Chương 1474: Vô Đề

person Tác giả: N/A schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:03 visibility 3 lượt đọc

Chương 1474: Vô Đề

Nhìn Nguyệt Tịch chìm xuống, Kiếm Thập Tam sững sờ. ͏ ͏ ͏

Hắn có thể cảm nhận được sư muội vui vẻ hơn nhiều. ͏ ͏ ͏

Vì sao chứ? ͏ ͏ ͏

Hắn rất khó hiểu, nhưng đúng là Giang Tả không đùa hắn thật, khi nào rảnh phải đi hỏi thêm, giờ không thích hợp cho lắm. ͏ ͏ ͏

Rốt cục hắn không thế đi làm phiền nhà người ta được. ͏ ͏ ͏

Nhóm Tô Kỳ cũng nhìn thấy, Tô Kỳ hưng phấn nói với Tĩnh Nguyệt: ͏ ͏ ͏

- Sư tỷ sư tỷ có thấy không? Sư bá tặng hoa cơ đấy. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt bất đắc dĩ nói: ͏ ͏ ͏

- Thấy rồi, đừng nói to thế chứ. Mà em nghĩ xem, sư bá tặng hoa thì có khi nào chồng em cũng tặng không? ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ sửng sốt, sau đó vui vẻ nói: ͏ ͏ ͏

- Sư tỷ, em về đây. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt lắc đầu thở dài: ͏ ͏ ͏

- Thôi làm Thánh nữ tốt hơn, sẽ không vì một đóa hoa con con mà phấn khởi. y da rảnh nhỉ, đi xem văn hiến vậy, thuận tiện livestream tinh thần hiếu học của Nguyệt Liên Thánh nữ. ͏ ͏ ͏

Tĩnh Nguyệt vui vẻ rời đi. ͏ ͏ ͏

Kiếm Thập Tam không nấn ná thêm. Hắn cũng về chữa thương. Ít nhất phải luôn luôn duy trì trạng thái tốt nhất, chiến tranh có thể bùng nổ bất cứ lúc nào. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

Giang Tả đang ngồi ở phòng khách, hắn đã về nhà nhỏ kia. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ đi ra rồi, hắn cũng không cần phải tới tiểu Trúc gian nữa, bị hiểu lầm thì xong. ͏ ͏ ͏

Đương nhiên, chủ yếu là hắn phát hiện ra một chuyện. Hắn quên mang hoa về cho Tô Kỳ, thế nên hắn rời khỏi cửa hàng của ông chủ bán đậu hũ. ͏ ͏ ͏

Kỳ thật bình thường thì không sao, nhưng nếu Tô Kỳ nhìn thấy Kiếm Thập Tam tặng dì nhỏ hoa lại khác rồi. ͏ ͏ ͏

Hắn và Kiếm Thập Tam cùng nhau trở về mà, lúc tìm đồ cũng thế luôn. Kiếm Thập Tam tặng hoa, hắn không thì tội lỗi. ͏ ͏ ͏

Giang Tả chống cằm suy tư, cần tìm lý do gì đây? Nếu không dùng trái cây khắc một đóa? Không được, Kiếm Thập Tam là hoa tươi. Ra ngoài mua cũng không được, nơi này không có bán hoa. ͏ ͏ ͏

Trong lúc suy nghĩ, hắn cảm giác có người mở cửa, xong rồi, Tô Kỳ đã trở lại. Bọn họ vẫn luôn ở đây nên cô ấy còn nhớ, mà Giang Tả cũng nói qua cho cô rồi. ͏ ͏ ͏

Cửa mở, Giang Tả thấy gương mặt vui vẻ của vợ mình. ͏ ͏ ͏

Hắn hơi khó chịu. ͏ ͏ ͏

Đóng cửa lại, Tô Kỳ vừa chạy vừa ném giày, sau đó nhảy về phía Giang Tả. ͏ ͏ ͏

Giang Tả đứng đó, lúc Tô Kỳ nhảy qua ôm, hắn liền duỗi tay ôm lại. ͏ ͏ ͏

Cô trực tiếp nhìn Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

- Hoa đâu? ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏

Hắn chỉ có thể nói: ͏ ͏ ͏

- Hoa à? Đang đi thì... ͏ ͏ ͏

- Rơi rồi? ͏ ͏ ͏

Giang Tả còn chưa nói xong, Tô Kỳ đã nói ra lý do. ͏ ͏ ͏

Giang Tả đành phải nói: ͏ ͏ ͏

- Ừ, rơi mất rồi. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ khổ sở nhìn hắn, ngồi trên sô pha, nói: ͏ ͏ ͏

- Không vui, dỗ em đi. ͏ ͏ ͏

Giang Tả chỉ có thể ngồi xuống cùng. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ lại nói: ͏ ͏ ͏

- Kết hôn xong không tặng quà cho vợ nữa, rõ ràng là anh đi về cùng sư bá. ͏ ͏ ͏

Giang Tả nhìn Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏

- Anh kể chuyện cho em nha. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ tò mò nhìn Giang Tả, chồng cô định kể chuyện gì đây? Cô còn không vui mà. ͏ ͏ ͏

Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏

- Ngày xưa có một ngọn núi, trên núi có tòa miếu. ͏ ͏ ͏

- Trong miếu có một tên hòa thượng, họ Giang tên Tả, hắn không tuân thủ thanh quy giới luật mà cưới một bà xã tên Tô Kỳ, vợ hắn xinh đẹp như hoa nhưng hắn lại không biết đường giữ. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ không khỏi nói. ͏ ͏ ͏

Giang Tả ngớ người: ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏

- Anh xuất gia có lợi gì cho em thế? Im nào, để anh kể đã. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ quay đầu, nhưng không còn gây rối. Cô muốn xem Giang Tả còn nhảy ra được món gì. ͏ ͏ ͏

Giang Tả tiếp tục nói: ͏ ͏ ͏

- Ngày xưa có một ngọn núi, trên núi có tòa miếu... Em đừng nói với lung lay nữa được không? ͏ ͏ ͏

"???" ͏ ͏ ͏

- Em nói lúc nào? Em ngồi im mà. ͏ ͏ ͏

Giang Tả kinh ngạc nhìn Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏

- Vậy sao đầu óc anh lại toàn hình bóng và giọng nói em? ͏ ͏ ͏

"..." ͏ ͏ ͏

Cuối cùng Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏

- Không được, còn phải dỗ. ͏ ͏ ͏

Giang Tả đứng lên, sau đó nắm tay Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏

- Ừ, đi ăn gì đi. ͏ ͏ ͏

Tô Kỳ đứng dậy và nói: ͏ ͏ ͏

- Lần sau phải hái một đóa hoa cho em, lâu rồi chẳng tặng cho em gì cả. ͏ ͏ ͏

Giang Tả nhìn Tô Kỳ, cười nói: ͏ ͏ ͏

- Vâng. ͏ ͏ ͏

Sau đó Tô Kỳ vui vẻ. ͏ ͏ ͏

- Chúng ta mua đồ nấu cơm đi, làm bữa thịnh soạn cho anh luôn. ͏ ͏ ͏

Giang Tả không cự tuyệt, Tô Kỳ vui vẻ là được ấy mà, lần sau phải nhớ có hoa. ͏ ͏ ͏

... ͏ ͏ ͏

Thiên cơ nhất mạch. ͏ ͏ ͏

Lúc này La Ảnh đã khỏe lại, hoặc phải nói có cái gì đó chữa khỏi hắn. ͏ ͏ ͏

Hắn cầm một cái la bàn trong tay. ͏ ͏ ͏

- Thật là đáng sợ, sao mình lại quên được nhỉ, nhưng vì sao hắn lại làm như vậy? ͏ ͏ ͏

La Ảnh nhìn la bàn nói. ͏ ͏ ͏

Hắn chỉ nhớ là có người cho mình một tạo hóa. ͏ ͏ ͏

Tạo hóa này hắn không nói rõ được nhưng sau khi có la bàn, hắn phát hiện mình xem rõ ràng hơn. ͏ ͏ ͏

Đương nhiên, điều tệ duy nhất là hắn càng không dám đi tính Phá Hiểu. ͏ ͏ ͏

Có cảm giác đối phương càng khủng bố hơn rồi. ͏ ͏ ͏

Khi đó hắn thật sự nghĩ rằng đối phương đang trêu mình, không ngờ thật vậy. Nhưng khi hắn quên, muốn đi tính rốt cục là ai thì lại phát hiện không tính được gì. Giống như mọi thứ trước đó không hề tồn tại vậy. ͏ ͏ ͏

Điều này chứng minh đối phương không phải là người mà hắn có thể trêu vào. ͏ ͏ ͏

Cuối cùng La Ảnh lắc đầu thở dài. ͏ ͏ ͏

Hắn không muốn quá rối rắm vào việc đó, loại người ấy, hắn bớt quan tâm mới tốt. ͏ ͏ ͏

Mà bên Phá Hiểu, hắn lại càng không dám suy nghĩ. ͏ ͏ ͏