Chương 1419: Vô Đề
Lúc này Liễu Hàn cũng nói: ͏ ͏ ͏
- Trong khoảng thời gian này, hai vị đạo hữu liền lưu lại làm khách đi. ͏ ͏ ͏
Bọn họ tự nhiên không dám không phục, không dám không đáp ứng, ai biết người này có thể động thủ hay không? ͏ ͏ ͏
Đương nhiên, nếu lúc này Phá Hiểu nói bọn họ có thể đi được rồi, như vậy bọn họ cũng sẽ không chần chờ. ͏ ͏ ͏
Cứ rời đi rồi hẵng nói tiếp. ͏ ͏ ͏
Liễu Y Y thì hỏi: ͏ ͏ ͏
- Phá Hiểu đạo hữu, tôi còn có thể ngủ sao? ͏ ͏ ͏
Giang Tả chưa nói cái gì, trực tiếp lấy Hư Vọng Châu ra, sau đó vẽ một phù văn rồi búng tay vung lên, dung nhập vào giữa mày Liễu Y Y trong nháy mắt. ͏ ͏ ͏
- Trong khoảng thời gian này có thể ngủ. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nói. ͏ ͏ ͏
- Vậy... khi nào mới biết được Cổ Mộng quốc đến? ͏ ͏ ͏
Liễu Y Y lại hỏi. ͏ ͏ ͏
Cũng không thể đến vào lúc cô đang ngủ chứ? ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhìn Mộng Chi Hoa chung quanh, nói: ͏ ͏ ͏
- Chờ đến khi Mộng Chi Hoa trong căn phòng này truyền ra mùi hương. ͏ ͏ ͏
Ừ, trong khoảng thời gian này cứ chờ ở chỗ này đi. ͏ ͏ ͏
Sau đó, Giang Tả liền muốn rời đi thì Liễu Hàn khẽ cắn môi nói: ͏ ͏ ͏
- Tiền bối, ở đây còn có mấy phòng, nếu ngài thuận tiện... ͏ ͏ ͏
Giang Tả lý còn chưa nghe hết đã đi mất. ͏ ͏ ͏
Thuận tiện? ͏ ͏ ͏
Nhất định không hề thuận tiện. ͏ ͏ ͏
Nếu như bị Tô Kỳ phát hiện thì phải làm sao? ͏ ͏ ͏
Qua đêm ở nhà cô gái khác? ͏ ͏ ͏
Sẽ có người chết. ͏ ͏ ͏
Nhà mình không thể ngủ đúng không? ͏ ͏ ͏
Không thể quay về đúng không? ͏ ͏ ͏
Một hai cứ phải ở lại nhà tiên tử khác? ͏ ͏ ͏
Đến lúc đó, cho dù Giang Tả có bất tử cũng phải chết. ͏ ͏ ͏
Quan trọng là Tô Kỳ khổ sở, vậy mới phiền to. ͏ ͏ ͏
Cái tên mưu đồ gây rối loạn này, sao Giang Tả có thể để ý hắn được. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam lại nán lại cáo biệt với đám người Liễu Hàn. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam rất mạnh, cái này Liễu Hàn biết, nhưng hắn không nghĩ tới Kiếm Thập Tam cư nhiên có thể cường đại đến thế. ͏ ͏ ͏
Hắn cảm giác, cho dù là hắn cũng chưa chắc thắng được dễ dàng. ͏ ͏ ͏
Mà sau khi Kiếm Thập Tam bước vào Cửu cấp, rất có khả năng ngay một kiếm của Kiếm Thập Tam hắn cũng không đỡ nổi. ͏ ͏ ͏
Thật là một kẻ đáng sợ. ͏ ͏ ͏
Chờ đến khi Kiếm Thập Tam cùng Giang Tả rời đi rồi, cả đám đang định thở phào nhẹ nhõm, thì... ͏ ͏ ͏
Trên mặt đất, Mặc Ngôn trở mình qua, nói: ͏ ͏ ͏
- Má ơi, làm tôi sợ muốn chết, thiếu chút nữa bị dọa choáng váng. Quá khủng bố! ͏ ͏ ͏
Xích Huyết Đồng Tử kinh ngạc: ͏ ͏ ͏
- Cô giả vờ? ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn nói: ͏ ͏ ͏
- Sao có thể, là giữa chừng tỉnh lại, cũng may năng lực chịu đựng áp lực của tôi đủ mạnh, nếu không thật sự choáng váng rồi. ͏ ͏ ͏
Tất cả mọi người có chút không biết nên nói gì, rất có thể là cô có vấn đề gì đó, cho nên mới có thể tỉnh lại sớm như vậy. ͏ ͏ ͏
Lúc này Liễu Y Y cũng đã nâng người mẹ trẻ tuổi của mình dậy, sau đó nói với đám người Mặc Ngôn: ͏ ͏ ͏
- Làm thế nào các người mời được Phá Hiểu đạo hữu đến đây? Gần đây hắn không bận sao? ͏ ͏ ͏
Chung Dịch Dương nói: ͏ ͏ ͏
- Hình như là may mắn, vừa vặn gặp được lúc Phá Hiểu đạo hữu có thời gian rảnh. ͏ ͏ ͏
Lục Nguyệt Tuyết cũng gật đầu, sau đó đánh chữ: Hẳn là Y Y vận khí tốt, nếu là mấy ngày hôm trước, vậy hoàn toàn không liên hệ được Phá Hiểu đạo hữu. ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn nhìn, thuận tiện đọc lên. ͏ ͏ ͏
Liễu Hàn không có bất kì ý kiến nào đối với những người này, thậm chí còn không có cưỡng chế bọn họ lưu lại. ͏ ͏ ͏
Dù sao người kia chỉ uy hiếp Duyên Hạo cùng Bạch Xích Đạo Nhân. ͏ ͏ ͏
Những người này, hắn không hề đề cập đến. ͏ ͏ ͏
Nếu đối phương không đề cập, vậy hắn càng không dám nói cái gì. ͏ ͏ ͏
Lúc này, Mặc Ngôn đi đến bên cạnh Hắc Bào ma tu, thật cẩn thận nói: ͏ ͏ ͏
- Cổ Mộng đại môn, đây đúng là một tin tức đáng giá, chúng ta hợp tác bán tin tức đi. ͏ ͏ ͏
Hắc Bào ma tu trợn trắng mắt: ͏ ͏ ͏
- Cô muốn chết thì tự ngươi đi. ͏ ͏ ͏
Liễu Hàn cảm thấy cần phải lưu Mặc Ngôn ma tu này lại. ͏ ͏ ͏
Lúc này Liễu Hàn vô cùng bất đắc dĩ. ͏ ͏ ͏
Vì sao lại như vậy? ͏ ͏ ͏
Bởi vì con gái của hắn và đám vãn bối không biết từ nơi nào đến kia, cư nhiên lại có thể ngang hàng tương xứng với Phá Hiểu, mà hắn thì sao? ͏ ͏ ͏
Đây nghĩa là gì? ͏ ͏ ͏
Chính hắn còn không bằng đám oắt con đó? ͏ ͏ ͏
Nhưng hắn lại không thể không cố kỵ, tùy tiện ngang hàng tương xứng với người kia, rất dễ xảy ra chuyện. ͏ ͏ ͏
Vạn nhất đối phương không vui, vậy xong rồi. ͏ ͏ ͏
Dù sao, hắn cũng không thích một tên xung quanh Thất giai lại có thể ngang hàng tương xứng với mình, đặc biệt là đám Nhị giai kia nữa. ͏ ͏ ͏
Hắn không thể hiểu nổi vị kia nghĩ kiểu gì. ͏ ͏ ͏
Đương nhiên, hắn cũng không dám bảo những người này kêu vị kia là tiền bối, làm vậy không phải là xen vào quan hệ cá nhân của người ta sao? ͏ ͏ ͏
Chết như thế nào cũng không biết. ͏ ͏ ͏
Cho nên, hắn khó chịu. ͏ ͏ ͏
Đặc biệt là, những người này có thể trực tiếp liên hệ đến vị kia, mà chính mình chỉ có thể thông qua những người này liên hệ vị kia. ͏ ͏ ͏
Giống như chính mình là một Cửu giai lại không bằng cái đám Nhị giai. ͏ ͏ ͏
Kiêu ngạo, tôn nghiêm, nát đầy đất. ͏ ͏ ͏