Chương 1415: Vô Đề
Liễu Y Y kinh ngạc hô lên: ͏ ͏ ͏
- Chung Dịch Dương? Sao em lại chạy vào trong mộng của chị? ͏ ͏ ͏
Nhìn thấy Chung Dịch Dương có thể đụng tới thánh quang, Liễu Y Y liền vui vẻ hẳn lên. ͏ ͏ ͏
Lúc này có người tới bên cạnh mình, cảm giác đặc biệt an tâm. ͏ ͏ ͏
Đặc biệt là Chung Dịch Dương, người đã lớn lên cùng mình. ͏ ͏ ͏
Chung Dịch Dương nói: ͏ ͏ ͏
- Còn không phải do Liễu tỷ không thể tỉnh lại, sau đó em cùng Phá Hiểu đạo hữu mới tới cứu chị ư? ͏ ͏ ͏
Liễu Y Y: ͏ ͏ ͏
- Uhm... ͏ ͏ ͏
Cô thật sự không biết bản thân không thể tỉnh lại, cô còn tưởng mình vẫn đang nằm mơ như bình thường. ͏ ͏ ͏
Còn đang chờ tỉnh lại nữa kìa. ͏ ͏ ͏
Lúc này Giang Tả cũng đi tới, hỏi: ͏ ͏ ͏
- Cô có nhìn thấy người nào không? ͏ ͏ ͏
Liễu Y Y nhìn thấy Phá Hiểu, tự nhiên cũng là lên tiếng chào, sau đó lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Không thấy được cụ thể, nhưng tôi vẫn cảm giác có người trong bóng đêm đang nhìn chằm chằm vào mình. ͏ ͏ ͏
Giang Tả gật đầu, sau đó lại hỏi: ͏ ͏ ͏
- Hoàn toàn hắc ám bắt đầu từ khi nào? ͏ ͏ ͏
Liễu Y Y lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Không quá nhớ rõ, nhưng cũng đã nhiều năm. ͏ ͏ ͏
Giang Tả không hề nói gì, đã nhiều năm sao. ͏ ͏ ͏
Xem ra đều là công lao của thánh quang. ͏ ͏ ͏
Chung Dịch Dương hỏi: ͏ ͏ ͏
- Phá Hiểu đạo hữu còn muốn làm gì sao? ͏ ͏ ͏
Ánh mắt Giang Tả lướt qua Chung Dịch Dương, nhìn về phương xa nói: ͏ ͏ ͏
- Qua bên kia nhìn xem. ͏ ͏ ͏
Giang Tả muốn đi qua, dĩ nhiên bọn họ không thể cự tuyệt, cũng chỉ có thể cùng qua nhìn thử. ͏ ͏ ͏
Có thánh quang của Liễu Y Y, hiển nhiên Giang Tả cũng không muốn tự mình bật đèn nữa. ͏ ͏ ͏
Chẳng qua thánh quang của Liễu Y Y đã không còn chói mắt, xem ra sắp không kiên trì được bao lâu. ͏ ͏ ͏
Lúc này, Liễu Y Y hỏi: ͏ ͏ ͏
- Phá Hiểu đạo hữu, nơi này có cái gì sao? ͏ ͏ ͏
Cái này rất quan trọng, nếu thật sự có cái gì, sau này nàng cũng không dám ngủ. ͏ ͏ ͏
Sợ nhìn thấy thứ gì đó. ͏ ͏ ͏
Giang Tả gật đầu: ͏ ͏ ͏
- Nhất định có thứ gì đó, chẳng qua không giống như cô tưởng tượng. ͏ ͏ ͏
Chung Dịch Dương nói: ͏ ͏ ͏
- Không giống? Chẳng lẽ không phải có quỷ linh tinh gì đó sao? ͏ ͏ ͏
Liễu Y Y cũng nghĩ như vậy, cô cực kì sợ mấy thứ này. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhìn về phía bọn họ, không khỏi hỏi: ͏ ͏ ͏
- Quỷ? Không, không phải thứ đó. ͏ ͏ ͏
- Không phải sao? ͏ ͏ ͏
Liễu Y Y hơi vui vẻ, nếu không phải là nó thì cô đã không sợ hãi như thế rồi. ͏ ͏ ͏
Giang Tả gật đầu, sau đó giơ tay chỉ về phía trước: ͏ ͏ ͏
- Khẳng định không có quỷ, chỉ có thứ kia thôi. ͏ ͏ ͏
Chung Dịch Dương cùng Liễu Y Y sửng sốt. ͏ ͏ ͏
Ngay sau đó nhìn theo phương hướng Giang Tả chỉ. ͏ ͏ ͏
Vừa nhìn một cái, lập tức ngây ngẩn cả người. ͏ ͏ ͏
Bọn họ đã nhìn thấy gì? ͏ ͏ ͏
Là một cánh cổng vừa đen nhánh vừa góc cạnh rõ ràng, cánh cổng này vô cùng to lớn, phảng phất lộ ra khí tức u ám, làm người nhìn cảm thấy sợ hãi. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa cánh cổng này đã hở ra một khoảng trống nhỏ, giống như sắp có thứ gì đó trào ra ngoài. ͏ ͏ ͏
Liễu Y Y trực tiếp trốn ra phía sau Chung Dịch Dương, cô cảm giác có vô số đôi mắt đang nhìn vào mình. ͏ ͏ ͏
Đúng, chính là loại cảm giác này, là cảm giác mỗi lần gặp ác mộng. ͏ ͏ ͏
Chung Dịch Dương cũng có chút hoảng sợ, trong mộng có một cánh cổng đáng sợ, sao có thể không hoảng hốt? ͏ ͏ ͏
- Phá Hiểu đạo hữu, cái này là? ͏ ͏ ͏
Chung Dịch Dương hỏi. ͏ ͏ ͏
Giang Tả lại không có biểu tình gì, chỉ lạnh nhạt nói: ͏ ͏ ͏
- Cổ Mộng đại môn, lối ra cho Cổ Mộng quốc hiện thế. ͏ ͏ ͏
Nghe thấy vậy, đầu óc Chung Dịch Dương và Liễu Y Y trở nên trống rỗng, dĩ nhiên là vô cùng khiếp sợ. ͏ ͏ ͏
Bọn họ có thế nào cũng không hề nghĩ tới, cái này cư nhiên chính là Cổ Mộng đại môn. ͏ ͏ ͏
Tuy rằng không biết đó là cái gì, nhưng Cổ Mộng đại môn xuất hiện trong mộng của Liễu Y Y, đây tuyệt đối không phải chuyện tốt. ͏ ͏ ͏
Cổ Mộng quốc đến, như vậy người đầu tiên gặp nạn... ͏ ͏ ͏
- Phá Hiểu đạo hữu, vậy Liễu tỷ sẽ thế nào? ͏ ͏ ͏
Chung Dịch Dương vội la lên. ͏ ͏ ͏
Giang Tả lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Cửa đã mở, Cổ Mộng quốc sẽ đến, không thể tránh được. ͏ ͏ ͏
Đồng tử Liễu Y Y co rụt lại, sau đó hỏi: ͏ ͏ ͏
- Có phải tôi không thể ngủ nữa hay không? ͏ ͏ ͏
Chung Dịch Dương bất đắc dĩ, Liễu tỷ, lúc này chị còn để ý đến ngủ ư? ͏ ͏ ͏
Có thể ngủ chị cũng không dám ngủ mới đúng chứ? ͏ ͏ ͏
Giang Tả không đưa ra đáp án nào mà nói tiếp: ͏ ͏ ͏
- Trước tiên đi ra ngoài đã, hẳn là có Mộng nhân ở gần đây, cũng không biết đã chạy thoát chưa. ͏ ͏ ͏
Giang Tả không định tìm kiếm gì, một tên Mộng nhân mà thôi, chẳng gây ra được ảnh hưởng nào to tát. ͏ ͏ ͏
Vì che giấu Mộng cảnh của Liễu Y Y, hẳn tên đó đã phải dùng hầu hết sức mạnh, không đáng để lo. ͏ ͏ ͏