Chương 1472: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 1472: Vô Đề

- Tiểu hữu biết Tử Tiên Vân Hoa ở nơi nào không? ͏ ͏ ͏

Giang Tả gật đầu lại lắc đầu, cuối cùng nói: ͏ ͏ ͏

- Biết là biết, nhưng là hiện tại không đi được, không ở thế giới chúng ta. ͏ ͏ ͏

Kiếm Thập Tam tò mò: ͏ ͏ ͏

- Không ở thế giới chúng ta? ͏ ͏ ͏

Vốn dĩ Giang Tả muốn giải thích nhưng di động hắn đột nhiên vang lên. ͏ ͏ ͏

Là Tô Kỳ. ͏ ͏ ͏

Đã ra rồi? ͏ ͏ ͏

Rồi hắn nhận cuộc gọi. ͏ ͏ ͏

- Nhớ em không? ͏ ͏ ͏

Giọng Tô Kỳ mang theo ý cười, làm nũng vang lên. ͏ ͏ ͏

Giang Tả gật đầu: ͏ ͏ ͏

- Có. ͏ ͏ ͏

- Có lệ thế, chắc chắn không nhớ em rồi. Anh đang ở đâu? Vợ anh đã xuất quan. ͏ ͏ ͏

Giang Tả nhìn nhìn bốn phía nói: ͏ ͏ ͏

- Không biết, nhưng anh về ngay đây. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ kinh ngạc, đến chỗ không biết cơ à, sau đó hỏi: ͏ ͏ ͏

- Vậy anh đang làm gì đó? ͏ ͏ ͏

- Giúp Kiếm... tiền bối tìm chút đồ. ͏ ͏ ͏

Nghe thấy cái này, Tô Kỳ hứng thú: ͏ ͏ ͏

- Là cái gì? Sư bá tặng đồ cho sư phụ? ͏ ͏ ͏

Giang Tả bất đắc dĩ, chỉ có thể nói: ͏ ͏ ͏

- Có lẽ thế. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ bên kia hừ lạnh: ͏ ͏ ͏

- Hừ, ngay cả vợ của anh mà anh cũng không nói, em cùng sư tỷ qua nhìn lén. ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏

- Phải nhớ em đó, em nhớ anh. ͏ ͏ ͏

Nói xong, Tô Kỳ cúp điện thoại, như tìm được niềm vui gì đó ͏ ͏ ͏

Kiếm Thập Tam hỏi: ͏ ͏ ͏

- Chuyện bên Thánh nữ giải quyết rồi? ͏ ͏ ͏

Giang Tả gật đầu: ͏ ͏ ͏

- Tạm thời là thế, phía sau còn không ít vấn đề, rất có thể Thiên Bi Thần Chiến sẽ đến sớm. Nhưng đến sớm bao lâu thì khó nói. ͏ ͏ ͏

Kiếm Thập Tam nhíu mày, đó không phải tin tức tốt, nhưng quá lo lắng cũng vô dụng. Hắn cần mạnh hơn, chỉ cần đủ mạnh là không thành vấn đề. ͏ ͏ ͏

Lúc sau Kiếm Thập Tam dẫn Giang Tả ngự kiếm rời đi. ͏ ͏ ͏

Còn Tử Tiên Vân Hoa, Giang Tả cũng nói cho Kiếm Thập Tam. Hắn đoán có lẽ sinh trưởng ở thế giới nào đó Thiên Bi Thần Chiến tham chiến. Tóm lại vô cùng khó khăn. ͏ ͏ ͏

Kiếm Thập Tam nghe xong chỉ yên lặng gật đầu. ͏ ͏ ͏

Nếu có thể hắn sẽ đi tìm xem, chỉ là quá xa, hắn còn sẽ không rời đi nơi này. Sư muội còn ở đây. Chẳng may xảy ra chuyện, hắn không thể về ngay được. ͏ ͏ ͏

Một lát sau, Kiếm Thập Tam về tới Thánh Địa. Ở Xuyên Hà tiểu trấn Giang Tả đã xuống dưới. Kiếm Thập Tam muốn gặp dì nhỏ, hắn không cần phải đi cùng. ͏ ͏ ͏

Bóng đèn đó. ͏ ͏ ͏

Lúc sau Giang Tả tới cửa hàng đậu hủ, một đám hoảng sợ. Thấy hắn không ra oai gì những người đó mới nhẹ nhàng thở ra. ͏ ͏ ͏

Những ngày tháng đen tối đã qua rồi. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

Mà lúc này Tô Kỳ đi theo Tĩnh Nguyệt đi qua dưới lòng đất. Đây là một độn thuật độc đáo, hiệu quả ẩn nấp rất được. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ hỏi: ͏ ͏ ͏

- Sư tỷ, như vậy được chưa? Có thể bị sư phụ phát hiện không nhỉ? Sẽ bị đánh đó. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏

- Không có sao, con gái lớn rồi sẽ thiếu nữ hoài xuân, một khi kích phát, chỉ số thông minh chỉ là phù du. Y như em ấy. ͏ ͏ ͏

Nghe Tĩnh Nguyệt nói như vậy, Tô Kỳ không đồng ý, nói như cô bị ngốc ấy. ͏ ͏ ͏

Cô nói: ͏ ͏ ͏

- Sư tỷ,c hị nói xem về sau chị có biết yêu không? ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt nhìn Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏

- Đương nhiên, chị có làm Thánh nữ cả đời đâu, không chừng sau này chị cũng sẽ ngốc hắn hệt em. Ừ, chủ yếu là do em quá ngốc, chị cảm thấy mình có ngốc thế nào cũng không bằng em được. ͏ ͏ ͏

- Chúng ta khác nhau mà, em thích người ta từ khi còn nhỏ rồi. Chờ khi sư tỷ thích người ta có khi là lão yêu bà đấy. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt ngừng lại, sau đó quay đầu nhìn về phía Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏

- Chỗ chị còn có ảnh của em lúc nhỏ đấy. Đúng rồi, chị còn thống kê số lần tè dầm của em, để gửi cho tiểu Giang. ͏ ͏ ͏

- Sư tỷ... ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt khinh thường, cao ngạo nói: ͏ ͏ ͏

- Kêu tỷ tỷ cũng vô dụng. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ kéo Tĩnh Nguyệt nói: ͏ ͏ ͏

- Tỷ tỷ. ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

Lúc này Kiếm Thập Tam đã đi tới thánh thú hồ, lúc về hắn đã thông tri Nguyệt Tịch. ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch nghe sư huynh đã trở lại, kỳ thật hơi khẩn trương. ͏ ͏ ͏

Mấy ngày nay cô đều ra ngóng vào trông. Giờ sư huynh vừa trở về đã tìm mình, có phải là những gì cô chờ mong đã trở thành sự thật? ͏ ͏ ͏

Cô vừa căng thẳng lại vui mừng. ͏ ͏ ͏

Rất vui. ͏ ͏ ͏

Sau đó Nguyệt Tịch chờ trên sườn núi thánh thú hồ. Cô đang nghĩ sư huynh sẽ tặng gì cho mình. Nhưng đúng là cô không có thích thứ gì cụ thể, sớm biết thế nên để lộ ra chút chút. ͏ ͏ ͏

Trong lúc Nguyệt Tịch chờ đợi, Kiếm Thập Tam đáp xuống đất. Hắn dừng cách đó không xa. ͏ ͏ ͏

Nguyệt Tịch mỉm cười nói: ͏ ͏ ͏

- Sư huynh đã về? Xong việc rồi? ͏ ͏ ͏

Tuy không biết sư huynh làm chuyện gì, nhưng vẫn nên hỏi. ͏ ͏ ͏