chủ yếu là do Kiếm Thập Tam tản ra kiếm ý, nên mới theo bản năng chú mục vào hắn. ͏ ͏ ͏
Nhưng rất nhanh sau đó, bọn họ liền quay đầu nhìn về phía người bên cạnh, mà trong nháy mắt lúc nhìn vào hắn... ͏ ͏ ͏
Tất cả mọi người cảm giác trong đầu nổ vang. ͏ ͏ ͏
Ong ~ ͏ ͏ ͏
Trong đầu Uyển Cầm trống rỗng, tiếp theo cả người run rẩy, thân thể theo bản năng mềm xuống. ͏ ͏ ͏
Thật đáng sợ, sợ hãi đang tràn ngập cô. ͏ ͏ ͏
Làm cô khó có thể thừa nhận. ͏ ͏ ͏
Nếu không phải Liễu Hàn ở một bên đỡ lấy, rất có thể cô đã trực tiếp tê liệt quỳ xuống mặt đất. ͏ ͏ ͏
Liễu Hàn cũng kinh hãi không thôi, hiện tại hắn đã cúi đầu, ở trước mặt người kia, chính mình trở nên nhỏ bé đáng sợ. ͏ ͏ ͏
Thậm chí có loại cảm giác muốn thần phục. ͏ ͏ ͏