Chương 1478: Vô Đề
Tô Kỳ nhìn Giang Tả nói: ͏ ͏ ͏
- Ông xã, anh có năm Nguyên tố rồi? ͏ ͏ ͏
Giang Tả gật đầu: ͏ ͏ ͏
- Ừm, năm Nguyên tố. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Có phải là có hơi, có hơi yêu nghiệt hay không? ͏ ͏ ͏
Giang Tả ngẫm nghĩ nói: ͏ ͏ ͏
- Không biết, anh cũng chưa từng học Ma Pháp. ͏ ͏ ͏
Chuyện này là thật, Giang Tả trước đây cũng không có nghiên cứu Ma Pháp, tu vi của hắn cao như vậy, không có chuyện gì nghiên cứu thứ vô dụng này làm gì. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ đưa tay đánh rơi ánh sáng sau người Giang Tả, nói: ͏ ͏ ͏
- Thật sự sẽ không có chuyện gì chứ? ͏ ͏ ͏
Cái này thì Giang Tả đưa ra đáp án khẳng định: ͏ ͏ ͏
- Ừm, chắc chắn sẽ không có gì đâu. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Cứ luôn thấy hơi ảo, đâu ra có người có thể tu luyện Ma Pháp nhanh như vậy, uy lực cũng sắp tới thực lực Ngũ giai, giờ mới được mấy tháng chứ. ͏ ͏ ͏
Thật sự, không nghĩ thì không biết, vừa nghĩ tới thì hết cả hồn. Coi như bây giờ là Tứ giai đi, ông xã cô cũng quá nghịch thiên rồi. Hơn hai tháng, nhiều lắm cho ba tháng, ba tháng đã gần đạt tới Ma Pháp Ngũ giai. Này nếu như lại tiếp tục trở nên mạnh hơn, thì... Đơn giản có chút không dám tin. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ chớp mắt nhìn Giang Tả. Giang Tả hơi bất đắc dĩ: ͏ ͏ ͏
- Sao vậy? ͏ ͏ ͏
Hắn là muốn khoe mẽ nhưng cũng không muốn khiến Tô Kỳ suy nghĩ nhiều. Hoặc là nói chỉ là muốn Tô Kỳ vui vẻ một chút, ít ra thì ông xã cô đặc biệt lợi hại nha. Thực lực Ma Pháp Ngũ giai hẳn xem như rất lợi hại chứ nhỉ? Mặc dù thực lực tu chân 4.5 của hắn càng lợi hại hơn, nhưng mà Ma Pháp Sư Ngũ giai càng dọa người hơn. ͏ ͏ ͏
Cuối cùng Tô Kỳ nói: ͏ ͏ ͏
- Sau này nếu như Ma Pháp của anh đại thành, có thể vì đi lĩnh ngộ Pháp Thần Chi Đạo sau đó lạnh nhạt em hay không? ͏ ͏ ͏
Cái này có thể không để ý sao? Lĩnh ngộ Pháp Thần Chi Đạo chính là ngộ đạo, thời gian cần để ngộ đạo dài lắm. Một lần ngồi có thể là trăm năm, vậy cô có khả năng phải 100 năm không gặp Giang Tả, này đâu ra là chuyện ngươi có thể chịu được. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nhìn Tô Kỳ không khỏi bật cười nói: ͏ ͏ ͏
- Pháp Thần Chi Đạo? ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ gật đầu: ͏ ͏ ͏
- Ừm ừm. ͏ ͏ ͏
Giang Tả lắc đầu: ͏ ͏ ͏
- Đạo không có em, không phải là đạo mà anh muốn, đạo anh muốn là đạo có em, mặc kệ là trên đường đi hay là điểm cuối cùng. ͏ ͏ ͏
Giang Tả nắm tay Tô Kỳ, sau đó đi về phía trước: ͏ ͏ ͏
- Nắm lấy tay em tiến về phía trước, đối với anh mà nói mới là đi về trước thật sự, không có em, đó chẳng qua là quanh quẩn một chỗ mà thôi. ͏ ͏ ͏
Đúng vậy, không có Tô Kỳ, hắn vĩnh viễn chỉ là quanh quẩn trên đường một đời, vĩnh vô chỉ cảnh, vĩnh bất chỉ tức. Có Tô Kỳ tương lai của hắn mới có khả năng vô hạn. Mới có thể có một ngày đạp bằng tất cả. Đương nhiên, chuyện này cũng không quan trọng, hắn thà rằng cùng Tô Kỳ làm một đôi vợ chồng bình thường. Có cuối cùng mới có hi vọng, mới có hoàn mỹ. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ sững sờ nhìn Giang Tả, sau đó vui vẻ nói: ͏ ͏ ͏
- Nói giống như đại tiền bối lĩnh ngộ đại đạo vô tận, anh vẫn phải cưng chiều em đi, nhớ kỹ Ma Pháp Sư chỉ là nghề phụ. Không được phản bác, lêu lêu. Còn nữa, em vẫn sẽ ở đây hoài luôn. ͏ ͏ ͏
Tô Kỳ tinh nghịch kéo Giang Tả đi về phía chợ rau. ͏ ͏ ͏
Lúc này Nguyệt Tịch cực kỳ vui vẻ mà trồng hoa Kiếm Thập Tam tặng bà trong sân. Đây là sư huynh của bà mấy trăm năm qua lần đầu tiên tặng hoa cho bà nha. Nguyệt Tịch trồng rất cẩn thận, chỉ sợ hoa sẽ gặp chuyện gì. ͏ ͏ ͏
So với đóa hoa này, Nguyệt Tịch đã sớm quên cái Côn Bằng độn thuật kia. Độn thuật này bà cho bọn Quy ba ba xem, dọa bọn họ sợ gần chết, độn thuật này quả thật là vượt quá tưởng tượng. ͏ ͏ ͏
Loại độn thuật cấp bậc này cả Giới tu luyện cũng không có nhỉ? Hơn nữa, chữ nhìn qua khiến người cảm thấy rất kỳ lạ, rõ ràng phải rất khó, nhưng ngay cả Tiểu Huyền Vũ hình như cũng có thể xem hiểu được đôi chút. ͏ ͏ ͏
Đại Đạo Chí Giản. ͏ ͏ ͏
Loại ghi chép pháp thuật này xưa nay rất ít thấy. Nhưng mà Nguyệt Tịch không quan tâm, trực tiếp đưa cho bọn họ, muốn học có thể học trước, dù sao bà không gấp. ͏ ͏ ͏
Tiểu Huyền Vũ cũng muốn học, nhưng mà bây giờ không được, nó cảm thấy mình sắp bước qua cánh cửa kia. Cần phải cố gắng chút nữa, nó rất mạnh, nhân tiện cho trưởng bối nhà mình nhìn xem, nó cũng có thể rất lợi hại. Hù bọn họ một trận, sau đó lại dạy cho Lão Thất, tỷ tỷ mình đây còn có thể dạy Lão Thất gì đó. ͏ ͏ ͏
Ừm, Tiểu Huyền Vũ chưa bao giờ nghĩ sẽ dạy như thế nào. Chỉ cần nó hơi suy nghĩ, nó sẽ nhận ra mình dạy không đầy đủ. ͏ ͏ ͏
Đương nhiên dạy Di Giới Thánh Tượng vẫn có thể, nhưng mà dạy ngoài chủng tộc, không có Giang Tả là chuyện không thể nào. Cho Thánh Thú tứ tộc nhiều thời gian thế nào đi nữa cũng không có khả năng lĩnh ngộ được. ͏ ͏ ͏
Muốn học? ͏ ͏ ͏
Có thể, tìm Tiểu Ô Quy để Giang Tả quét mai rùa đi. Tốt nhất là cái loại dễ lừa gạt đó. Quá lanh có thể là thông minh lắm thì bị thông minh hại. ͏ ͏ ͏
Trồng hoa xong, Nguyệt Tịch định đi Thánh Thú Hồ. Chỉ là còn chưa đi ra cô đã nhận được điện thoại, là người từ Cấm Địa gọi. ͏ ͏ ͏