Chương 1432: Vô Đề
Đan Tuyết ma nữ bị sư phụ nhà mình hỏi cho ngây ra, sau đó vội vàng giải thích: ͏ ͏ ͏
- Sư phụ, có phải người hiểu lầm cái gì hay không? ͏ ͏ ͏
Ma tu Nam Huyên nói: ͏ ͏ ͏
- Vi sư là một người cấp tiến, con thích thì cứ nói ra. ͏ ͏ ͏
Đan Tuyết ma nữ lớn mật sờ thử lên trán sư phụ nhà mình, nói: ͏ ͏ ͏
- Sư phụ, có phải người không khỏe hay không? ͏ ͏ ͏
Con chỉ là không quen nhìn ma tu Mặc Ngôn mà thôi, hơn nữa cô ta thật sự thực thiếu giáo dục đó. ͏ ͏ ͏
Nghe được Đan Tuyết ma nữ nói như vậy, ma tu Nam Huyên liền nhẹ nhàng thở phào, nói: ͏ ͏ ͏
- Vậy là tốt rồi, con thích ai cũng được, chính là không thể thích nữ. ͏ ͏ ͏
Đan Tuyết ma nữ: "..." ͏ ͏ ͏
Đan Tuyết ma nữ cũng không biết nên nói sư phụ nhà mình thế nào, phải chăng lại lập tức dùng tới sư huynh mình giải quyết vấn đề hay không? ͏ ͏ ͏
Quả nhiên ma tu Nam Huyên nói: ͏ ͏ ͏
- Nếu con thực sự có khuynh hướng đó, vi sư chỉ có thể lại bỏ ra giá cao để sư huynh con cưới con. ͏ ͏ ͏
Đan Tuyết ma nữ không còn gì để nói, đầu óc sư phụ cô không thuần khiết chút nào. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa, rõ ràng sư huynh không phải là người đáng tin. ͏ ͏ ͏
Sau đó ma tu Nam Huyên nói: ͏ ͏ ͏
- Đỡ sư phụ lên. ͏ ͏ ͏
Đan Tuyết ma nữ nâng ma tu Nam Huyên dậy, sau đó đi ra ngoài. ͏ ͏ ͏
Dạo này hai người vẫn thường đến ngọn núi bên cạnh, xa xa đối điện ngọn núi cũng có một đỉnh núi sừng sững. ͏ ͏ ͏
Bên kia chính là ngọn núi của ma tu Mặc Ngôn. ͏ ͏ ͏
Ma tu Nam Huyên nhìn phương hướng kia, nói: ͏ ͏ ͏
- Tuyết Nhi. ͏ ͏ ͏
Đan Tuyết ma nữ đáp: ͏ ͏ ͏
- Sư phụ? ͏ ͏ ͏
Ma tu Nam Huyên vẫn nhìn về phương hướng kia, nói: ͏ ͏ ͏
- Nếu có một ngày con thật sự thích người nào đó, nhớ rõ nói cho sư phụ, chỉ cần các con là thiệt tình yêu nhau, lại khổ lại khó, vi sư đều sẽ đứng về phía con. ͏ ͏ ͏
Con không cần lo lắng gì cả. ͏ ͏ ͏
Đan Tuyết ma nữ khó hiểu, nhưng cũng vẫn ngoan ngoãn ứng tiếng. ͏ ͏ ͏
Chẳng qua cô cảm thấy, chờ cô thích một người, còn phải đợi thật lâu. ͏ ͏ ͏
Ít nhất hiện tại cô không có suy nghĩ này, dù sao cô còn nhỏ, tu vi lại yếu như vậy. ͏ ͏ ͏
Không nên tự mình hạn chế mình. ͏ ͏ ͏
Hơn nữa đánh Mặc Ngôn không vui hơn, phát sóng trực tiếp không thú vị hơn ư? ͏ ͏ ͏
Việc gì phải đi thích một người? ͏ ͏ ͏
Nếu không phải sư phụ trọng thương ở nhà, cô đã sớm chạy đi đánh Mặc Ngôn. ͏ ͏ ͏
Ma tu Nam Huyên cũng không nói gì nữa, mình bất hạnh, cũng ngu xuẩn, ngu xuẩn đến không thể tha thứ nổi. ͏ ͏ ͏
Nhưng mình không muốn nhìn thấy bi kịch tương tự trên người các tiểu bối yếu ớt khác, nên mình sẽ bảo vệ chúng nó. ͏ ͏ ͏
Mà xa xa, ở phía đối diện, sư phụ của Mặc Ngôn cũng đang đứng trên ngọn núi. ͏ ͏ ͏
Trần lão gia tử cũng ở đó ͏ ͏ ͏
Sư phụ Mặc Ngôn nói: ͏ ͏ ͏
- Lão già, ông sắp chết. ͏ ͏ ͏
Trần lão gia tử nói: ͏ ͏ ͏
- Không chừng ngày mai ông cũng sẽ chết. ͏ ͏ ͏
Sư phụ Mặc Ngôn cười ha ha: ͏ ͏ ͏
- Vậy ông kiếm lời rồi, vốn dĩ ông nhất định không sống lâu hơn tôi, hiện tại lại ngược lại. ͏ ͏ ͏
Trần lão gia tử cũng cười nói: ͏ ͏ ͏
- Vạn nhất ngày mai phải chết, phía đối diện thế nào? ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn sư phụ khinh thường nói: ͏ ͏ ͏
- Ngu ngốc, ngươi là một người bình thường dĩ nhiên không hiểu, giữa chúng ta có thù oán, không nhân cơ hội giết chết đối phương đã không tồi. ͏ ͏ ͏
Trần lão gia tử nói: ͏ ͏ ͏
- Khoác lác đi, dù sao không thu phí. ͏ ͏ ͏
Sư phụ Mặc Ngôn: "..." ͏ ͏ ͏
Cuối cùng sư phụ Mặc Ngôn thở dài: ͏ ͏ ͏
- Nghịch đồ Mặc Ngôn kia, ngay cả một cuộc điện thoại hỏi thăm cũng không có. ͏ ͏ ͏
Trần lão gia tử nói: ͏ ͏ ͏
- Gọi điện thoại cho ông thì được gì chứ, nó muốn Linh thạch ông sẽ cho sao? ͏ ͏ ͏
Mặc Ngôn sư phụ không biết nói gì: ͏ ͏ ͏
- Ông đã là người sắp chết, không nói dễ nghe chút được à? ͏ ͏ ͏
Trần lão gia tử nhìn về phương xa, nói: ͏ ͏ ͏
- Thật hâm mộ các người, mệnh đủ dài, trì hoãn được. ͏ ͏ ͏
Sư phụ Mặc Ngôn nói: ͏ ͏ ͏
- Dạy ông tu luyện ông không tu, cho ông đan dược lùi lại thọ mệnh ông cũng cự tuyệt, hiện tại hâm mộ cái gì? ͏ ͏ ͏
Trần lão gia tử cười nói: ͏ ͏ ͏
- Nhân sinh rất ngắn, không chết thì nhân sinh không hoàn chỉnh, làm người thường tốt hơn. ͏ ͏ ͏
Không có việc gì thì theo đuổi trường sinh làm gì, một chút chuyện lộn xộn cũng có thể kéo dài mấy trăm năm. ͏ ͏ ͏
Sư phụ Mặc Ngôn: "..." ͏ ͏ ͏
Sao hắn cứ cảm thấy lão già này đang chỉ cây Dâu mà mắng cây Hòe thế nhỉ? ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏
Giang Tả cùng Kiếm Thập Tam đến bên ngoài nhà Sơ Thanh. ͏ ͏ ͏
Xem trận pháp thì không cần xem những thứ khác, chỉ cần xem ba ba Sơ Thanh là đủ rồi. ͏ ͏ ͏
Ba ba Sơ Thanh chính là trung tâm của cả trận pháp, trận pháp có vấn đề hay không chỉ cần nhìn trên người hắn một cái là biết ngay. ͏ ͏ ͏
Lúc vào nhà, Giang Tả liền gõ cửa. ͏ ͏ ͏
Cửa mở ra rất nhanh, người mở cửa chính là Sơ Thanh. ͏ ͏ ͏
Nhưng trong nháy mắt lúc nhìn thấy Giang Tả, Sơ Thanh lập tức quỳ xuống, không nói được một câu. ͏ ͏ ͏