Chương 1420: Vô Đề
Cuối cùng những người đó rời đi, Liễu Hàn cũng không hề cản trở. Duyên Hạo và Bạch Xích Đạo Nhân cũng tự giác qua những phòng khác ở lại. ͏ ͏ ͏
Hai người chuẩn bị chút rượu, thuận tiện ăn chút thức ăn Chung Dịch Dương mang đến. ͏ ͏ ͏
Sau khi ăn xong, bọn họ liền vui vẻ. Nói không phải khen, chứ đồ ăn tên nhóc này làm thật sự rất không tồi. ͏ ͏ ͏
Thôi, từ nay về sau, ba bữa mỗi ngày hoàn toàn trông cậy vào cậu. ͏ ͏ ͏
Lúc này Chung Dịch Dương đã bị kéo qua dặn dò về đồ ăn, đêm nay còn phải đưa thức ăn tới đây. ͏ ͏ ͏
Duyên Hạo kẹp một miếng thịt lên, nói: ͏ ͏ ͏
- Này nhóc, đao công của cậu có hơi thực dụng quá, có muốn tôi dạy thêm cho cậu một bộ đao pháp hay không? ͏ ͏ ͏
Chung Dịch Dương cung kính nói: ͏ ͏ ͏
- Đa tạ tiền bối, thế nhưng đao pháp này là Phá Hiểu đạo hữu dạy cháu, bởi vì tương đối thâm ảo, cho nên không có thời gian để học đao pháp khác, đã phiền tiền bối quan tâm. ͏ ͏ ͏
Duyên Hạo: "..." ͏ ͏ ͏
Hắn có hơi khó chịu, nhưng sau đó lập tức sửa lời lại: ͏ ͏ ͏
- Tuy đao công này không phải quá tốt, nhưng thông qua đao công là có thể thấy được đao pháp thật sự của nó, quả nhiên không hề tầm thường, vừa nhìn đã biết là đao pháp hiếm có trên thế gian, có thể xưng thế gian vô song, có một không hai. ͏ ͏ ͏
Đời này của Duyên mỗ chưa gặp qua đao pháp nào huyền diệu như vậy, bội phục bội phục. ͏ ͏ ͏
Chung Dịch Dương: "..." ͏ ͏ ͏
Bạch Xích Đạo Nhân: "..." ͏ ͏ ͏
Duyên Hạo chính là tiền bối của Thiên Linh Cửu Phong, cư nhiên có thể nịnh nọt trắng trợn như thế, Bạch Xích Đạo Nhân cũng là lần đầu tiên thấy được. ͏ ͏ ͏
Nhưng hắn lại không dám nói không phải, thậm chí hận không thể khen góp vài câu. ͏ ͏ ͏
Chung Dịch Dương cũng sững sờ, tuy rằng hắn rất đồng ý với điều đó, nhưng nghe được điều đó từ trong miệng một đại tiền bối Bát giai, cứ cảm thấy quái quái thế nào. ͏ ͏ ͏
Nhưng hắn lại không thể nói cái gì, mình chỉ là một tiểu tu sĩ Nhị giai, nào dám làm càn trước mặt bọn họ? ͏ ͏ ͏
Nói thật, hắn lớn như vậy, ngoại trừ cha của Liễu Y Y, hắn chưa bao giờ gặp qua vị đại tiền bối nào, ngay cả Thất giai cũng chưa. ͏ ͏ ͏
Cho nên, lúc đối mặt với hai vị đại tiền bối kia, hắn vẫn rất khẩn trương. ͏ ͏ ͏
Cũng may hai vị đại tiền bối này còn xem như dễ nói chuyện. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏
Mà ở chỗ của Liễu Y Y. ͏ ͏ ͏
Tuy Mộng Chi Hoa rất nhiều, nhưng bọn họ cũng không dám xử lý. ͏ ͏ ͏
Nhỡ đâu xử lí rồi lại không ngửi thấy mùi hoa kia thì sao, như vậy không phải xong rồi? ͏ ͏ ͏
Liễu Hàn hỏi Liễu Y Y: ͏ ͏ ͏
- Có khi nào đột nhiên không liên hệ được vị kia hay không? ͏ ͏ ͏
Lúc này, Liễu Y Y đang dựa vào đầu giường nghỉ ngơi, cô và mẹ ở chung một chỗ. ͏ ͏ ͏
Chủ yếu là hai người lo lắng Liễu Y Y sơ ý, không ngửi được mùi hoa. ͏ ͏ ͏
Hiện tại là một bước cũng không dám rời đi. ͏ ͏ ͏
Liễu Y Y nói: ͏ ͏ ͏
- Việc này thật sự con không rõ, thế nhưng hình như Phá Hiểu đạo hữu chưa bao giờ nuốt lời. ͏ ͏ ͏
Uyển Cầm nói: ͏ ͏ ͏
- Hắn thật sự tin được sao? ͏ ͏ ͏
Liễu Y Y cười nói: ͏ ͏ ͏
- Mẹ, có thể mẹ không biết, Phá Hiểu đạo hữu căn bản không thèm để ý người khác có tin hay không, hắn làm việc cũng không cần người ta tin. ͏ ͏ ͏
Giống như chuyện của Thiên Thư Lăng lần trước, hắn nói muốn toàn dân ngộ đạo liền toàn dân ngộ đạo, có tin hay không là chuyện của người khác. ͏ ͏ ͏
Trước nay hắn không hề để ý, cho nên cũng không cần rối rắm có tin hay không. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa, Phá Hiểu đạo hữu là siêu cấp đại lão 9.9 mà chúng con đều công nhận, hắn cũng chẳng cần phải gạt chúng ta. ͏ ͏ ͏
Liễu Hàn cùng Uyển Cầm đều khiếp sợ, chuyện toàn dân Thiên Thư Lăng ngộ đạo, cư nhiên chính là người này làm được. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa, con gái của bọn họ vẫn luôn biết chuyện đó. ͏ ͏ ͏
Liễu Hàn nói: ͏ ͏ ͏
- Hắn còn làm gì nữa? ͏ ͏ ͏
Liễu Y Y cười nói: ͏ ͏ ͏
- Rất nhiều, thế nhưng rất nhiều chuyện đều không thích hợp nói ra, cho nên hai người cũng đừng hỏi thăm. Nếu ngày nào đó Phá Hiểu đạo hữu tức giận, vậy con liền trở thành thiểu năng trí tuệ. ͏ ͏ ͏
Liễu Hàn: "???" ͏ ͏ ͏
Liễu Y Y nói: ͏ ͏ ͏
- Hẳn là hai người biết Ma tu Mặc Ngôn chứ? ͏ ͏ ͏
Đương nhiên biết, là vị ma tu mà bọn họ vô cùng muốn giết chết. ͏ ͏ ͏
Liễu Y Y nói: ͏ ͏ ͏
- Có một lần cô ấy nói sai lời, trực tiếp bị Phá Hiểu đạo hữu biến thành thiểu năng trí tuệ, là thiểu năng trí tuệ thật sự. ͏ ͏ ͏
Liễu Hàn muốn nói, hiện giờ cô ta cũng khác nào thiểu năng trí tuệ đâu? ͏ ͏ ͏
Ồ, có phải là di chứng hay không? ͏ ͏ ͏
Lúc sau bọn họ cũng hết chuyện để nói, nhưng Uyển Cầm muốn ở bên con gái mình. ͏ ͏ ͏
Cô vẫn lo lắng con gái sẽ không ngửi thấy được mùi hoa. ͏ ͏ ͏
Sinh mệnh là chuyện quan trọng, cô sẽ không để cho con gái xằng bậy. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏
Giang Tả về thẳng nhà mình. ͏ ͏ ͏
Còn chuyện của Liễu Y Y... ͏ ͏ ͏
Kỳ thật cũng không có việc gì, nhiều lắm là đã biết vị trí của Cổ Mộng đại môn mà thôi. ͏ ͏ ͏
Kế hoạch lúc trước không có gì thay đổi. ͏ ͏ ͏
Chờ cha của Sơ Thanh chuẩn bị trận pháp cho tốt, sau đó liền có thể nghênh đón Cổ Mộng quốc đến đây. ͏ ͏ ͏
Không có gì vấn đề lớn. ͏ ͏ ͏
Giải quyết xong Cổ Mộng quốc, hắn có thể trở về Thánh Địa chờ Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏
Hy vọng cô ấy sẽ không ra ngoài quá sớm. ͏ ͏ ͏
Thế nhưng Vạn Linh thạch xuất thế, rõ ràng cũng không phải chuyện tốt lành gì. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam đi theo Giang Tả tới đại sảnh. ͏ ͏ ͏
Giang Tả vừa vào nhà liền nhìn nhìn TV, phát hiện không có lỗ thủng nào, cũng xem như là một chuyện đáng để vui vẻ. ͏ ͏ ͏
Dù sao mỗi khi hắn ra ngoài, chỉ cần Hồng Thự ở nhà, nhất định sẽ phá nhà. ͏ ͏ ͏
Lần này không phá phách gì cả, chẳng lẽ đã hiểu chuyện rồi sao? ͏ ͏ ͏
Rất nhanh, Giang Tả nhìn thấy Hồng Thự lại chạy vào, còn ôm theo Đản Đản. ͏ ͏ ͏
Vừa thấy liền biết đang chuẩn bị mang vào nhà phá phách. ͏ ͏ ͏