Chương 1412: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 4 lượt đọc

Chương 1412: Vô Đề

Cái loại cảm giác này làm hắn rất khó chịu, thế nhưng vô pháp phản kháng. ͏ ͏ ͏

Hắn chợt nghĩ đến câu nói mà không biết người nào đã nói với hắn, rằng khi hắn nhũn chân, thậm chí muốn quỳ xuống đất triều bái, con gái hắn liền được cứu rồi. ͏ ͏ ͏

Đáng sợ, khủng bố, trên đời này cư nhiên thật sự có loại người này. ͏ ͏ ͏

Mà lúc nhìn thấy người kia rồi, bấy giờ Liễu Hàn lại không dám nói lời nào. ͏ ͏ ͏

Bởi vì đối phương không có cho hắn nói chuyện. ͏ ͏ ͏

Duyên Hạo cùng lão giả đầu bạc kia cũng cúi đầu, trong lòng bọn họ sợ hãi, thậm chí muốn chạy trốn, chính là không động đậy nổi, cũng không dám động. ͏ ͏ ͏

Đối mặt người kia, bọn họ cảm giác bản thân muốn chết đi. ͏ ͏ ͏

Sau đó bọn họ nhìn những tiểu bối đang nhắm hai mắt đó. ͏ ͏ ͏

Bọn họ nằm mơ cũng không thể tưởng tượng nổi, mấy tên nhóc trẻ người non dạ này lại có thể thỉnh ra được một người khủng bố đến như thế. ͏ ͏ ͏

Nếu đối phương đã khủng bố như thế, sao các người không nói sớm một chút, nói sớm một chút thì bọn tôi đã đi ngay rồi. ͏ ͏ ͏

À đúng rồi, ma tu kia có nói, siêu cấp đại lão 9.9. ͏ ͏ ͏

Má nó chứ, lần sau có thể nói nghiêm túc một chút, đáng tin một chút hay không? ͏ ͏ ͏

Có thể nhấn mạnh thêm mấy lần thì càng tốt. ͏ ͏ ͏

Liễu Hàn cũng là chua xót không thôi, hắn nằm mơ cũng không nghĩ tới, Chung Dịch Dương sẽ mời được người như thế này. ͏ ͏ ͏

Nếu sớm biết như thế, hắn cũng không đến mức mắt lạnh nhìn người. ͏ ͏ ͏

Ngoại trừ đám người Xích Huyết Đồng Tử, Giang Tả căn bản không thèm để ý đến người khác, chỉ là khi hắn đi đến cạnh mép giường Liễu Y Y, có một vị lão giả bước ra chặn đường hắn. ͏ ͏ ͏

- Tránh. ͏ ͏ ͏

Nghe thanh âm như thế, trong lòng lão giả đầu bạc run lên, phảng phất mới vừa cận kề cái chết. ͏ ͏ ͏

Thanh âm hắn trở nên run rẩy: ͏ ͏ ͏

- Vâng, vâng thưa tiền bối. ͏ ͏ ͏

Mặc Ngôn ở một bên đặc biệt tò mò. ͏ ͏ ͏

Phá Hiểu đại lão tuy rằng là đại lão 9.9, nhưng rõ ràng vừa mới nãy cái tên tóc bạc kia rất kiêu ngạo, sao giờ lại không thấy dỗi mấy câu nữa rồi? ͏ ͏ ͏

Cô còn muốn xem kịch mà? ͏ ͏ ͏

Nhưng lúc nói chuyện hắn cũng đang run rẩy, là nhìn thấy thứ gì khủng bố sao? ͏ ͏ ͏

Phá Hiểu đại lão không cho xem, có phải Phá Hiểu đại lão đã xảy ra biến hóa gì hay không? ͏ ͏ ͏

Tỷ như nữ tính hóa? ͏ ͏ ͏

Cái này quả thật rất tổn hại uy nghiêm. ͏ ͏ ͏

Nhưng thật muốn nhìn một chút quá. ͏ ͏ ͏

Ừ, liền liếc mắt ngắm một cái, chỉ một chút thôi, đến lúc đó vẽ ra đem đi bán. ͏ ͏ ͏

Nhất định sẽ có giá trên trời. ͏ ͏ ͏

Ừ, vậy xem một cái đi, mọi người đều không biết. ͏ ͏ ͏

Ma tu Mặc Ngôn mình thật là cơ linh. ͏ ͏ ͏

Sau đó Mặc Ngôn che mặt mình lại, giữa kẽ hở của những ngón tay mở mắt nhìn một chút. ͏ ͏ ͏

Rất nhanh, cô nhìn thấy Phá Hiểu. ͏ ͏ ͏

Trong nháy mắt đó, Mặc Ngôn đùng đùng quỳ xuống, còn không cẩn thận kéo theo Lục Nguyệt Tuyết bên cạnh. ͏ ͏ ͏

Lục Nguyệt Tuyết hoảng sợ nhanh chóng mở mắt ra nhìn, sau đó cũng quỳ xuống, lúc quỳ xuống đụng phải Xích Huyết Đồng Tử, Xích Huyết Đồng Tử bèn mở mắt ra. ͏ ͏ ͏

Không có gì nghi vấn, cũng quỳ xuống, sau đó ảnh hưởng tới Chung Dịch Dương, Chung Dịch Dương ảnh hưởng tới Biên Hải Đao Khách, Biên Hải Đao Khách ảnh hưởng tới Hắc Bào ma tu. ͏ ͏ ͏

Mọi người cùng nhau quỳ. ͏ ͏ ͏

Má nó, liên quan gì tới tôi chứ? Hắc Bào ma tu thật phẫn nộ, hắn phát hiện là do Mặc Ngôn cầm đầu. ͏ ͏ ͏

Nhưng cùng với phẫn nộ là run rẩy sợ hãi. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

Nhìn thấy đám người Mặc Ngôn nhất tề quỳ xuống, còn đặc biệt chật vật, Giang Tả cũng không biết nói cái gì. ͏ ͏ ͏

Dù sao ngay từ đầu hắn đã đoán được. ͏ ͏ ͏

Những người này căn bản là không an phận. ͏ ͏ ͏

Lúc này Mặc Ngôn đã cúi đầu, cô sắp dán cả người lên trên đất mà vẫn mở miệng hỏi: ͏ ͏ ͏

- Phá Hiểu đại lão, này... cái này chính là uy thế 9.9 sao? ͏ ͏ ͏

Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

- 9.9? Tính toán đâu ra đấy thật. ͏ ͏ ͏

Nếu 9.8 được xem là đại cảnh giới đại đạo giả, như vậy 9.9 được xưng là Chí cao cũng không quá. ͏ ͏ ͏

Chẳng qua hai cảnh giới này đã vượt qua Cửu giai rồi. ͏ ͏ ͏

Cửu giai căn bản không thể nào sánh bằng ͏ ͏ ͏

Giang Tả cũng không quản những người đó, tiếp tục đến bên mép giường Liễu Y Y. ͏ ͏ ͏

Giang Tả không nhìn đám người Mặc Ngôn, bọn họ cũng liền thở phào nhẹ nhõm. ͏ ͏ ͏

Xích Huyết Đồng Tử nhỏ giọng nói: ͏ ͏ ͏

- Lục Nguyệt Tuyết, cô kéo tôi làm gì? ͏ ͏ ͏

Lục Nguyệt Tuyết rất tức giận, hiện tại cô đang đè lên đầu Mặc Ngôn, cương quyết không cho cô ta đứng lên. ͏ ͏ ͏

Thôi được, tất cả mọi người đều biết, dù sao ngay từ ban đầu mọi người đều biết người nào đó sẽ nhìn lén. ͏ ͏ ͏

Nhưng không một ai ngờ được nhìn vào Phá Hiểu sẽ là loại cảm giác này. ͏ ͏ ͏

Có cần khủng bố vậy không? ͏ ͏ ͏

Lúc này thì đám Liễu Hàn cũng phải bội phục mấy đứa nhóc kia, đã thành ra như thế còn dám nhỏ giọng nói chuyện với nhau, hơn nữa còn hoàn toàn không sợ bị người kia nghe được. ͏ ͏ ͏

Gan lớn vậy sao? ͏ ͏ ͏

Giang Tả chỉ liếc mắt nhìn Liễu Y Y một cái, sau đó nói: ͏ ͏ ͏

- Chung Dịch Dương, lại đây. ͏ ͏ ͏

Chung Dịch Dương nghe thấy Phá Hiểu kêu hắn, trong lòng nhũn ra. ͏ ͏ ͏

Nhưng không đi thì không được. ͏ ͏ ͏

Chỉ có thể miễn cưỡng tiến lên, sau đó cúi đầu lê bước đến bên cạnh Phá Hiểu. ͏ ͏ ͏

Căn bản là không dám ngẩng đầu nhìn Phá Hiểu. ͏ ͏ ͏

Giang Tả lấy ra một quả chứa đựng pháp bảo đưa cho Chung Dịch Dương. ͏ ͏ ͏

Chung Dịch Dương tiếp nhận pháp bảo nhưng có chút không hiểu, tình huống gì đây? ͏ ͏ ͏

Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

- Tây Môn Xuy Hỏa cho tôi, hẳn cậu biết đây là cái gì, tôi giao cho cậu. ͏ ͏ ͏