Chương 1479: Vô Đề
Nguyệt Tịch nhận điện thoại hỏi: ͏ ͏ ͏
- Xảy ra chuyện gì rồi? ͏ ͏ ͏
Chí Thiện nói: ͏ ͏ ͏
- Thật chán, tán chuyện với tôi đi. ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch tự nhiên không nhiều lời mà nói: ͏ ͏ ͏
- Đợi tôi. ͏ ͏ ͏
Bây giờ bà đang rất vui, đi vào chơi với Cấm Địa thiếu nữ không có gì. Dù sao hiện tại cũng không có gì chơi vui. Rất nhanh Nguyệt Tịch đã đến Cấm Địa, lúc này Chí Thiện ngồi trong nước, cô nhìn chằm chằm Nguyệt Tịch từng bước đi tới. ͏ ͏ ͏
Cấm Địa thiếu nữ hỏi: ͏ ͏ ͏
- Cô độ kiếp thành công? ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch gật đầu cười đáp: ͏ ͏ ͏
- Cửu tử nhất sinh. ͏ ͏ ͏
Chí Thiện hỏi: ͏ ͏ ͏
- Có phải bởi vì thoái vị hay không? ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch ngẫm nghĩ nói: ͏ ͏ ͏
- Có thể, có được có mất thôi. ͏ ͏ ͏
Đạt được hai loại trạng thái, mất đi cơ hội độ kiếp như thường, bình thường thôi. ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch ngồi bên bờ hồ, sau đó cởi giày thò chân xuống nước chơi. Chí Thiện rất bất đắc dĩ: ͏ ͏ ͏
- Cô lại không thể một ngày không rửa chân sao? Rửa cũng đừng rửa ở chỗ tôi chứ. Nếu không có một ngày tôi thật sẽ cho ngươi uống nước rửa chân đó. ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch mới mặc kệ cái này, mà nói: ͏ ͏ ͏
- Hôm nay đặc biệt gọi tôi vào có phải lại có chuyện hay không? ͏ ͏ ͏
Chí Thiện nói: ͏ ͏ ͏
- Ừ, xác thực có chút chuyện. ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch hiếu kỳ: ͏ ͏ ͏
- Có chuyện gì? ͏ ͏ ͏
Chí Thiện chỉ nước hồ đen kịt nói: ͏ ͏ ͏
- Cô ấy không lâu trước lại phát điên, bắt đầu tiên đoán. ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch nhíu mày: ͏ ͏ ͏
- Là cái gì? ͏ ͏ ͏
Chí Thiện đáp: ͏ ͏ ͏
- Thiên địa sắp loạn, chỉ có Cửu Tịch trở thành Thánh nữ mới có thể giải. ͏ ͏ ͏
... ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch từ trong Cấm Địa đi ra, khi đi vào thì rất cao hứng, lúc ra lại không cười nổi. Bà phát hiện Tiểu Cửu nhà mình cả đời đặc biệt lận đận, như thể ở đâu cũng cần cô đi cứu vớt vậy. Cũng không nghĩ xem, Tiểu Cửu nhà bà rõ ràng còn nhỏ như thế. Như vậy một bên là thế giới, một bên là đồ đệ, đây là muốn để bà lựa chọn sao? ͏ ͏ ͏
Hừ, thế giới này vẫn tràn đầy ác ý với bà. ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch không đi Thánh Thú Hồ, cũng không về nhà mà là đi lung tung trên Thánh Địa. Hồi lâu sau bà đi tới trước một động phủ. Sau khi xác định rõ đây là đâu Nguyệt Tịch không khỏi cười khổ. ͏ ͏ ͏
Bà cũng không biết mình nghĩ thế nào lại đến chỗ sư huynh. Có lẽ là muốn hỏi thử sư huynh đi. ͏ ͏ ͏
Mà đã đến rồi, Nguyệt Tịch không định quay về, hỏi thử cũng được, cũng không thể một mình nín nhịn được. ͏ ͏ ͏
Trừ tiểu tỷ, những người khác đều quá đại nghĩa, không thích hợp để nói. Sư huynh của bà thì phù hợp. ͏ ͏ ͏
Rất nhanh Nguyệt Tịch truyền một đạo thần niệm vào. Hầu như là nháy mắt, Kiếm Thập Tam liền đi ra. Hắn mới vừa đang trị thương, vừa nghe sư muội tới tìm liền không trị nữa, sư muội của hắn rất ít khi tới tìm hắn, này khiến hắn hơi lúng túng không biết làm sao. ͏ ͏ ͏
Động phủ có phải cần thu dọn hay không? Không đúng, bên trong cái gì cũng không có. Về phần nhà trúc hắn cũng không có, hoặc là nói hắn không cần tới, cho nên cũng không có dựng. Kiếm Thập Tam lập tức hỏi: ͏ ͏ ͏
- Sư, sư muội? Có, có chuyện sao? ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch cười khẽ: ͏ ͏ ͏
- Không có chuyện thì không thể tìm huynh sao? Có làm phiền tới sư huynh hay không? ͏ ͏ ͏
Chắc chắn không có. ͏ ͏ ͏
- Không, không có, huynh, huynh cũng không bận. ͏ ͏ ͏
Bận cũng phải không bận. Chỉ cần không phải chuyện gì quan trọng, hắn đều có thể trước tiên ném sang một bên. ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch cười nói: ͏ ͏ ͏
- Vậy chúng ta lên núi nhé? ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam không từ chối, hôm nay không bình thường, mặc dù rất vui khi sư muội hắn trở lại. Nhưng mà dưới tình hình thông thường, sư muội hắn sẽ không trở về. ͏ ͏ ͏
Lên đến đỉnh núi, Kiếm Thập Tam lại hỏi một lần nữa: ͏ ͏ ͏
- Xảy, xảy ra chuyện sao? ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch quay đầu nhìn về phía Kiếm Thập Tam, sau đó nói: ͏ ͏ ͏
- Sư huynh làm thế nào nhìn ra được? ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam ngược lại không giấu diếm: ͏ ͏ ͏
- Dưới tình huống, bình, bình thường, sư, sư muội sẽ, sẽ không đến, đến tìm huynh. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam cảm thấy mình cần phải luyện nói nhiều hơn. ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch hơi bất đắc dĩ, sư huynh bà thật đúng là không làm cho con gái yêu thích mà. Nhưng cũng còn tốt, cuối cùng tặng một đóa hoa. ͏ ͏ ͏
Ừ, không làm người thích cũng tốt, dù sao bà không ghét. Nguyệt Tịch nói: ͏ ͏ ͏
- Muội từng nói với sư huynh chuyện của Thánh nữ Trì nhỉ? ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam gật đầu. Có nói, nhưng là gửi một tin ngắn, mà trước đó hắn đã nghe Giang Tả nói, cho nên vẫn biết được rất rõ. ͏ ͏ ͏
Nguyệt Tịch ngồi trên nền tuyết, chân cô đặt bên dưới vách núi, sau đó nói: ͏ ͏ ͏
- Hôm nay vị kia ở Cấm Địa nói với muội, thiên địa sắp loạn, duy chỉ có Cửu Tịch trở thành Thánh nữ mới có thể giải quyết. ͏ ͏ ͏
Kiếm Thập Tam hơi ngạc nhiên. ͏ ͏ ͏
Hắn vẫn không biết Cửu Tịch trở thành Thánh nữ phải giải quyết thế nào. Thiên Bi thần chiến một khi mở ra, Cửu Tịch liền trở thành Thánh nữ chân chính, cũng không mạnh đến đâu đi? ͏ ͏ ͏
Nhưng mà hắn cũng không nói gì, chỉ là nhìn Nguyệt Tịch, Nguyệt Tịch hẳn là vẫn còn có lời khác phía sau. Quả nhiên, Nguyệt Tịch xoay đầu nhìn Kiếm Thập Tam nói: ͏ ͏ ͏
- Cô ấy cơ bản sẽ không sai, tuy rằng không biết vì sao, nhưng mà có khả năng rất cao. Mà muội không có nói chuyện này với bất kỳ ai, cả đời này cũng không định nói. Sư huynh, huynh nói xem muội có phải rất ích kỷ hay không? ͏ ͏ ͏