Chương 1418: Vô Đề
Giang Tả nhìn Chung Dịch Dương, lắc đầu: ͏ ͏ ͏
-Không có, Cổ Mộng đại môn vô pháp phong ấn, ít nhất là bây giờ phong ấn không còn được bao nhiêu tác dụng. ͏ ͏ ͏
Nghe câu nói đó, Chung Dịch Dương có chút tuyệt vọng, sao có thể thế được? ͏ ͏ ͏
Ngay cả Phá Hiểu cũng nói không có. ͏ ͏ ͏
Chẳng lẽ phải giết Liễu tỷ? ͏ ͏ ͏
Chung Dịch Dương chuyển qua đứng trước mặt Liễu Y Y, không nói gì. ͏ ͏ ͏
Dù sao hắn không có cách nào nhìn thẳng Giang Tả. ͏ ͏ ͏
Liễu Y Y thấy Chung Dịch Dương, trong lòng vẫn rất khó chịu. ͏ ͏ ͏
Cô còn trẻ như vậy, cô không muốn chết, nhưng cô không chết, ai cũng phải chết. ͏ ͏ ͏
Điều này cô không được chọn lựa. ͏ ͏ ͏
Uyển Cầm đột nhiên quỳ xuống trước mặt Giang Tả, cầu xin nói: ͏ ͏ ͏
- Tiền bối, cầu xin người cứu Y Y, nó còn trẻ như vậy. ͏ ͏ ͏
Uyển Cầm biết, ngoại trừ người này, không một ai có thể cứu con gái mình. ͏ ͏ ͏
Chỉ cần một khi tin tức này lộ ra ngoài, cho dù người khác không tin cũng sẽ tới giết Y Y, càng đừng nói là xuất hiện dị biến nào đó. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhìn về phía Uyển Cầm, không khỏi nói: ͏ ͏ ͏
- Tôi nói Liễu Y Y sẽ chết khi nào? ͏ ͏ ͏
Giang Tả vừa nói ra mấy lời này, cảm giác tất cả mọi người trong phòng đều thở phào nhẹ nhõm. ͏ ͏ ͏
Quả nhiên lại là như vậy. ͏ ͏ ͏
Bản thân Liễu Y Y cũng nhẹ nhàng thở ra. ͏ ͏ ͏
Ít nhất không cần phải chết. ͏ ͏ ͏
Bị dọa rồi, bị dọa rồi. ͏ ͏ ͏
Sau đó, Liễu Y Y bước xuống giường đến bên cạnh Uyển Cầm, nói: ͏ ͏ ͏
- Mẹ, con không có việc gì, không cần lo lắng. ͏ ͏ ͏
Liễu Hàn không thể tin được, sau đó hỏi: ͏ ͏ ͏
- Tiền bối có biện pháp nào sao? ͏ ͏ ͏
Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Không có. ͏ ͏ ͏
Liễu Hàn khó hiểu: ͏ ͏ ͏
- Vậy sao tiền bối lại nói như vậy? ͏ ͏ ͏
Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Nếu Cổ Mộng quốc đến đây thì cứ đến đi, ra hết đây rồi, giết sạch không phải là xong ư? ͏ ͏ ͏
Nghe được Giang Tả nói như vậy, tất cả mọi người đều sửng sốt, loại chuyện này... sao có thể? ͏ ͏ ͏
Cổ Mộng quốc, một quốc độ có thể gây nguy hại cho thế giới này, thật sự có thể nói giết là giết sao? ͏ ͏ ͏
Nhưng cũng không ai dám nghi ngờ. ͏ ͏ ͏
Đối mặt với một Phá Hiểu như vậy, ai cũng không dám đưa ra nghi ngờ. ͏ ͏ ͏
Dĩ nhiên Giang Tả cũng sẽ không giải thích với những người này ͏ ͏ ͏
Không có gì hay để giải thích, mà có giải thích bọn họ cũng nghe không hiểu. ͏ ͏ ͏
Sau đó Giang Tả nhìn về phía Duyên Hạo cùng lão giả đầu bạc, nói: ͏ ͏ ͏
- Đem hai kẻ này đi phế đi, đỡ phải gây trở ngại kế hoạch của tôi. ͏ ͏ ͏
Duyên Hạo: "???" ͏ ͏ ͏
Đầu bạc lão giả: "???" ͏ ͏ ͏
Liên quan gì đến bọn kia chứ? ͏ ͏ ͏
Bọn họ ngay cả một chữ cũng chưa nói, hơn nữa bọn họ ngoan ngoãn như vậy, làm sao phá hư kế hoạch được? ͏ ͏ ͏
Lão giả đầu bạc phản ứng phi thường mau, hắn trực tiếp quỳ xuống, sau đó thề: ͏ ͏ ͏
- Lão phu Bạch Xích Đạo Nhân, lấy đạo tâm thề, hôm nay nhìn thấy nghe thấy tuyệt không nói ra bên ngoài, nếu như vi phạm lời thề, đạo tâm băng, thần hồn vẫn, thân thể tán, ͏ ͏ ͏
Hôi phi yên diệt. ͏ ͏ ͏
Tốc độ của Bạch Xích Đạo Nhân nhanh đến nỗi Kiếm Thập Tam cũng chưa kịp rút kiếm. ͏ ͏ ͏
Chủ yếu vẫn là do dưới khí thế của Giang Tả, hắn muốn rút kiếm sẽ rất khó khăn. ͏ ͏ ͏
Nhưng hành vi của Bạch Xích Đạo Nhân xác thật đã làm cho bọn họ ngây ngẩn cả người. ͏ ͏ ͏
Duyên Hạo cũng nghĩ như vậy. ͏ ͏ ͏
Giết Liễu Y Y là có thể miễn trừ kiếp nạn, mà đại tiền bối này lại muốn cho kiếp nạn buông xuống. ͏ ͏ ͏
Chỉ cần bọn họ đi ra ngoài, nhất định sẽ nói ra chuyện này, vậy thì chẳng khác nào phá hư kế hoạch của hắn. ͏ ͏ ͏
Cho nên phế đi chỉ là bắt đầu, tiếp theo chính là giam cầm, thậm chí còn có thể trực tiếp diệt khẩu. ͏ ͏ ͏
Diệt khẩu? ͏ ͏ ͏
Đúng vậy, khẳng định muốn diệt khẩu. ͏ ͏ ͏
Bởi vì tu vi bị phế đi, vẫn còn có thể gọi điện thoại. ͏ ͏ ͏
Sau đó Duyên Hạo quyết tâm, hắn cũng quỳ xuống: ͏ ͏ ͏
- Bổn đạo Duyên Hạo, lấy đạo tâm thề, hôm nay nhìn thấy nghe thấy tuyệt không nói ra bên ngoài, nếu như vi phạm lời thề, đạo tâm băng, thần hồn vẫn, thân thể tán. ͏ ͏ ͏
Hôi phi yên diệt. ͏ ͏ ͏
Người thuộc giới tu luyện thề không phải giỡn chơi, đặc biệt là sau khi Nhập đạo. ͏ ͏ ͏
Chỉ cần những người này vi phạm lời thề, tất nhiên trực tiếp tan thành mây khói. ͏ ͏ ͏
Ừ, Giang Tả đã thí nghiệm qua. ͏ ͏ ͏
Thời điểm hắn đặc biệt cường đại, nhàm chán rãnh rỗi quá cũng đã thề, sau đó vi phạm lời thề. ͏ ͏ ͏
Sức mạnh của lời thề quả thực rất lợi hại, đã khiến hắn bị thương. ͏ ͏ ͏
Lúc đó đại khái là thời điểm Mộng nhân xuất hiện thì phải. ͏ ͏ ͏
Sau đó hắn bị Mộng nhân xâm lấn, nhớ tới việc này, Giang Tả vẫn rất bội phục những Mộng nhân kia. ͏ ͏ ͏
Mộng cảnh của hắn mà đối phương cũng có thể xâm lấn tiến vào được. ͏ ͏ ͏
Có vẻ rất cường đại. ͏ ͏ ͏
Cẩn thận ngẫm lại, bọn họ có thật sự cường đại như vậy không? ͏ ͏ ͏
Thế nhưng mặc kệ có cường đại hay không, khi đó hắn nổi giận, cho nên có cường đến mấy cũng vô dụng, đều là bị hạ gục trong nháy mắt. ͏ ͏ ͏