Chương 1467: Vô Đề
Kiếp trước! ͏ ͏ ͏
Thời gian không rõ. ͏ ͏ ͏
Trên một ngọn núi ở một nơi nào đó, một người đàn ông đang ngồi, hắn ngẩng đầu nhìn trời, trong mắt lộ vẻ suy tư. ͏ ͏ ͏
Mà đứng phía sau hắn là một cô gái tuyệt mỹ, cô gái đó đứng nhìn người đàn ông một cách bình tĩnh, ánh mắt chưa từng dời đi. ͏ ͏ ͏
Hai người bọn họ là hai kẻ nổi danh trong giới tu luyện. ͏ ͏ ͏
Một người mà hễ nhắc tới là giới tu luyện phải biến sắc, một người là kẻ bảo vệ được cả giới tu luyện tôn sùng. ͏ ͏ ͏
Đúng vậy, bọn họ chính là Giang Tả cùng Cửu Tịch. ͏ ͏ ͏
Giang Tả ngồi ở chỗ này, chủ yếu là đang tự hỏi. ͏ ͏ ͏
Gần đây hắn suy nghĩ một số việc. ͏ ͏ ͏
Sau khi suy nghĩ rất nhiều ngày, hắn quyết định hành động. ͏ ͏ ͏
Giang Tả cũng không nghĩ trong giới tu luyện có ai là đối thủ của mình, mà một kẻ đã mất đi đối thủ như hắn, tự nhiên là muốn tìm hiểu thử xem có cái gì là hắn không thể thừa nhận nổi. ͏ ͏ ͏
Còn Cửu Tịch, hiện tại hắn không muốn để ý tới. ͏ ͏ ͏
Giết không chết, cũng chưa có phương hướng nào tốt cả, cho nên chỉ cần Cửu Tịch không chọc hắn, trước mắt Giang Tả nghĩ tạm thời bỏ qua. ͏ ͏ ͏
Sau khi chuẩn bị tốt, Giang Tả liền đứng lên. ͏ ͏ ͏
Nhìn thấy Giang Tả đứng lên, ánh mắt Cửu Tịch cũng biến hóa theo. ͏ ͏ ͏
Cô biết Giang Tả đang suy nghĩ một vài việc, nhưng lại không biết hắn đang suy nghĩ cái gì. ͏ ͏ ͏
Dù sao cũng không phải là chuyện tầm thường. ͏ ͏ ͏
Cô theo Giang Tả đã thật lâu, cô biết Giang Tả cường đại đến mức khiến người ta khó mà hình dung nổi. ͏ ͏ ͏
Nhưng cô không quá để ý đến chuyện đó. ͏ ͏ ͏
Điều cô để ý là, có thể nhìn thấy Giang Tả hay không. ͏ ͏ ͏
Giang Tả vươn ra ba ngón tay, sau đó thề với trời: ͏ ͏ ͏
- Tôi, Giang Tả, tại đây phát thệ Đại Đạo, từ nay về sau tuyệt không giết Cửu Tịch, nếu vi phạm lời thề, đạo tâm hỏng, thân tử đạo tiêu, hồn phi phách tán. Thiên Địa làm chứng, Đại Đạo chứng giám. ͏ ͏ ͏
Giang Tả vừa phát thệ xong, lập tức Thiên Địa kinh khiếp, Đại Đạo oanh động. ͏ ͏ ͏
Thế giới như đã tiếp nhận lời thề của Giang Tả, nếu như vi phạm lời thề, Thiên Địa tất diệt. ͏ ͏ ͏
Mà Cửu Tịch ở phía sau nghe thế liền ngây ngẩn cả người, hạnh phúc tới quá đột ngột, khiến cô theo bản năng lộ ra một tia mỉm cười. ͏ ͏ ͏
Đây là nụ cười không thể khống chế, từ trong khóe mắt không thể nói rõ là hạnh phúc hay tức giận. ͏ ͏ ͏
Nhưng có thể thấy được cô rất vui vẻ. ͏ ͏ ͏
Tuy cô không biết vì sao Giang Tả lại làm như vậy, nhưng cô không ngại chút nào. ͏ ͏ ͏
Cửu Tịch suy nghĩ, vậy phải chăng sau này cô không cần khẩn trương nhìn chằm chằm nữa? ͏ ͏ ͏
Vừa nghĩ như thế, Cửu Tịch đột nhiên cảm giác có một cỗ lực lượng cường đại đến mức cô không thể chống đỡ nổi ập đến, hoặc có khi là do quá cao hứng nên cô không phản ứng kịp. ͏ ͏ ͏
Ngay sau đó Cửu Tịch bị giết. ͏ ͏ ͏
Là Giang Tả ra tay, thậm chí lúc này nét cười của Cửu Tịch vẫn còn vương nơi khóe môi, cô cứ như vậy bị Giang Tả dùng một chiêu đánh chết. ͏ ͏ ͏
Giang Tả lạnh nhạt nhìn Cửu Tịch đã chết đi, sau đó thu tay lại, lạnh nhạt nói: ͏ ͏ ͏
- Ừ, vi phạm lời thề rồi, không biết Thiên Khiển sẽ tới như thế nào, có thể chống đỡ nổi hay không. ͏ ͏ ͏
Cửu Tịch đã chết, vốn dĩ Thiên Địa vừa mới tiếp thu lời thề của Giang Tả, đột nhiên như bị đóng băng. ͏ ͏ ͏
Có lẽ Thiên Địa không nghĩ tới người này lại vi phạm lời thề nhanh như vậy. ͏ ͏ ͏
Giờ khắc này, Thiên Địa như xoay quanh Giang Tả, một cổ khí tức tuyệt vọng đánh úp lại trong nháy mắt. ͏ ͏ ͏
Khí tức này còn đáng sợ hơn cả Thiên Phạt, giống như muốn khiến Giang Tả rã nát ngay tại chỗ. ͏ ͏ ͏
Giang Tả liền đứng ở nơi đó, rất nhanh, hắn cảm giác được áp lực cường đại, áp lực này đè nén hắn đến mức hắn muốn cúi đầu. ͏ ͏ ͏
Thế nhưng sao hắn có thể cúi đầu? ͏ ͏ ͏
Tiếp theo, khí tức đó bắt đầu kích nổ đạo tâm của hắn, chẳng qua đã bị Giang Tả cứng rắn giữ vững. ͏ ͏ ͏
Đạo của hắn không thể bị tan rã, càng không thể mất đi. ͏ ͏ ͏
- Chỉ bằng chút lực độ này thôi sao? ͏ ͏ ͏
Giang Tả mở miệng. ͏ ͏ ͏
Sau khi Giang Tả mở miệng, không gian xung quanh hắn bắt đầu vặn vẹo, bị mài mòn từng chút một, một cổ lực lượng lấy Giang Tả làm trung tâm bắt đầu bùng nổ không ngừng. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhíu mày: ͏ ͏ ͏
- Lực lượng rất khá, cũng rất kỳ quái. ͏ ͏ ͏
Sau đó, Giang Tả yên lặng thừa nhận cổ lực lượng này, quả thật nó có tạo ra thương tổn cho hắn, nhưng hắn cũng không để ý, ngược lại, hắn cũng đang cảm thụ cổ lực lượng đó. ͏ ͏ ͏
Quả thật không tồi, chỉ cần học được, có lẽ là có thể diệt sát Cửu Tịch. ͏ ͏ ͏
Kiếm lời rồi. ͏ ͏ ͏
Còn bị thương? ͏ ͏ ͏
Bị thương một chút mà thôi, tuy rằng đã lâu không bị thương, thế nhưng cũng chẳng sao cả. ͏ ͏ ͏
Coi như hoài niệm thanh xuân đi. ͏ ͏ ͏
Giang Tả ngồi xuống, dù sao hắn cũng không biết Thiên Khiển này muốn tiêu diệt hắn tới khi nào. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏
Trên một vùng biển nào đó, bóng dáng của Cửu Tịch lại xuất hiện. ͏ ͏ ͏
Vừa mới xuất hiện, trong mắt Cửu Tịch có chút tức giận, thật sự rất tức giận. ͏ ͏ ͏
Cô chưa từng thấy ai hành động như thế cả. ͏ ͏ ͏
Nhất định đầu óc hắn có vấn đề. ͏ ͏ ͏
Nhưng sau khi tức giận xong, cô lại có hơi lo lắng. ͏ ͏ ͏
Phải biết rằng cái tên không ra gì kia đã phát thệ Đại Đạo, hiện tại vi phạm lời thề là phải bị Thiên Địa diệt sát. ͏ ͏ ͏
Trên đời này thật sự có người có thể ngăn cản nổi sao? ͏ ͏ ͏