Chương 1473: Vô Đề
Kiếm Thập Tam gật đầu, đúng là xong rồi, mà hắn còn bị thương nặng, may là không ảnh hưởng gì. ͏ ͏ ͏
- Ừ, xong rồi, chắc là không thành vấn đề. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam không nói nhiều, chủ động nói chuyện lại càng ít, cho nên Nguyệt Tịch chỉ có thể hỏi: ͏ ͏ ͏
- Vậy sư huynh có nghỉ ngơi lát không? ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam không trả lời, mà lấy ra một tờ giấy đưa cho Nguyệt Tịch nói: ͏ ͏ ͏
- Ừm, cái này, này là huynh lấy, lấy được ở bên ngoài. Tặng, tặng cho, sư, sư muội. ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch khó hiểu, một tờ giấy? ͏ ͏ ͏
Còn lấy từ bên ngoài? ͏ ͏ ͏
Không nghĩ nhiều, cô cầm lấy. Nhưng nhìn xong thì hơi thất vọng. Chỉ là độn thuật, tuy có vẻ rất siêu nhưng vẫn không phải thứ cô cần. ͏ ͏ ͏
Cô cười nói: ͏ ͏ ͏
- Sư huynh tặng thì muội nhận. Sư huynh còn có việc gì không? Nếu không thì muội về nhé. Tiểu tỷ tỷ đang đợi. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam do dự, sau đó lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Không, không có việc gì. ͏ ͏ ͏
- Vâng. ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch đáp, nghe hơi rầu rĩ. ͏ ͏ ͏
Thế nào nhỉ, hơi thất vọng. Nhưng sư huynh có tặng quà, chỉ là không như cô nghĩ thôi. Nếu chỉ mình sư huynh ra ngoài, có thể là không có gì nhưng lần này dẫn theo tiểu Giang đi ra ngoài hẳn phải có chứ? ͏ ͏ ͏
Cuối cùng Nguyệt Tịch xoay người rời đi, cô đi rất chậm như đang chờ đợi gì đó. ͏ ͏ ͏
Nhóm Tĩnh Nguyệt cũng nhìn lén. Tĩnh Nguyệt sốt ruột nói: ͏ ͏ ͏
- Sư bá làm gì vậy? Không phải dẫn tiểu Giang đi ra ngoài à? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Tả ca đâu có thế đâu. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt nhìn về phía Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Vậy sao hắn cưới được em? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nghĩ nghĩ nói: ͏ ͏ ͏
- Bọn em vẫn luôn ở bên nhau, thi thoảng anh ấy sẽ dẫn em ra ngoài chơi, tặng quà. Hình như không có gì đặc biệt, có thể là khi đó em quá nhỏ, quá ngốc. ͏ ͏ ͏
Nói xong Tô Kỳ vui vẻ cười. ͏ ͏ ͏
Giờ nghĩ lại vẫn vui ghê. ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt không muốn để ý tới Tô Kỳ, nhưng cô rất bất đắc dĩ: ͏ ͏ ͏
- Em xem sao sư bá ngốc vậy? Ngay cả chị cũng thấy sư phụ thích sư bá mà. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ cũng gật đầu: ͏ ͏ ͏
- Em cũng thế, mà em cũng thấy sư bá thích sư phụ. Sư tỷ, chị nghĩ hai người kia sẽ kéo dài tới khi nào? ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Không biết, chắc không đến lúc chị thoái vị đâu nhỉ? ͏ ͏ ͏
- Vậy trước một ngày sư tỷ thoái vị ư? ͏ ͏ ͏
Tĩnh Nguyệt trợn trắng mắt: ͏ ͏ ͏
- Trước hai ngày. ͏ ͏ ͏
"..." ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam nhìn Nguyệt Tịch rời đi thì do dự. ͏ ͏ ͏
Hắn thấy đưa món kia rất... ừm, nói chung là không tốt. Có thể là bởi vì hoa không tốt. ͏ ͏ ͏
Với hắn thì một đóa hoa bình thường có tặng hay không thì cũng chả sao. Nghĩ vậy, Kiếm Thập Tam lại nhớ tới lời Giang Tả nói. ͏ ͏ ͏
Tặng không chừng sư muội sẽ vui vẻ. ͏ ͏ ͏
Sẽ chứ? ͏ ͏ ͏
Thôi hắn cưới được Thánh nữ, có kinh nghiệm, chắc là đúng rồi. ͏ ͏ ͏
Cho nên, do dự mãi, Kiếm Thập Tam vẫn lên tiếng: ͏ ͏ ͏
- Chờ, chờ một chút. ͏ ͏ ͏
Nghe Kiếm Thập Tam đột nhiên gọi mình, Nguyệt Tịch vui vẻ, lập tức xoay người. ͏ ͏ ͏
Chỉ là cô lại lo lắng mình nghĩ nhiều. Haiz, tám chín phần mười là nghĩ nhiều rồi. Sao sư huynh cô lại khéo léo vậy được. ͏ ͏ ͏
Rồi cô thoải mái nói: ͏ ͏ ͏
- Sư huynh còn có việc gì ư? ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam gật đầu: ͏ ͏ ͏
- Có, có, có chút chuyện. ͏ ͏ ͏
Không biết vì sao Kiếm Thập Tam lại căng thẳng, nói chuyện còn lắp bắp hơn trước. ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch nhìn hắn, đợi hắn nói chuyện. ͏ ͏ ͏
Đối mặt với cô, Kiếm Thập Tam lại đột nhiên muốn tránh né. Trước kia lại khác, tuy thường xuyên nói lắp nhưng cũng sẽ không né tránh cái gì. ͏ ͏ ͏
Hắn nói: ͏ ͏ ͏
- Trên, trên, trên đừng trở về, huynh, huynh thấy một linh, linh dược. ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch tò mò: ͏ ͏ ͏
- Linh dược? Làm sao vậy? ͏ ͏ ͏
Lúc này Kiếm Thập Tam không nói. ͏ ͏ ͏
Hắn nhìn Nguyệt Tịch, sau đó lấy ra đóa linh dược kia, nói: ͏ ͏ ͏
- Huynh, huynh đào, đào trên đường. Nếu, nếu sư muội muốn, muốn thì có thể đem trồng. ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch ngơ ngác nhìn linh dược. Nói là linh dược, trên thực tế là một đóa hoa, một đóa hoa nở rộ. Với người tu luyện như họ thì đóa hoa này rất bình thường, vô cùng bình thường nhưng với Nguyệt Tịch lại hoàn toàn khác, bởi vì nó là một đóa hoa. Sư huynh tặng cô hoa. Lần đầu tiên có người tặng hoa, cảm giác rất kỳ lạ. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam tặng hoa nhưng thấy Nguyệt Tịch im lặng thật lâu. ͏ ͏ ͏
Xem ra sư muội không thích. ͏ ͏ ͏
- Sư, sư muội, nếu không, không thích huynh, huynh sẽ mang, mang về. ͏ ͏ ͏
Cũng đúng, sao sư muội lại thích linh dược bình thường chứ. ͏ ͏ ͏
Chỉ là ngay lúc Kiếm Thập Tam muốn rụt tay lại, Nguyệt Tịch mau chóng cướp luôn. Rồi cô xoay người nhảy vào thánh thú hồ, vui vẻ kêu lên: ͏ ͏ ͏
- Cảm ơn sư huynh, muội rất thích. ͏ ͏ ͏
Bùm một tiếng, Nguyệt Tịch cầm hoa chìm xuống thánh thú hồ. ͏ ͏ ͏