Chương 1431: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 4 lượt đọc

Chương 1431: Vô Đề

Giang Tả bước ra một bước, trực tiếp đi đến bên cạnh Kiếm Thập Tam: ͏ ͏ ͏

- Cũng may nơi này hẻo lánh, xem ra lần sau phải đến chỗ nào càng hẻo lánh hơn. ͏ ͏ ͏

Đúng vậy, thời điểm vừa mới thăng cấp, động tĩnh rất lớn, đặc biệt dễ ảnh hưởng đến người khác. ͏ ͏ ͏

Thăng cấp cũng không yên. ͏ ͏ ͏

Thế nhưng hiện tại hắn đã 4.5, không quá bao lâu là có thể đạt được Ngũ giai. ͏ ͏ ͏

Mà vào ngay lúc này, Giang Tả nhận được tin tức trận pháp đã hoàn thành, đang chờ hắn đến xem. ͏ ͏ ͏

Giang Tả nói với Kiếm Thập Tam: ͏ ͏ ͏

- Đi thôi, giải quyết xong Cổ Mộng quốc là có thể trở về Thánh Địa. ͏ ͏ ͏

Kiếm Thập Tam không nói gì thêm, hắn cảm giác bản thân Giang Tả mang theo khí thế nào đó. ͏ ͏ ͏

Đó là một loại cảm giác đạm nhiên, khác hẳn với khí thế phát ra từ trên người hắn. ͏ ͏ ͏

Hoặc có thể nói là cường đại tự tin. ͏ ͏ ͏

Nếu không có khí thế nghiền áp hết thảy này, loại cảm giác đó có khả năng càng trở nên sâu sắc hơn. ͏ ͏ ͏

Đáng tiếc, không bằng khí thế bá đạo kia. ͏ ͏ ͏

Người có thể cưới được Thánh nữ, quả nhiên nơi chốn đều lộ ra cường đại. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

Hiện tại Giang thành đã bị Mộng Chi Hoa bao trùm, phảng phất không cần lâu lắm, những bông hoa này sẽ chôn vùi mọi người. ͏ ͏ ͏

Liễu Hàn nhìn tất cả những điều đó, khẽ cau mày. ͏ ͏ ͏

Hắn rất lo lắng, lo lắng con gái mình dù sao có xảy ra chuyện gì không. ͏ ͏ ͏

Hơn nữa, hắn cũng cảm giác được nguy cơ đang đến gần. ͏ ͏ ͏

Có thứ gì đó muốn hiện thế. ͏ ͏ ͏

Nếu không thể ngăn cản, như vậy giới tu luyện chạy trời không khỏi nắng. ͏ ͏ ͏

Nhưng muốn giải quyết tai nạn này, biện pháp tốt nhất chính là giết con gái hắn. ͏ ͏ ͏

Nếu chuyện này bị người ta biết được, vậy thì sẽ có rất nhiều người đến đây động thủ với Y Y. ͏ ͏ ͏

Ngay cả hắn cũng vô pháp ngăn cản. ͏ ͏ ͏

Trận pháp đã hoàn thành, nhưng hắn không biết cuối cùng dù sao là thế nào, thay vì chờ Phá Hiểu đến xem, hắn quyết định về nhà sớm. ͏ ͏ ͏

Lúc về đến nhà, Duyên Hạo và Bạch Xích Đạo Nhân còn đang an tâm ăn cơm uống rượu. ͏ ͏ ͏

Bạch Xích Đạo Nhân nói: ͏ ͏ ͏

- Cũng không biết có thể vượt qua ngày mai hay không, nếu không thể, đại khái chúng ta cứ như vậy. ͏ ͏ ͏

Duyên Hạo cũng thở dài: ͏ ͏ ͏

- Không có biện pháp, tốt xấu gì cũng sống lâu thêm hai ngày. ͏ ͏ ͏

Bạch Xích Đạo Nhân gật đầu, ngẫm lại cũng phải, bằng không trước đó đã chết rồi. ͏ ͏ ͏

Bị phế đi còn không bằng bị giết. ͏ ͏ ͏

Hiện tại phối hợp, tốt xấu còn có đường sống, chờ kết quả thì tốt rồi. ͏ ͏ ͏

Bạch Xích Đạo Nhân: ͏ ͏ ͏

- Không phải khen chứ, tên nhóc Chung Dịch Dương này nấu ăn không tồi. ͏ ͏ ͏

Duyên Hạo nói: ͏ ͏ ͏

- Liễu Hàn đạo hữu cũng là gặp may, nếu không nhờ tiểu bối Chung Dịch Dương, hôm nay đã là một kết cục khác rồi. ͏ ͏ ͏

Nghe câu nói đó, Liễu Hàn nhăn mày lại, hắn biết Duyên Hạo là cố ý nói cho hắn nghe. ͏ ͏ ͏

Duyên Hạo muốn nói cho hắn rõ, hắn đường đường là một kiếm tu Cửu giai lại không có phương pháp bằng một tiểu bối Nhị giai. ͏ ͏ ͏

Nhưng hắn cũng không thể nói cái gì, nói nhiều cũng chỉ khiến bản thân thêm mất mặt. ͏ ͏ ͏

Hiện tại hắn thấy Chung Dịch Dương lại càng khó chịu. ͏ ͏ ͏

Về mặt lý luận, Chung Dịch Dương là vãn bối, hắn không nên so đo. ͏ ͏ ͏

Lúc trước là vì thấy Chung Dịch Dương không có tiền đồ nên chán ghét, hiện tại không giống thế, là thuần túy chán ghét. ͏ ͏ ͏

Nếu không phải tên nhóc này thân thiết với Y Y, hắn đã sớm đuổi đi rồi. ͏ ͏ ͏

Nhưng càng thấy bọn họ thân thiết, hắn lại càng thêm khó chịu. ͏ ͏ ͏

Vốn dĩ Liễu Hàn sẽ không buồn rầu vì loại chuyện nhỏ nhặt này, nhưng bởi do Phá Hiểu, hắn lại không thể không buồn rầu. ͏ ͏ ͏

Phá Hiểu quá cường, hơn nữa đối xử với những người đó tốt quá. ͏ ͏ ͏

Chính mình là một Cửu giai, lại còn không bằng những người đó ͏ ͏ ͏

Lúc này Liễu Hàn trở lại phòng của Liễu Y Y. Trong phòng, Uyển Cầm đang ở bên Liễu Y Y, sau đó thường thường ngửi thử Mộng Chi Hoa. ͏ ͏ ͏

Sợ đột nhiên liền có mùi hoa ͏ ͏ ͏

Lúc này Liễu Y Y đang an tĩnh ngủ. ͏ ͏ ͏

Liễu Hàn lại đây, cũng không lên tiếng, Uyển Cầm cũng nhỏ giọng nói: ͏ ͏ ͏

- Vừa mới ngủ thôi, vì cứ lo sợ nên vẫn không ngủ được. ͏ ͏ ͏

Liễu Hàn gật đầu, cuối cùng thở dài một cái. ͏ ͏ ͏

Đời này bản thân ngoại trừ theo đuổi kiếm đạo ra, chỉ cầu mong con gái được bình an. ͏ ͏ ͏

Trời sắp tối rồi, có thể vượt qua được hay không, phải xem ngày mai thế nào. ͏ ͏ ͏

Hắn nguyện ý dùng hết mọi thứ. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

Ma tu địa giới ͏ ͏ ͏

Đan Tuyết ma nữ vẫn ở bên ma tu Nam Huyên: ͏ ͏ ͏

- Sư phụ, sư huynh nói ngày mai Cổ Mộng quốc đánh đến nơi, hẳn là ngày mai sẽ có kết quả. ͏ ͏ ͏

Ma tu Nam Huyên nói: ͏ ͏ ͏

- Nếu tên Phá Hiểu kia không thể giải quyết thì sao? ͏ ͏ ͏

Đan Tuyết ma nữ nói: ͏ ͏ ͏

- Sư huynh nói không có khả năng, thế nhưng nếu thật sự không giải quyết được, đại khái chính là tận thế. ͏ ͏ ͏

Ma tu Nam Huyên tò mò nhìn đồ đệ nhà mình, nói: ͏ ͏ ͏

- Con không sợ sao? ͏ ͏ ͏

Đan Tuyết ma nữ lắc đầu: ͏ ͏ ͏

- Ma tu Mặc Ngôn còn nhảy nhót, sao con có thể sợ. ͏ ͏ ͏

Ma tu Nam Huyên do dự một lát, vẫn hỏi: ͏ ͏ ͏

- Con thích ma tu Mặc Ngôn? ͏ ͏ ͏