Chương 1414: Vô Đề
Giang Tả nhíu mày: ͏ ͏ ͏
- Tai nạn? Có quan hệ với Cổ Mộng quốc sao? ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam trực tiếp phủ định: ͏ ͏ ͏
- Không có, bọn họ suy đoán có quan hệ với Thiên Bi Thần Chiến. ͏ ͏ ͏
Giang Tả kinh ngạc, có vẻ như vấn đề rất nghiêm trọng. ͏ ͏ ͏
Sự xuất hiện của Vạn Linh thạch có quan hệ với Thiên Bi Thần Chiến, cũng đâu thể trong một thời gian ngắn liền khai triển Thiên Bi Thần Chiến chứ? ͏ ͏ ͏
Hẳn là không đến mức đó đi? ͏ ͏ ͏
Phải biết rằng đời trước hắn chưa từng nghe đến chuyện này. Huống hồ cái loại chiến dịch như Thiên Bi Thần Chiến, cũng đâu phải 100 năm là đánh xong? ͏ ͏ ͏
Thời điểm hắn xuất thế, tu luyện giới vẫn thực phồn vinh. Cho dù sau này không dám chắc, thì 100 năm trước khẳng định không có Thiên Bi Thần Chiến. ͏ ͏ ͏
Chỉ là, hiện tại cái gì cũng thay đổi, có thể đến sớm hay không cũng không chắc được. ͏ ͏ ͏
Giang Tả lại hỏi: ͏ ͏ ͏
- Cần bao lâu? ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam nói: ͏ ͏ ͏
- Mấy ngày nay là không có khả năng ra ngoài. Theo như lời bọn họ nói, Vạn Linh thạch có chút quan hệ với Vạn Diệp Tiên Linh. Nếu không chuẩn bị tốt sẽ rất dễ xảy ra chuyện. Cho nên trong thời gian ngắn, đừng nói là ra ngoài, ngay cả thời gian rảnh cũng không có. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nghe xong liền sửng sốt, nói như vậy... hắn tự do? ͏ ͏ ͏
Là chuyện đáng để vui vẻ, thế nhưng đến tận mấy ngày không được nhìn thấy Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏
Lát sau lại nghe Kiếm Thập Tam hỏi: ͏ ͏ ͏
- Tiểu hữu có rảnh không? ͏ ͏ ͏
Giang Tả khó hiểu: ͏ ͏ ͏
- Có. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ không ở, thường thường hắn luôn rảnh. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam nói: ͏ ͏ ͏
- Tôi đi tìm cậu. ͏ ͏ ͏
Sau đó Kiếm Thập Tam liền tắt điện thoại. ͏ ͏ ͏
Còn về vị trí, đại khái không cần phải nói, ở trong Thánh Địa, Kiếm Thập Tam muốn tìm ai đó là cực kì đơn giản. ͏ ͏ ͏
Lúc sau, Giang Tả ra khỏi phòng rồi xuống đại sảnh ở lầu dưới. Bật đèn lên, Giang Tả định kiếm chút gì đó để ăn. ͏ ͏ ͏
Nghĩ nghĩ, bản thân cũng không nấu ăn, vẫn nên đi tìm ông chủ bán đậu hũ kia thôi. ͏ ͏ ͏
Thuận tiện bảo hắn làm chút hải sản để ăn, có Kiếm Thập Tam, ắt hẳn không có vấn đề gì lớn. ͏ ͏ ͏
Rửa mặt xong, Giang Tả ra khỏi cửa. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam vẫn chưa tới, thế nhưng Giang Tả cũng không thèm để ý, dù sao đi đâu cũng không ảnh hưởng. ͏ ͏ ͏
Lúc Giang Tả ra ngoài, ngoại trừ ánh trăng cùng đèn đường, cơ bản nhìn không thấy bóng người. Buổi tối ở đây không đông lắm, chỉ có mấy con phố vắng người qua lại. ͏ ͏ ͏
Ở chỗ khác, ngay cả bóng quỷ cũng không có. ͏ ͏ ͏
Thế nhưng với Giang Tả mà nói là rất thích hợp, dù sao có thể hiện tại hắn vẫn mang loại khí thế đó. Bốn ngày, cũng không biết nó có còn không. ͏ ͏ ͏
Thực mau, Giang Tả đã đến được cửa hàng của ông chủ bán đậu hũ. ͏ ͏ ͏
Cửa hàng đang mở, nơi này lúc nào cũng buôn bán cả. Ông chủ bán đậu hũ lại không cần ngủ. ͏ ͏ ͏
Lúc Giang Tả tiến vào, Lộ Chân liền tới đây. ͏ ͏ ͏
Đang đi giữa đường, ngẩng đầu nhìn lên chợt thấy Giang Tả, ong một tiếng, Lộ Chân quỳ xuống. ͏ ͏ ͏
Một quỳ đột nhiên xuất hiện này làm Giang Tả ngây ngẩn cả người. ͏ ͏ ͏
- Có cần khoa trương như vậy sao? ͏ ͏ ͏
Giang Tả hỏi ͏ ͏ ͏
Lộ Chân gian nan nói: ͏ ͏ ͏
- So... so với lần trước còn khoa trương hơn. ͏ ͏ ͏
Lộ Chân muốn chạy, muốn trốn đi. ͏ ͏ ͏
Nghĩ nghĩ, Giang Tả cảm thấy, đại khái là do mấy ngày nay bị Tô Kỳ áp chế. ͏ ͏ ͏
Dù sao lúc Tô Kỳ có mặt, thứ này liền không có, hiện tại phóng xuất ra ngoài, liền càng thêm hung mãnh. ͏ ͏ ͏
Giang Tả không đỡ Lộ Chân dậy, mà là đi thẳng về phía trước, vừa đi vừa hỏi: ͏ ͏ ͏
- Ông chủ bán đậu hũ có ở đây không? ͏ ͏ ͏
Lộ Chân cũng đứng dậy, hắn đi theo sau Giang Tả, nghe được Giang Tả hỏi như thế, Lộ Chân không chút do dự nói: ͏ ͏ ͏
- Tôi đi gọi ông chủ bán đậu hũ tới ngay. ͏ ͏ ͏
Mẹ hắn có dặn qua, nếu có việc là phải đi tìm người lớn ngay, trẻ con không nên cứng rắn làm gì. ͏ ͏ ͏
Lúc ông chủ bán đậu hũ bị Lộ Chân gọi ra, liền có suy nghĩ muốn đánh chết Lộ Chân. ͏ ͏ ͏
Nếu không muốn đi thì có thể nói thẳng với hắn là ai tới mà? ͏ ͏ ͏
Hai chúng ta cùng nhau chạy không phải tốt hơn sao? ͏ ͏ ͏
Cứ phải lôi mình ra cho bằng được để làm gì? ͏ ͏ ͏
Mẹ ơi, khí thế khủng bố này, thật khó chịu quá. ͏ ͏ ͏
Nhiều ngày như vậy rồi, vì cái gì càng ngày càng đáng sợ? ͏ ͏ ͏
Không phải đã nói mấy ngày là sẽ ổn sao? ͏ ͏ ͏
Lúc này, Kiếm Thập Tam từ cửa bước vào. ͏ ͏ ͏
Lúc hắn bước vào, vừa lúc Giang Tả nhìn qua. ͏ ͏ ͏
Vừa bắt gặp ánh mắt của Giang Tả, Kiếm Thập Tam đột nhiên sửng sốt, ngay sau đó, trên người hắn bộc phát ra một cỗ khí thế bá đạo. Khí thế bá đạo kia không ngừng tuôn trào, vốn định đột phá áp chế khí thế của đối phương, đáng tiếc vẫn không thể đột phá nổi, rung động vài cái lại bị áp đã trở lại. ͏ ͏ ͏
Thế nhưng kiếm ý của Kiếm Thập Tam vẫn không tiêu tan như cũ. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Không ảnh hưởng? ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Ngoại trừ lúc nói chuyện bình thường, những mặt khác đều bị ảnh hưởng, lại càng không dám động thủ, một khi động thủ liền cảm giác bị thiên địa áp chế. ͏ ͏ ͏
Giang Tả hiếu kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Vậy xuất kiếm thì sao? ͏ ͏ ͏
Lúc này Kiếm Thập Tam ngồi ở đối diện Giang Tả, nói: ͏ ͏ ͏
- Khó nói lắm, nhưng đối với tôi thì đây là một cơ hội rèn luyện rất tốt. Tôi có một loại cảm giác, chỉ cần có thể xuất kiếm trong trạng thái này của tiểu hữu, trong thiên hạ này sẽ không có bất cứ thứ gì có thể trở ngại tôi xuất kiếm. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Thời gian duy trì loại trạng thái này rất ngắn, hơn nữa rất phiền toái. ͏ ͏ ͏
Có thể không phiền toái sao? Đi ở trên đường, nhìn vào ai mà người đó không quỳ? ͏ ͏ ͏
Đừng nói là tu vi thấp, ngay cả Cửu giai cũng không thể miễn dịch. ͏ ͏ ͏