Chương 1417: Vô Đề
Dĩ nhiên Giang Tả biết người được nhắc đến đó là ai, ngoại trừ đạo sĩ kia ra thì còn có thể là ai nữa? ͏ ͏ ͏
Ngẫm lại thì thấy có chút khả năng đó thật. ͏ ͏ ͏
Như vậy đời trước vì sao người đó chết? ͏ ͏ ͏
Là ai giết? ͏ ͏ ͏
Trong suy nghĩ của Giang Tả, tuy đạo sĩ đó không thể hiện ra tu vi, nhưng tuyệt đối là cường đại, cấp bậc đại đạo làm sao giết hắn được? ͏ ͏ ͏
Đương nhiên, rất có thể chỉ là Hư Vọng châu được một kẻ có tiền mua lại. ͏ ͏ ͏
Chuyện đời trước, không một ai có thể nói cho hắn biết. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam tò mò: ͏ ͏ ͏
- Tiểu hữu nhận thức hắn? ͏ ͏ ͏
Giang Tả gật đầu: ͏ ͏ ͏
- Có khả năng hầu hết các người đều đã từng gặp qua, đặc biệt là cái đám đang ngồi ở dưới đất phía sau kia, hẳn là đã gặp qua hết rồi, chẳng qua không ai có thể nhớ rõ hắn thôi. ͏ ͏ ͏
Đó là một người hết sức đặt biệt. ͏ ͏ ͏
Hắn không có gì cả, thế nhưng có rất nhiều pháp bảo, xem bói cũng rất khá, có đôi khi còn dám bói đến cả tôi. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam gật đầu, lúc La Ảnh bói cho Giang Tả còn bị dọa choáng váng, rõ ràng trình độ của người này cao hơn La Ảnh rất nhiều. ͏ ͏ ͏
- Uhm. ͏ ͏ ͏
Lúc này Liễu Y Y cũng tỉnh lại. ͏ ͏ ͏
Chỉ là đang giãy giụa cố mở mắt ra. ͏ ͏ ͏
Mà khi Liễu Y Y mở mắt, Mộng Chi Hoa điên cuồng trào ra khắp chung quanh, gần như trực tiếp biến thành một biển Mộng Chi Hoa. ͏ ͏ ͏
Biến cố này dọa mọi người sợ hãi. ͏ ͏ ͏
Tất cả mọi người đều không biết vì sao lại như thế. ͏ ͏ ͏
Mà Liễu Y Y cũng đã tỉnh lại, thứ cô nhìn thấy trước tiên là cha mẹ ở cách đó không xa, sau đó mới quay đầu nhìn sang bên cạnh. ͏ ͏ ͏
Ừ, lần này là nhìn thấy Phá Hiểu. ͏ ͏ ͏
Sau đó ngất ngay tại chỗ rồi. ͏ ͏ ͏
Giang Tả: "..." ͏ ͏ ͏
Thật là vô dụng mà. ͏ ͏ ͏
Sau đó Giang Tả trực tiếp ném thủy cầu xuống, lại cứu tỉnh Liễu Y Y một lần nữa. ͏ ͏ ͏
- Phá... Phá Hiểu đạo hữu, tôi nhớ rõ tôi không có trêu chọc gì anh. ͏ ͏ ͏
Liễu Y Y nói. ͏ ͏ ͏
Tất cả mọi người biết, chọc tới Phá Hiểu, thông thường đều không có quả ngọt mà ăn. ͏ ͏ ͏
Hiện tại Phá Hiểu đột nhiên như vậy, phản ứng đầu tiên của Liễu Y Y là, có phải mình đã trêu chọc gì Phá Hiểu rồi hay không. ͏ ͏ ͏
Nhưng ngẫm lại, chính mình trong khoảng thời gian này đâu có làm cái gì đâu? ͏ ͏ ͏
Chẳng lẽ là Tiêu Tiểu Mặc đem chuyện của Phá Hiểu nói cho Cửu Tịch biết, sau đó đổ hết lên trên đầu mình? ͏ ͏ ͏
Nếu thật là như vậy, mấy người này đừng hòng lấy tên tuổi của mình để đến Duyên, tuyệt không thể nói ăn chực nữa. ͏ ͏ ͏
- Chẳng qua là lộ ra mấy thứ thôi, không cần quá để ý, không chết người được. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nói. ͏ ͏ ͏
Sau đó Giang Tả nói tiếp: ͏ ͏ ͏
- Cổ Mộng đại môn đã không thể áp chế được nữa, qua mấy ngày nữa sẽ đánh đến nơi, tốt hơn hết là cô nên chuẩn bị tâm lý một chút. ͏ ͏ ͏
Liễu Y Y cúi đầu nói: ͏ ͏ ͏
- Vì sao Cổ Mộng đại môn lại ở trên người của tôi? ͏ ͏ ͏
Giang Tả lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Ai biết được. ͏ ͏ ͏
Cái này quả thật là Giang Tả không biết, có thể là nhất mạch tương thừa, cũng có khả năng là ngẫu nhiên. ͏ ͏ ͏
Chưa từng nghiên cứu qua. ͏ ͏ ͏
Mà nghe thấy tin tức này, cha mẹ của Liễu Y Y lập tức sửng sốt. ͏ ͏ ͏
Bọn họ vừa mới nói cái gì? ͏ ͏ ͏
Cánh cổng dẫn lối cho Cổ Mộng quốc đến đây nằm ở trên người con gái mình? ͏ ͏ ͏
Hai người đều không ngốc, dĩ nhiên biết điều này mang ý nghĩa gì. ͏ ͏ ͏
Cánh cổng được mở ra, con gái mình sẽ chết ngay, đúng không? ͏ ͏ ͏
Liễu Hàn hỏi: ͏ ͏ ͏
- Tiền bối, không có cách nào giải quyết sao? ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhìn về phía Liễu Hàn, sau đó nói: ͏ ͏ ͏
- Có chứ. ͏ ͏ ͏
Liễu Hàn rất vui vẻ, chỉ là không đợi hắn cao hứng được bao lâu, Giang Tả đã nói ra câu kế tiếp khiến bọn họ khó mà tin nổi: ͏ ͏ ͏
- Giết Liễu Y Y, Cổ Mộng đại môn sẽ không mở ra nữa. ͏ ͏ ͏
Cái này cũng không phải là Giang Tả nói năng tùy tiện, mà thật sự là như vậy. ͏ ͏ ͏
Nếu đời trước, Cổ Mộng đại môn cũng xuất hiện vào thời điểm này, như vậy khả năng duy nhất khiến cho Cổ Mộng quốc không đến được chính là Liễu Y Y bị giết. ͏ ͏ ͏
Đừng nói chi cả nhà Liễu Hàn ngây ngẩn cả người, mà toàn bộ những kẻ có mặt ở đây cũng ngơ ngác một hồi. ͏ ͏ ͏
Bản thân Liễu Y Y cũng ngây ngẩn. ͏ ͏ ͏
Cô không chết, thế giới này sẽ vì vậy mà bị diệt vong. ͏ ͏ ͏
Cho nên, nếu tin tức này bị lộ ra ngoài, bất kì người nào cũng sẽ đến giết cô? ͏ ͏ ͏
Duyên Hạo cùng lão giả đầu bạc đứng ở một bên tự nhiên cũng đã nghe thấy rồi. ͏ ͏ ͏
- Không được! ͏ ͏ ͏
Chung Dịch Dương nói: ͏ ͏ ͏
- Phá Hiểu đạo hữu, khẳng định có biện pháp khác đúng không? ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhìn Chung Dịch Dương lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Không có, Cổ Mộng đại môn vô pháp phong ấn, ít nhất là bây giờ phong ấn không còn được bao nhiêu tác dụng. ͏ ͏ ͏